Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 149

Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:30

Ôn Nguyệt không phải người không có mắt nhìn, đương nhiên nhận ra sự khinh thường trong mắt Lương Gia Minh, nụ cười trên mặt nhạt đi một chút, nói một cách không mấy chân thành:

“Được, tôi sẽ sắp xếp."

Bàn xong chính sự, Ôn Nguyệt không ở lại lâu, quay về văn phòng thu dọn đồ đạc tan làm....

Mặc dù Ôn Nguyệt trước mặt Lương Gia Minh đã đồng ý hẳn hoi nhưng cô không định để trợ lý liên hệ với người phụ trách thương xá, như vậy quá rình rang, vả lại cho dù có đi cũng rất khó nhìn thấy tình hình thực tế.

Cho nên cô định vi hành.

Nhưng vì nửa năm gần đây cô thường xuyên xuất hiện trên các phương tiện truyền thông, nếu cứ để mặt mộc ra ngoài thì e là có muốn thấp điệu cũng không được, nên cô đã hẹn trước một chuyên gia trang điểm đến tận nhà.

Dịch Hoài ăn cơm xong vốn định đi công ty, thấy bên cô có động tĩnh lớn cũng không đi nữa, ở lại chờ xem thành quả trang điểm.

Nhưng thành quả này... có chút khác so với tưởng tượng của anh.

Lớp trang điểm trên mặt Ôn Nguyệt thực ra không đậm, chỉ là sau khi đ-ánh phấn nền, màu da vàng đi vài tông, trên gò má còn thấp thoáng thấy những đốm tàn nhang, và số lượng không ít.

Trong mái tóc thì xen lẫn vài sợi bạc, chiếc kính gọng cổ điển cũ kỹ gác trên sống mũi.

Lại thay thêm chiếc áo sơ mi cũ, quần dài màu đen, cùng đôi sandal đế bằng, cả người chỉ có thể dùng một chữ để hình dung — quê.

Dịch Hoài nổi hứng thú, hỏi:

“Em định thế này đi thị sát thực tế sao?"

“Vâng," Ôn Nguyệt gật đầu hỏi, “còn nhận ra là em không?"

Dịch Hoài quan sát kỹ khuôn mặt Ôn Nguyệt, suy nghĩ rồi nói:

“Nhìn thoáng qua thì không giống lắm, nhưng nhìn kỹ thì có thể nhận ra là em, có điều nếu là người không quen biết thì chắc chắn không nhận ra được."

“Thế là được rồi."

Ôn Nguyệt hài lòng gật đầu, gọi điện bảo Trần Kiến Bình mấy người qua đây.

Mặc dù là vi hành nhưng Ôn Nguyệt không định đi một mình, mặc dù đã ch-ết một lần nhưng đến giờ cô vẫn chưa thể xem nhẹ chuyện sinh t.ử.

Nên cô bảo Trần Kiến Bình chọn ra mấy người có thân thủ tốt, cải trang đi cùng cô vi hành.

Trần Kiến Bình mấy người cải trang thì dễ hơn nhiều, tháo kính râm đen ra, cởi bộ vest đen ra, đi ra ngoài nếu họ không nói thì chẳng ai nghĩ họ là vệ sĩ.

Ôn Nguyệt định dắt theo bốn vệ sĩ đi, nghĩ đến việc mọi người tụ tập lại một chỗ dễ gây chú ý nên bảo hai người giả làm thanh niên bình thường, bối cảnh cũng nghĩ xong rồi, đến thương xá bách hóa là để chọn quà cho bạn gái.

Một người đeo kính mát mặc áo sơ mi hoa, giả làm ông chủ nhỏ từ đại lục sang, dù sao bản thân họ cũng từ đại lục sang, nói tiếng phổ thông rất thạo, giả bộ chẳng có chút sơ hở nào.

Trần Kiến Bình thì cùng Ôn Nguyệt đóng giả làm hai chị em đi cùng nhau, như vậy nếu xảy ra nguy hiểm anh ta có thể kịp thời bảo vệ Ôn Nguyệt.

Ngoài công việc chính, Ôn Nguyệt còn giao cho bốn người một nhiệm vụ, bảo họ trải nghiệm một cách nhập tâm dịch vụ của bách hóa Lệ Vinh, sau khi kết thúc thì chấm điểm và nói lên cảm nhận của mình.

Ai cũng biết nhân viên ngành dịch vụ Hương Cảng xưa nay mũi lúc nào cũng hếch lên trời, đặc biệt là đối với người đại lục, thờ ơ không thèm để ý đã là nhẹ, thậm chí còn có kẻ lời ra tiếng vào ác ý.

Nhưng bước sang thập niên 90, quy mô những người giàu ở đại lục đã vô cùng to lớn, những người này rất sẵn lòng đến Hương Cảng mua sắm.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Hương Cảng những năm gần đây ngày càng phồn vinh.

Nên thấy bách hóa Lệ Vinh khu vực đảo lượng khách sụt giảm, Ôn Nguyệt nghĩ liệu đây có thể trở thành một điểm đột phá hay không.

Nhưng cô chưa được tận mắt nhìn thấy, không biết thái độ phục vụ của nhân viên bán hàng ở bách hóa Lệ Vinh thế nào nên tạm thời chưa thể đưa ra kết luận, và đây cũng là nguyên nhân chính khiến Ôn Nguyệt quyết định chuyến vi hành lần này.

Thu xếp ổn thỏa, Ôn Nguyệt và Dịch Hoài cùng ra khỏi nhà.

Ôn Nguyệt định bắt đầu dạo từ mấy thương xá có quy mô lớn nhất, đồng thời có nghiệp vụ sụt giảm nghiêm trọng nhất, nên trạm đầu tiên định đến cái ở Trung Hoàn, cùng đường với Dịch Hoài.

Vừa hay, sau khi đến Trung Hoàn họ có thể xuống xe ở bãi đỗ xe ngầm của Dịch Thị, đi ra ngoài sẽ không gây chú ý.

Vì ra khỏi nhà khá sớm nên khi họ đến bách hóa Lệ Vinh ở Trung Hoàn, thương xá mới vừa mở cửa, một số cửa hàng thậm chí còn đang làm vệ sinh, lượng khách đương nhiên gần như bằng không.

Đồng thời thái độ của nhân viên bán hàng ở các cửa hàng cũng minh chứng cho suy đoán của Ôn Nguyệt, trong tình trạng không có khách, họ thấy hai người Ôn Nguyệt bước vào cũng chẳng buồn để ý.

Cũng có nhân viên thấy động tĩnh liền thuận miệng nói câu “Chào mừng quý khách", nhưng ngẩng đầu thấy hai người, ước chừng là từ cách ăn mặc của họ mà phán đoán họ không có khả năng tiêu dùng nên cũng chẳng thèm quan tâm nữa.

Cũng có thái độ hoàn toàn ngược lại, sau khi phát hiện ra sự nghèo khó của họ liền bám sát lấy họ, Ôn Nguyệt vừa đưa tay định cầm một món đồ lên là liền nhắc lại giá tiền một lần bên cạnh, chỉ thiếu điều nói ra mấy chữ “không có tiền mua thì đừng có sờ".

Dạo một vòng xong, trong lòng Ôn Nguyệt nén một cục tức.

Nhưng cô không nổi trận lôi đình mà dẫn mấy vệ sĩ đến một thương xá bên cạnh.

Khu Trung Hoàn địa điểm tốt nhưng cạnh tranh cũng lớn, chỉ riêng con phố mà bách hóa Lệ Vinh tọa lạc đã có không dưới năm thương xá bách hóa, có thể thấy cạnh tranh khốc liệt thế nào.

Thương xá bên cạnh so với bách hóa Lệ Vinh thì đẳng cấp của các cửa hàng nhập駐 thấp hơn một bậc, nhưng điều này cũng có nghĩa là giá cả hàng hóa sẽ rẻ hơn một chút.

Có lẽ là do đến muộn hơn một chút, hoặc là thương xá này lượng khách vốn lớn hơn bách hóa Lệ Vinh, Ôn Nguyệt bước vào rõ ràng cảm thấy bên trong náo nhiệt hơn nhiều.

Ôn Nguyệt dạo vài cửa hàng, phát hiện dịch vụ của các cửa hàng trong thương xá này tuy không bằng những nơi cô từng đi dạo ở kiếp trước nhưng mạnh hơn bách hóa Lệ Vinh nhiều, ít nhất nhân viên không phân biệt đối xử với người nghèo.

Nhược điểm cũng có, môi trường nhà vệ sinh tương đối kém hơn, vả lại cả thương xá không tìm thấy lấy một chỗ để ngồi, ồ, trừ mấy quán ăn ở tầng một.

Nhưng vấn đề sau này không chỉ tồn tại ở thương xá này, bách hóa Lệ Vinh hay các thương xá khác trên con phố này cũng đều như vậy.

Dạo xong vài thương xá, xem hết cả nhà mình lẫn đối thủ cạnh tranh, Ôn Nguyệt thấy chuyện này có lẽ không tách rời được mối quan hệ với giá nhà cao ngất ngưởng ở Hương Cảng.

Giá nhà cao thì giá đất đương nhiên cũng chẳng rẻ rề, nên mấy thương xá ở Hương Cảng này đều khá mini.

Đây không phải là lời nói mỉa mai của Ôn Nguyệt khi đứng trên vai thời đại, trước khi xuyên không cô từng lướt thấy một bài đăng, đại ý là chủ thớt nói về sự khác biệt giữa thương xá ở đại lục và Hương Cảng.

Trong bài đăng không ít người nói thương xá ở đại lục quy mô lớn, ăn uống vui chơi đều đủ cả, hơn nữa bên trong chỗ nào cũng có ghế dài, hoàn toàn có thể ở lỳ bên trong cả ngày.

Còn thương xá ở Hương Cảng đa phần quy mô nhỏ, dạo mệt rồi đến một chỗ ngồi cũng chẳng tìm thấy, hy vọng có thể học tập đại lục.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 149: Chương 149 | MonkeyD