Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 147
Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:30
Bách hóa Lệ Vinh thì vẫn làm việc tại tầng thượng của thương xá bách hóa nằm ở Tiêm Sa Chủy, điểm khác biệt duy nhất là trước đây họ phải chen chúc với các công ty khác, còn bây giờ một mình công ty chiếm trọn một tầng.
Tất cả những điều trên Ôn Nguyệt đều tìm hiểu được từ hệ thống.
Cô thực ra không có ý kiến gì về việc Bách hóa Lệ Vinh đặt văn phòng ở đâu, thôi được rồi lời này hơi giả dối, nếu địa điểm làm việc ở khu vực đảo thì có lẽ cô không sao, dù sao khu vực đảo cũng chỉ lớn bấy nhiêu, đi đâu cũng khá tiện.
Nhưng địa điểm làm việc của Bách hóa Lệ Vinh lại ở Cửu Long, vậy thì cô có ý kiến lớn rồi, nguyên nhân cũng đơn giản, khoảng cách xa quá!
Khu vực đảo và Cửu Long ngăn cách nhau bởi biển, đi qua phải đi đường hầm xuyên biển, việc đi đường hầm phải trả tiền là phụ, trọng điểm là Hương Cảng thập niên 90 đã rất phát triển, người đông xe nhiều, giờ cao điểm sáng tối tắc đường đến mức phát điên.
Trước đây cô bảy giờ có thể dậy đã coi là sớm rồi, sau này sợ rằng bảy giờ dậy phải trở thành trạng thái bình thường, không chừng sáu giờ đã phải dậy.
Cũng có cách tiết kiệm thời gian là đi tàu điện ngầm, chỉ cần có thể chen lên xe là có thể tiết kiệm được gần một nửa thời gian.
Nhưng Ôn Nguyệt có dám đi chen chúc tàu điện ngầm không?
Chưa kể cô đã đắc tội với bao nhiêu người, cứ nhìn tình hình Ôn gia hiện tại, liệu có thể không có kẻ bắt cóc nào để mắt tới cô không?
Ôn Nguyệt sợ ch-ết, nên cô thà dậy sớm một chút.
Dịch Hoài sau khi biết nỗi khổ của Ôn Nguyệt đã đưa ra một biện pháp — chuyển nhà.
Sống trên núi Thái Bình tuy khá tốt, không khí trong lành, còn có thể ngắm cảnh đêm vịnh Victoria, nhưng đi lại thực sự không mấy thuận tiện, xuống núi mất mười mấy phút, nếu gặp tắc đường sẽ còn lâu hơn.
Địa điểm cư trú mà Dịch Hoài đưa ra cho Ôn Nguyệt lựa chọn có hai nơi, một là một căn biệt thự sang trọng của anh nằm ở Cửu Long, diện tích tuy không lớn bằng căn trên núi Thái Bình nhưng cộng thêm tầng hầm cũng có bốn tầng lầu, hai người ở dư dả.
Dãy nhà phụ cho người giúp việc và vệ sĩ ở có thể hơi chật chội một chút nhưng không sao, chen chúc một chút cũng có thể tạm bợ được một thời gian, cùng lắm thì lúc đó lại đổi.
Căn nhà thứ hai ở gần Đại học Hương Cảng, căn nhà này có chút đặc biệt, là căn hộ chung cư cao tầng, tính cả tầng thượng anh mua tổng cộng bốn tầng, hai tầng tự ở, hai tầng cho vệ sĩ người giúp việc ở, cũng đủ.
Về vị trí địa lý, ưu nhược điểm của hai căn nhà đều rất rõ ràng, căn ở Cửu Long gần Bách hóa Lệ Vinh, thuận tiện cho Ôn Nguyệt nhưng không thuận tiện cho Dịch Hoài, căn gần Đại học Hương Cảng thì hoàn toàn ngược lại.
Ôn Nguyệt nghe xong liền đờ đẫn.
Thực ra mà nói, dưới danh nghĩa của cô nhà cũng không ít, nhưng nơi có thể gọi là biệt thự sang trọng thì chỉ có căn ở vịnh Nước Cạn này, những căn khác không phải căn hộ chung cư thì cũng là nhà phố kiểu cũ như ở phố Vĩnh Lợi, cho thuê thu tiền thì được chứ tự ở thì không mấy thoải mái.
Không giống như Dịch Hoài, phía đông một căn biệt thự sang trọng, phía tây một căn biệt thự sang trọng, mãi mới mua một căn hộ chung cư thế mà lại mua một lúc bốn tầng.
Đợt trước có mười triệu vào tài khoản, đầu tháng lại có vài triệu vào tài khoản, Ôn Nguyệt đếm tiền tiết kiệm vui vẻ được mấy ngày giờ cười không nổi nữa rồi.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Ôn Nguyệt quyết định dọn đến ở gần Đại học Hương Cảng.
Mặc dù căn biệt thự sang trọng ở Cửu Long gần nơi Ôn Nguyệt đi làm hơn, nhưng lại hơi xa trụ sở Dịch Thị, dọn qua đó hoàn toàn là hy sinh thời gian của Dịch Hoài để thuận tiện cho cô.
Căn hộ chung cư gần Đại học Hương Cảng tuy ở khu vực đảo nhưng rất gần đường hầm, so với ở trên núi, Ôn Nguyệt buổi sáng ít nhất có thể ngủ thêm nửa tiếng, cũng coi như thuận tiện cho cô.
Nơi này cũng gần công ty của Dịch Hoài, anh đi làm cũng tiện hơn, không cần hy sinh thời gian của anh.
Coi như vẹn cả đôi đường.
Sau khi xác định xong ở đâu, quá trình chuyển nhà diễn ra rất nhanh, dù sao căn nhà đó cũng đã được trang trí xong từ lâu, hàng tuần đều có người định kỳ đến làm vệ sinh.
Thêm vào đó người giúp việc trong nhà đông, Ôn Nguyệt chỉ cần bảo quản gia mang theo những thứ gì là được, cơ bản không cần cô tự tay dọn dẹp.
Thế là Ôn Nguyệt còn chưa chính thức đến Bách hóa Lệ Vinh trình diện đã chuyển nhà trước, sau đó cô và Dịch Hoài chính thức sống chung với nhau.
Ừm, đúng vậy, mặc dù sau khi nói rõ mọi chuyện, cuộc sống vợ chồng của Ôn Nguyệt và Dịch Hoài dần đi vào ổn định, nhưng khi ở trên núi phòng của họ không gộp lại làm một.
Nguyên nhân nằm ở Ôn Nguyệt, cô cho rằng mình cần không gian riêng tư đầy đủ.
Cô phải hóng hớt mà, trong quá trình đó khó tránh khỏi sẽ xuất hiện những biến động cảm xúc, tức giận mắng mỏ hoặc cười ha ha, để người không biết chuyện nhìn thấy chắc chắn sẽ thấy cô rất kỳ lạ.
Nhưng điều này không có nghĩa là buổi tối cô muốn ngủ riêng với Dịch Hoài, chỉ cần lúc hóng hớt có không gian độc lập, khiến cô không phải lo lắng có ai đột nhiên xông vào là được.
Cho nên phòng tuy không gộp lại nhưng thời gian này cô cơ bản đều ngủ ở phòng Dịch Hoài.
Sau khi chuyển đến nhà mới, Dịch Hoài lấy lý do phòng thay đồ ở phòng ngủ phụ không lớn bằng phòng ngủ chính để dọn vào ở chung với Ôn Nguyệt.
Tuy nhiên anh bảo người chuẩn bị hai phòng làm việc, anh và Ôn Nguyệt mỗi người một phòng, gián tiếp đáp ứng nhu cầu về không gian độc lập của Ôn Nguyệt, nên cô chấp nhận rất sảng khoái.
Ngày hôm sau sau khi ổn định tại nhà mới, Ôn Nguyệt dậy rất sớm, không còn cách nào khác, phải đi làm mà, sau này không thể tùy tiện như trước nữa.
Dịch Hoài dậy còn sớm hơn một chút, buổi sáng anh có thói quen đi chạy bộ, sau khi kết thúc còn phải tắm rửa, khá bận rộn.
Ăn xong bữa sáng, hai người cùng xuống lầu, đến hầm để xe mỗi người đi một xe đến công ty.
Từ nhà mới đến Bách hóa Lệ Vinh thực ra không xa, đi con đường gần nhất chưa đến mười cây số, lúc không tắc đường chỉ cần hơn hai mươi phút là đến.
Nhưng giờ cao điểm sáng không tắc đường là điều không thể, Ôn Nguyệt bảy giờ rưỡi ra khỏi nhà, khi đến công ty đã là tám giờ hai mươi.
Dù sao cũng không bị muộn.
Tất nhiên, ban lãnh đạo cấp cao của Bách hóa Lệ Vinh ước chừng cũng không quan tâm Ôn Nguyệt có muộn hay không, thái độ của họ đối với Ôn Nguyệt dùng hai chữ để diễn tả là khách khí, bốn chữ là vô cùng khách khí.
Đồng thời trong sự khách khí lại mang theo vài phần xa cách, trong sự xa cách lại có vài phần khinh thường.
Rõ ràng họ đều cho rằng Ôn Nguyệt có thể làm Phó tổng hoàn toàn là nhờ cô là con gái của Ôn Vinh Sinh, cũng không cho rằng cô có năng lực ngồi vững ở vị trí này.
Ôn Nguyệt không vội so kè với họ, không có ý nghĩa gì cả.
Hơn nữa điều họ nghĩ đúng thực không sai, cô có thể nhảy dù xuống đây làm Phó tổng đúng là dựa vào Ôn Vinh Sinh, cô không có kinh nghiệm quản lý bách hóa quy mô lớn, họ coi thường cô cũng là chuyện bình thường.
Chưa làm gì cả đã gào lên “Tôi có bản lĩnh, các người dựa vào đâu mà coi thường tôi", chỉ tổ khiến người ta buồn cười.
Cho nên sau khi chào hỏi vài lãnh đạo của công ty bách hóa, Ôn Nguyệt liền đi đến văn phòng được sắp xếp cho mình.
Văn phòng không lớn lắm, ước chừng khoảng mười lăm mét vuông, đặt một chiếc bàn làm việc màu đen, sau bàn đặt chiếc ghế sếp lớn, sau ghế là hai kệ tài liệu sát tường.
Còn đối diện bàn làm việc là khu vực tiếp khách gồm sofa và bàn trà xếp thành hình chữ U.
