Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 135
Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:27
“Thêm một số không đằng sau số tiền trên tờ séc này nữa?"
Ôn Nguyệt nhìn tờ séc trị giá hàng chục triệu trong tay, lại ngẩng đầu nhìn Dịch Hoài môi đang mỉm cười, thầm nghĩ năng lực tiền bạc quả nhiên là bộ lọc tốt nhất, cô nói:
“Dịch tiên sinh, em đã nói với anh chưa, tối nay anh đặc biệt quyến rũ?"
Dịch Hoài nghiêng người về phía Ôn Nguyệt, nhìn thẳng vào mắt cô mỉm cười hỏi:
“Vậy em có sẵn lòng tặng cho anh - người tối nay đặc biệt quyến rũ - một nụ hôn không?"
Ôn Nguyệt không theo ý anh mà hôn lên, mà cười hỏi:
“Thứ anh muốn chỉ là một nụ hôn thôi sao?"
Yết hầu Dịch Hoài chuyển động, cúi đầu hôn lên môi Ôn Nguyệt, đồng thời giơ tay đặt sau gáy cô, trong lúc hôn đã đẩy cô vào phòng và đóng cửa lại.
Nụ hôn dài kết thúc, anh ép Ôn Nguyệt vào cánh cửa, cằm tựa lên vai cô, điều chỉnh nhịp thở nói:
“Tối nay anh không muốn về phòng."
Cảnh tượng tương tự, vài ngày trước cũng từng xảy ra một lần.
Nhưng Ôn Nguyệt còn chưa kịp trả lời thì bụng dưới đã đau nhói một cơn, vội vàng chạy vào phòng tắm xem, hóa ra kỳ sinh lý đã tới.
Thế là bao nhiêu tình tứ đều bị quăng ra sau đầu, Dịch Hoài cũng bị đuổi thẳng về phòng.
Hôm nay Ôn Nguyệt toàn thân nhẹ nhõm, nên ít đi sự lo ngại, ngẩng đầu hôn trả người đàn ông trước mặt, nhỏ giọng nói:
“Vậy thì không về."...
Khi Ôn Nguyệt và Dịch Hoài hoàn thành sự hài hòa của cuộc sống, Bành Khải Lị đang nổi giận trong điện thoại:
“Bận bận bận, anh chỉ biết có bận!
Ngày mai gặp ba mẹ em anh cũng đừng có đến nữa!"
Bành Khải Lị là tên tiếng Trung của Kelly, cha cô ấy từ trước đến nay đều rất thích văn hóa phương Đông, sau khi đến Hương Cảng nhậm chức lại càng lấy tên tiếng Trung cho bản thân và cả gia đình.
Chịu ảnh hưởng từ gia đình, Bành Khải Lị cũng rất thích văn hóa phương Đông, trong hai năm cha cô đảm nhiệm chức Thống đốc, cô càng hàng năm đều phải đến Hương Cảng ở một thời gian ngắn.
Cô ấy và Ôn Gia Hân quen nhau chính là ở Hương Cảng.
Sau khi quen biết, biết được hai người đều đang du học ở Anh, mối quan hệ của họ càng trở nên thân thiết hơn, cho nên sau khi trở về Anh họ cũng không hề cắt đứt liên lạc, cho dù học không cùng một trường đại học thì cũng thường xuyên qua lại gặp mặt.
Đầu năm nay, Bành Khải Lị qua sự giới thiệu của Ôn Gia Hân đã quen biết Ôn Gia Đống.
Mặc dù khác quốc tịch, nhưng Ôn Gia Đống với vóc dáng cao lớn, ngoại hình anh tuấn và có sự giáo d.ụ.c tốt đã chiếm trọn trái tim cô ngay từ lần gặp đầu tiên, vì vậy không lâu sau khi quen biết hai người đã rơi vào lưới tình.
Trong mắt Bành Khải Lị, Ôn Gia Đống chỗ nào cũng tốt, chỉ có một điểm là anh ta quá bận.
Khi ở Anh anh ta đã vì công việc mà hủy hoặc trì hoãn vài buổi hẹn hò của họ, lúc đó anh ta đưa ra lời giải thích là cần một mình chịu trách nhiệm cho dự án tại Anh, trách nhiệm rất nặng nề.
Bành Khải Lị nghĩ anh ta là người thừa kế của gia tộc, cũng có thể thấu hiểu.
Nhưng trước khi về Hương Cảng anh ta rõ ràng đã nói, sau khi về có cha trấn giữ, thời gian của anh ta sẽ thoải mái hơn, sẽ có nhiều thời gian ở bên cô hơn, và đề nghị tới thăm hỏi cha mẹ cô.
Kết quả mới chỉ vài ngày, anh ta lại một lần nữa thất hứa nói có công việc.
Công việc công việc công việc, cô thật không hiểu rốt cuộc là công việc gì mà khiến anh ta ngay cả thời gian hẹn hò buổi tối cũng không có!
Bành Khải Lị quyết định, nếu tối nay anh ta không đích thân tới cửa xin lỗi dỗ dành cô, cô tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho anh ta nữa!
Nhưng điều khiến Bành Khải Lị bất ngờ là, tối hôm đó cô không đợi được Ôn Gia Đống tới cửa xin lỗi, mà lại đợi được điện thoại của bạn bè gọi tới, nói là nhìn thấy anh ta dẫn đàn ông vào khách sạn thuê phòng!
Bành Khải Lị lúc đó không ngồi yên được nữa, sau khi hỏi được tên khách sạn liền vội vàng ra khỏi cửa.
Một tiếng sau, Bành Khải Lị và người bạn mang theo máy ảnh đã gặp nhau ở trước cửa phòng một khách sạn hẻo lánh nào đó ở Tân Giới.
Khi Ôn Gia Đống bị bắt gian tại giường, Trần Bảo Cầm đang đứng trước cửa phòng anh ta gõ cửa, nhưng gõ liên tiếp mấy tiếng cũng không nghe thấy động động tĩnh gì bên trong, đành phải đưa tay đẩy cửa.
Vốn dĩ chỉ là thử xem sao, không ngờ vừa thử một cái, cửa thực sự mở ra.
Trần Bảo Cầm giơ tay bật đèn ở lối vào, theo ánh đèn sáng lên bước vào phòng, thấy bên trong không có ai không khỏi nhíu mày:
“Đã mười một giờ rồi, sao vẫn chưa về?"
Trần Bảo Cầm lúc này tới phòng con trai, chủ yếu là muốn hỏi một chút chuyện ngày mai anh ta tới nhà gặp phụ huynh.
Đối phương dù sao cũng là Thống đốc, không thể chậm trễ.
Mà bà ta tuy tin tưởng vào sự vững vàng của con trai, nhưng nghĩ đến việc anh ta lần đầu tiên tới nhà bạn gái, e rằng chưa có kinh nghiệm, không tránh khỏi có chút không yên tâm, muốn dặn dò thêm vài câu.
Ai ngờ muộn thế này rồi mà anh ta vẫn chưa về.
Nhưng không sao, những lời này sáng mai nói cũng vậy.
Mang theo suy nghĩ đó, ngày hôm sau Trần Bảo Cầm dậy rất sớm, sau khi vệ sinh cá nhân việc đầu tiên là đi tìm con trai.
Kết quả lần này đẩy cửa ra, bên trong vẫn giữ nguyên dáng vẻ của tối qua, trên giường sạch sẽ ngăn nắp.
Rõ ràng, Ôn Gia Đống cả đêm không về.
Trước khi Ôn Gia Đống đi công tác ở Anh, chuyện thức đêm không về thế này không hề hiếm gặp.
Người trẻ tuổi mà đa số đều ham chơi, có việc hay không việc gì cũng đều thích tới hộp đêm ngồi một chút, Ôn Gia Đống là người trưởng thành, luôn có lúc cần giải quyết nhu cầu.
Anh ta ở bên ngoài cũng có bất động sản, chơi muộn rồi không muốn về là chuyện bình thường.
Nhưng có thể là đã có người yêu, từ Anh về anh ta vẫn luôn ở nhà, ngoại trừ đi hẹn hò, buổi tối đều về rất sớm.
Đột nhiên thức đêm không về, Trần Bảo Cầm tự nhiên sẽ lo lắng.
Không phải lo lắng cho sự an toàn của Ôn Gia Đống, Hương Cảng mấy năm nay thái bình hơn nhiều, bên cạnh anh ta lại có vệ sĩ, không đến mức bị bắt cóc.
Bà ta lo lắng Ôn Gia Đống đi qua đêm với người phụ nữ khác, ảnh hưởng tới việc hôm nay đến nhà gặp phụ huynh.
Nghĩ tới đây, Trần Bảo Cầm không thể ngồi yên được nữa, đứng dậy về phòng lấy điện thoại di động, gọi vào số của con trai.
Điện thoại vang lên hồi lâu mới cuối cùng có người nhấc máy, giọng nói ngái ngủ của Ôn Gia Đống truyền ra từ ống nghe:
“Ai vậy?"
“Gia Đống, là mẹ đây, hôm nay con không phải muốn cùng Kelly đi gặp ba mẹ nó sao?
Khi nào thì đi hả?"
Điện thoại vừa kết nối, Trần Bảo Cầm liền dồn dập hỏi, “Còn nữa, vừa nãy mẹ tới phòng con không thấy người, tối qua con không về à?"
“Mẹ, bây giờ con đang hơi bận, lát nữa con gọi lại cho mẹ được không?"
“Không sao, mẹ chỉ gọi điện nhắc con một chút thôi, để con đừng quên chuyện đã hứa."
Trần Bảo Cầm cười nói, “Con đi thẳng tới nhà Kelly luôn, hay là phải về lấy đồ trước?
À, đồ đạc con chuẩn bị xong chưa?
Có cần mẹ chuẩn bị giúp không..."
Trần Bảo Cầm chưa nói xong, điện thoại đã bị ngắt quãng.
