Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 165

Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:34

Thứ tư và cũng là điểm quan trọng nhất, linh hồn Ôn Nguyệt đến từ tương lai, mặc dù trước khi cô xuyên không thì các cửa hàng vật lý đang suy yếu, rất nhiều trung tâm thương mại vì kinh doanh kém mà lần lượt đóng cửa, nhưng những ví dụ xuất sắc cũng không thiếu.

Và mặc dù cô chưa từng kinh doanh trung tâm thương mại, nhưng vì đã thấy nhiều, do cô nắm quyền bách hóa Lệ Vinh có thể tránh cho công ty đi đường vòng, đạt được sự phát triển tốt hơn trong sự thay đổi của thời đại.

Vấn đề là cô phải làm sao để người ta, tức là Ôn Vinh Sinh, biết được cô có năng lực này.

Sau khi cân nhắc, Ôn Nguyệt mang theo bằng chứng mà hệ thống đưa ra, cùng với phương án đã làm trong thời gian qua đi tìm Ôn Vinh Sinh.

Ôn Vinh Sinh là người sáng lập, cổ đông lớn của Lệ Vinh, và cho đến nay vẫn là người đứng đầu, lời nói trong tập đoàn rất có trọng lượng, chỉ cần có được sự ủng hộ của ông thì chuyện trẻ tuổi hay kinh nghiệm nông cạn đều sẽ không thành vấn đề.

Vậy ông có đồng ý để Ôn Nguyệt lên chức không?

Ôn Nguyệt cảm thấy việc Ôn Vinh Sinh để cô đến làm việc tại bách hóa Lệ Vinh vốn dĩ đã là một sự thử thách, nhằm thăm dò tiềm năng của cô.

Chỉ là trước đây ngoài xuất thân ra cô chẳng có gì cả, nên chỉ có thể làm phó tổng.

Nhưng sau khi biết bách hóa Lệ Vinh ở Đồng La Vịnh bị băng nhóm Diệp Thiên Hoa nhắm vào, biểu hiện của cô chắc hẳn là khá xuất sắc.

Mặc dù dù băng nhóm Diệp Thiên Hoa có thoát thân thành công thì thiệt hại nặng nề nhất cũng chỉ là cửa hàng vàng, nhưng nếu bách hóa Lệ Vinh không làm gì cả thì hình ảnh chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, các hộ kinh doanh vào đó cũng sẽ nảy sinh thành kiến.

Ôn Nguyệt chịu áp lực mở buổi họp báo công khai bày tỏ thái độ có thể nói là một cuộc xử lý khủng hoảng truyền thông rất tốt, huống hồ cô còn bắt sống được Diệp Thiên Hoa, khiến hình ảnh thương hiệu của Lệ Vinh được nâng cao tột bậc.

Cho nên chỉ cần y học chưa đột phá đến mức ch-ết tinh trùng vẫn có thể sinh con thì Ôn Vinh Sinh chắc chắn sẽ không từ chối cho cô cơ hội.

Sự thật đúng là như vậy.

Nhìn những bằng chứng tham ô của Trần Kế Khang mà Ôn Nguyệt đưa ra, trên mặt Ôn Vinh Sinh không giấu nổi vẻ kinh ngạc, cô mới vào công ty bao lâu chứ?

Nghe Lương Gia Minh nói, hình như cô cũng chẳng ở công ty được mấy hồi, toàn bận rộn chuyện của bách hóa, vậy mà lại đào ra được những bằng chứng chi tiết đến thế này nhanh như vậy.

Xem lại phương án mà Ôn Nguyệt làm, nói hoàn mỹ thì hơi quá nhưng những biện pháp đưa ra đúng là khiến người ta thấy mới mẻ.

Có thể thấy cô có năng lực, cũng có tiềm năng.

Tuy nhiên Ôn Vinh Sinh dù sẵn lòng cho Ôn Nguyệt cơ hội nhưng không dự định hỗ trợ cô quá nhiều, ông bày tỏ chỉ có thể hỗ trợ cô làm tổng giám đốc quyền biến.

Cuối cùng có thể chính thức nhậm chức hay không thì phải xem thành tích.

Ôn Nguyệt cũng không ngạc nhiên, vốn dĩ kỳ vọng của cô cũng chỉ là chức vụ quyền biến, nhưng đàm phán mà, tất nhiên phải đòi hỏi thật cao, như vậy mới có không gian mặc cả.

Nhưng danh nghĩa có thể kém một chút, đãi ngộ thì không thể thiếu, dưới sự đấu tranh kịch liệt của Ôn Nguyệt, cô đã giành được cho mình mức lương xấp xỉ với Trần Kế Khang.

Nhưng vì công ty có quy định, lương bổng bao nhiêu thì là bấy nhiêu, dù Ôn Nguyệt có là công chúa cũng không thể phá lệ, nên phần còn thiếu sẽ do Ôn Vinh Sinh riêng tư bù vào dưới danh nghĩa tiền tiêu vặt cho cô.

Ôn Nguyệt đồng ý ngay lập tức, vì như vậy vừa có thể tiết kiệm thuế cá nhân, đợi sau này lương cô tăng lên cô còn có thể thông qua việc nhõng nhẽo ăn vạ để Ôn Vinh Sinh tiếp tục móc tiền túi.

Tiền tiêu vặt mà!

Tất nhiên chỉ có thể tăng chứ không được giảm!

Ôn Nguyệt thầm tính toán trong lòng.

Theo Ôn Nguyệt thấy, đối với loại sâu mọt công ty như Trần Kế Khang, hoàn toàn không cần giữ thể diện cho ông ta, trực tiếp tố cáo tống ông ta ra tòa là tốt nhất.

Nhưng Ôn Vinh Sinh về mặt đời tư thì rất tệ bạc, nhưng đối với anh em thì lại rất trọng nghĩa khí.

Dù mấy năm nay Trần Kế Khang cấu kết với cổ đông lớn của tập đoàn, dăm bữa nửa tháng lại gây rắc rối cho ông, tình anh em sớm đã bị tiêu hao sạch sẽ nhưng ông vẫn sẵn lòng cho Trần Kế Khang cơ hội.

Ôn Vinh Sinh cầm bằng chứng Ôn Nguyệt đưa cho, riêng tư đi tìm Trần Kế Khang, đưa ra đề nghị chỉ cần ông ta từ chức + bán lại cổ phần (chỉ giới hạn bán cho Ôn Vinh Sinh) + bù vào số tiền tham ô, công ty sẽ không truy cứu.

Rõ ràng là Trần Kế Khang không mấy biết ơn.

Ông ta không hề cảm thấy lựa chọn mà Ôn Vinh Sinh đưa ra là nể tình, mà lại cảm thấy ông ta đang “thịt thỏ xong thì g-iết ch.ó săn".

Hồi họ mới quen nhau, Ôn Vinh Sinh có gì chứ?

Dưới danh nghĩa chỉ có một cửa hàng nhỏ, nhân viên năm sáu người.

Ông ta theo Ôn Vinh Sinh phát triển cửa hàng từ nhỏ thành lớn, nói là lập nên công trạng to lớn cũng không quá lời.

Kết quả thì sao?

Chỉ vì lúc Ôn Vinh Sinh dấn thân vào bất động sản ông ta không lạc quan, không đi theo đầu tư, nên sau này muốn góp vốn thì bị ngăn lại.

Sau này Ôn Vinh Sinh thành lập tập đoàn Lệ Vinh cũng không muốn cho ông ta cổ phần, chỉ dùng bách hóa Lệ Vinh để đuổi khéo ông ta.

Nhưng cho dù là bách hóa Lệ Vinh, cổ phần của ông ta cũng không nhiều, chỉ chưa đầy 8%, miễn cưỡng chen chân vào top 3 cổ đông.

Trong mắt người ngoài, tỷ lệ nắm giữ cổ phần của ông ta ở bách hóa Lệ Vinh không hề ít.

Nhưng phải biết rằng những người năm đó đi theo Ôn Vinh Sinh khởi nghiệp, ngoại trừ kẻ phản bội đầu quân cho người khác, hoặc giữa chừng cảm thấy kiếm đủ tiền rồi nên bán lại cổ phần, thì những người khác không phải nắm cổ phần ở trụ sở chính thì cũng là cổ đông lớn của công ty địa ốc hoặc công ty đầu tư.

Danh tiếng của bách hóa Lệ Vinh ở Hồng Kông tuy không nhỏ, không phải loại công ty vô danh nhưng quy mô không thể so với công ty địa ốc, càng khỏi phải nói đến những người nắm cổ phần tập đoàn.

Ví dụ như cổ đông lớn của tập đoàn mấy năm nay đi lại rất gần với ông ta, chỉ nhờ vào cổ phần của Lệ Vinh mà đã trở thành phú hào nổi tiếng ở Hồng Kông, đâu có như ông ta “cao không tới thấp không thông".

Trong mắt Trần Kế Khang, ông ta làm lụng vất vả cho công ty, cuối năm chia hoa hồng lại chẳng được bao nhiêu, tham ô chút tiền thì có làm sao?

Ôn Vinh Sinh dựa vào cái gì mà ép ông ta từ chức bán cổ phần?

Nghĩ đến việc Ôn Nguyệt vừa mới vào làm ở bách hóa Lệ Vinh mà Ôn Vinh Sinh đã muốn ép ông ta đi, Trần Kế Khang nghi ngờ Ôn Vinh Sinh làm thế là để nhường chỗ cho Ôn Nguyệt.

Nhưng Ôn Vinh Sinh có thể trở thành tỷ phú, đâu chỉ dựa vào trọng nghĩa khí, ông ta một khi đã tàn nhẫn thì sẽ không nể nang nhiều tình nghĩa như vậy đâu.

Thấy nói chuyện với Trần Kế Khang không thông thì ông không định nói nữa, để lại một câu “gặp nhau ở tòa" rồi định bỏ đi.

Ông thái độ cứng rắn lên một cái là Trần Kế Khang nhùn ngay.

Dù sao Trần Kế Khang cũng làm tổng giám đốc bao nhiêu năm nay, đương nhiên không phải là kẻ mù luật.

Bạn hỏi ông ta không phải mù luật tại sao lại tham ô?

Tất nhiên là vì lòng tham rồi!

Giống như tên trộm chẳng lẽ không biết trộm cắp là phạm tội?

Tên cướp chẳng lẽ không biết cướp giật là phạm tội?

Thực ra họ đều biết cả, chỉ là lười làm ham ăn lại muốn có tiền, nên mới biết luật mà vẫn phạm luật, đi vào con đường lầm lạc.

Lúc Ôn Vinh Sinh đ-ánh bài tình cảm với Trần Kế Khang, ông ta có thể càn quấy nói mình đã làm được bao nhiêu cho công ty, mắng Ôn Vinh Sinh là “thịt thỏ xong thì g-iết ch.ó săn", không trọng nghĩa khí.

Nhưng đợi đến khi Ôn Vinh Sinh không thèm đ-ánh bài tình cảm nữa, ông ta nhận sai nhanh hơn bất cứ ai.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 165: Chương 165 | MonkeyD