Tn 90: Trọng Sinh Ta Trở Thành Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 286: Tiểu Vi Tò Mò
Cập nhật lúc: 04/02/2026 08:12
Dương Duệ xua tay, "Các em lên trước đi, anh gọi điện thoại đã."
Tiểu Vi gật đầu, dẫn em trai và em gái về lại phòng tiệc, đến cửa thì vừa hay thấy chú Dương đi ra, còn vỗ đầu bọn họ.
Tiểu Vi quay lại nhìn từ cầu thang, "...Họ sẽ không cãi nhau chứ?"
Tiểu Duyệt không hiểu, "Ai cãi nhau ạ? Với cô nhân viên bán hàng kia sao?"
"Không phải." Tiểu Vi nhỏ giọng nói: "Là một 'Phạm Phạm' khác!"
Tiểu Duyệt: "Hả?" Càng không hiểu, Phạm gì mà Phạm?
"Thôi, nói với em cũng không hiểu đâu." Tiểu Vi thở dài, phiền não của tuổi trưởng thành đây mà!
Tiểu Vi giấu một bí mật trong lòng, muốn nói với mẹ, nhưng mãi không tìm được cơ hội, mắt thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa, một lúc lâu sau mới thấy chú Dương và Dương Duệ đi vào, trên tay Dương Duệ còn cầm ba túi quà.
Cậu vừa vào cũng nhìn quanh, ánh mắt nhìn về phía cô rồi đi về phía này.
"Đây, quà tặng các em, anh chọn cho các em đấy, xem có thích không?"
Tiểu Vi cẩn thận quan sát sắc mặt cậu, không giống như đang không vui?
Nhận lấy xem, cậu chọn cho cô một hộp nhạc ngựa gỗ xoay, những con b.úp bê hoạt hình trên ngựa gỗ sống động như thật, của Tiểu Duyệt là một bộ hộp quà b.úp bê Barbie, của Nghiêu Nghiêu là mô hình máy bay mà cậu muốn chạm vào trong cửa hàng.
Vừa hay, đều là những thứ họ chú ý đến ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Sau khi cảm ơn, Tiểu Vi ngập ngừng, muốn hỏi nhưng lại cảm thấy không thích hợp.
Dương Duệ: "Anh còn có việc, các em tự chơi đi."
Tiểu Vi gật đầu.
Ánh mắt dõi theo bóng dáng Dương Duệ.
Đợi cậu đi rồi cũng không mở miệng hỏi, Dương Duệ cũng không đến nói chuyện với họ, lúc xe đi qua cửa hàng quà tặng dưới lầu, cô liếc nhìn một cái, vừa hay thấy nữ nhân viên bán hàng lúc trước đang đeo túi xách tức giận đẩy cửa đi ra.
Tiểu Vi: Tò mò quá đi!
Nhà họ Dương.
Dương Duệ đang chuẩn bị đi ngủ bỗng ngồi bật dậy!
Cô nhóc đó sẽ không nghĩ ra chuyện gì rồi hiểu lầm chứ?
Cậu đã nói sao cảm thấy không đúng, cứ nhìn cậu mãi, còn có vẻ ngập ngừng tò mò.
Lết đến mép giường đi dép lê, đứng dậy vừa định ra ngoài, nghĩ lại rồi ngồi xuống.
"Thôi, ngày mai giải thích với cô ấy sau vậy..."
Lẩm bẩm một mình: "Rõ ràng là một cô bé vừa hung dữ vừa hay khóc nhè, học sinh tiểu học mà suy nghĩ cũng nhiều thật..."
Ngày hôm sau.
Thẩm Hiểu Quân nhận được một cuộc điện thoại lạ, lúc đầu nhìn thấy số điện thoại địa phương hiện lên còn đang nghĩ là ai, nhấc máy nghe, hóa ra là con trai của ông Dương gọi đến.
"...Tìm Tiểu Vi à? Con bé có ở đây, cháu đợi một lát, cô đưa điện thoại cho nó."
Đến Tây sương phòng, Tiểu Vi đang nằm bò trên bàn vẽ tranh, dù bận rộn thế nào, mỗi tuần cô bé đều vẽ hai bức, có bức một ngày là xong, có bức phải vẽ mấy ngày.
Thẩm Hiểu Quân gõ cửa nhắc nhở, Tiểu Vi ngẩng đầu, "Mẹ, có chuyện gì vậy ạ?"
Thẩm Hiểu Quân đưa điện thoại qua, "Anh Dương Duệ gọi đến, nói là tìm con."
Mắt Tiểu Vi sáng lên, đặt b.út vẽ xuống vội vàng chạy qua lấy điện thoại.
Thẩm Hiểu Quân thấy bộ dạng háo hức của con gái có chút đau lòng.
Nghĩ lại, con bé mới lớn từng nào chứ?
Chắc chắn là mình nghĩ nhiều rồi, rõ ràng vẫn còn là một cô bé bị người ta mắng chịu ấm ức còn ôm ba khóc hu hu mà!
"A lô! Em là Lâm Vi." Sợ mẹ nghe lén, Tiểu Vi cầm điện thoại vào phòng ngủ.
Thẩm Hiểu Quân: "..."
Đau lòng đi ra ngoài.
"...Chuyện hôm qua vẫn chưa giải thích với các em, anh nghĩ vẫn nên nói một chút, sợ các em hiểu lầm."
Tiểu Vi vội nói: "Em không hiểu lầm đâu!"
Đúng là có tật giật mình.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi lại nói: "Nhân viên bán hàng đó là em họ của quản lý cửa hàng, cô ta tưởng cửa hàng này là do chị họ mình mở, người quản lý đó đã làm rất nhiều năm rồi, vẫn là do mẹ anh tuyển lúc trước, anh tưởng đã đổi người rồi..."
"Tóm lại là thấy chúng ta ít khi đến, mỗi lần đến mẹ anh đều gọi điện thoại, người quản lý này lòng hư vinh nổi lên, nghĩ rằng không ai phát hiện được, còn có thể che giấu được, liền nói với người nhà là cửa hàng của mình, còn tuyển cả em họ vào, ai ngờ người em họ này tưởng chị mình kiếm được tiền, còn mở một cửa hàng quà tặng khác ở một con phố khác cho mẹ mình trông, còn giới thiệu khách hàng chê đắt đến cửa hàng mình mở."
"Hôm qua ba anh đã đuổi việc người em họ và quản lý đó rồi, lần sau nếu em đến cửa hàng, cứ nói tên anh sẽ được giảm giá 50%."
Tiểu Vi: "Ồ. Cảm ơn anh nhé!"
Còn tưởng có tin gì lớn.
Nghĩ lại, không có là tốt nhất!
Cúp điện thoại, cầm điện thoại đi tìm mẹ, "Mẹ ơi, con gọi điện thoại xong rồi..."
