Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 300
Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:56
Thực lòng mà nói, sau khi biết sự thật, lòng Ôn Gia Di không mấy ngạc nhiên.
Không giống như Ôn Gia Hân được lớn lên trong sự kỳ vọng của Từ Mỹ Phượng, vì lúc sinh cô bị khó sản nên từ nhỏ Ôn Gia Di đã không được chào đón cho lắm.
Trước khi Ôn Gia Lương chào đời, vì cô là con út trong nhà nên Ôn Vinh Sinh vẫn luôn rất cưng chiều cô, tổ chức sinh nhật cho cô, mua trang sức đắt tiền cho cô.
Nhưng mỗi khi cô nhận được những món quà này, Từ Mỹ Phượng đều không mấy vui vẻ, thậm chí có lần cô còn nghe thấy Từ Mỹ Phượng trực tiếp nói với Ôn Vinh Sinh:
“Con bé cũng đâu phải con trai, một cái sinh nhật nhỏ, việc gì phải tổ chức long trọng như vậy?"
Và những món trang sức đắt tiền Ôn Vinh Sinh tặng cho cô sau đó cũng bị Từ Mỹ Phượng chuyển giao cho Ôn Gia Hân.
Bấy nhiêu năm qua, Ôn Gia Di chỉ cảm thấy được sự coi trọng ngắn ngủi của Từ Mỹ Phượng đối với mình vào mỗi kỳ nghỉ khi Ôn Gia Hân chọn về Hồng Kông, còn Từ Mỹ Phượng vì việc học của cô mà ở lại Anh.
Nhưng mỗi khi kỳ nghỉ kết thúc Ôn Gia Hân quay lại Anh, thấy Từ Mỹ Phượng lại dành hết tâm trí vào cô ấy, Ôn Gia Di liền biết đó chỉ là ảo giác.
Năm ngoái Ôn Gia Hân tốt nghiệp về Hồng Kông, còn Từ Mỹ Phượng quyết định ở lại cùng cô hoàn thành nốt đại học, Ôn Gia Di còn tưởng chuyện cũ sẽ không lặp lại nữa.
Kết quả chưa đầy nửa năm sau Từ Mỹ Phượng đã xảy ra chuyện.
Nghĩ đến Từ Mỹ Phượng, Ôn Gia Di hỏi ra câu hỏi vẫn luôn quanh quẩn trong lòng:
“Chị ơi, sau này chúng ta thực sự phải không màng đến mẹ sao?"
Vì từ nhỏ không được coi trọng nên tình cảm của Ôn Gia Di dành cho Từ Mỹ Phượng rất phức tạp, vừa khao khát bà để mắt đến mình, lại vừa không nhịn được mà oán hận bà không để mắt đến mình.
Hai loại tình cảm này luôn đấu tranh với nhau, chỉ khi cô và Từ Mỹ Phượng ở Anh thì loại tình cảm trước mới chiếm ưu thế.
Nhưng lần này trở về, biết được Từ Mỹ Phượng chọn ở lại Anh là để lợi dụng mình, loại tình cảm sau lại bắt đầu gặm nhấm lý trí của cô.
Vì vậy khi biết Ôn Vinh Sinh đưa ra hai lựa chọn cho họ, Ôn Gia Di đã không chút do dự chọn từ bỏ Từ Mỹ Phượng để ở lại nhà họ Ôn.
Nhưng theo thời gian trôi qua, lý trí của Ôn Gia Di dần quay trở lại, cô lại không nhịn được mà hồi tưởng về những điều tốt đẹp của Từ Mỹ Phượng.
Cộng thêm thỉnh thoảng nghe thấy những lời ra tiếng vào bên ngoài, cô không khỏi nghi ngờ về lựa chọn của mình.
Mặc dù nhiều người nói theo kiểu “đứng ngoài nói suông" nhưng có một câu họ nói thực sự rất đúng:
Từ Mỹ Phượng đối với người khác có tàn nhẫn đến đâu thì đối với hai chị em cô bà luôn đối xử không tệ.
Bà vừa gặp chuyện là họ lập tức chọn đoạn tuyệt quan hệ thì có phần quá thực dụng.
Ôn Gia Hân nghe vậy, sắc mặt hơi cứng đờ.
Khi Từ Mỹ Phượng mới bị cảnh sát đưa đi, Ôn Gia Hân thực ra có chút chột dạ, vì cô biết việc Từ Mỹ Phượng hạ thu-ốc hại Ôn Gia Đống.
Cô cũng hiểu rất rõ Từ Mỹ Phượng làm vậy là để trải đường cho cô.
Trong những gia đình như nhà họ, bất kể con trai có ăn chơi trác táng vô dụng đến đâu, chỉ cần nó còn sống, có thể nối dõi tông đường thì bao giờ cũng được coi trọng hơn con gái.
Huống chi khả năng của Ôn Gia Đống dù bình thường nhưng còn lâu mới đến mức trác táng.
Trước khi đời tư bị bại lộ, cậu ta luôn là hình mẫu công t.ử lịch lãm trong lòng mọi người.
Ôn Gia Hân hiểu rõ điểm này và cũng chọn cách mặc nhận.
Vì vậy lúc đầu, Ôn Gia Hân luôn cảm thấy Từ Mỹ Phượng rơi vào tình cảnh này là vì cô.
Nhưng khi nhị phòng từ bỏ việc truy cứu vụ Ôn Gia Đống bị hạ thu-ốc, suy nghĩ của Ôn Gia Hân dần dần thay đổi.
Lúc này biết được Từ Mỹ Phượng bị xử 5 năm vì tham gia vào vụ bắt cóc Ôn Khải, cô càng cảm thấy chuỗi sự việc này chẳng liên quan gì đến mình cả.
Tại sao Từ Mỹ Phượng lại hại Ôn Khải?
Vì cô ư?
Chắc chắn không phải!
Bà ta làm vậy là vì đứa con trai có thể sẽ sinh ra, nhưng cuối cùng đã không sinh ra được!
Sự tội lỗi trong lòng Ôn Gia Hân dần biến mất, cô bắt đầu đặt mình vào vai diễn vô tội, tìm kiếm lỗi lầm của Từ Mỹ Phượng.
Từ Mỹ Phượng đương nhiên là có lỗi.
Nếu bà đã bắt đầu thì hãy sớm làm cho tuyệt đường đi, đừng để cho Ôn Nguyệt và Ôn Gia Đống có cơ hội lớn mạnh.
Nhưng bà thì hay rồi, cứ đinh ninh rằng mình có thể sinh được con trai nên cứ kéo dài mãi cho đến khi Ôn Gia Đống trưởng thành mới hạ quyết tâm trừ khử mối đe dọa này.
Và lúc này Ôn Nguyệt đã trưởng thành.
Cũng chính cô ta đã khiến cho kế hoạch kéo dài hơn hai mươi năm của Từ Mỹ Phượng cuối cùng tan thành mây khói.
Vì vậy Ôn Gia Hân thấy rằng Từ Mỹ Phượng nhận lấy kết cục này chỉ có thể trách bà ta mù quáng tự tin, khinh địch.
Sự khinh địch của Từ Mỹ Phượng khiến bà thân bại danh liệt trong ngục tù đã đành, còn làm liên lụy đến cô và Ôn Gia Di.
Vốn dĩ nếu Từ Mỹ Phượng không làm gì cả thì cô và Ôn Gia Di tuy không làm được người thừa kế nhưng sau khi Ôn Vinh Sinh qua đời kiểu gì cũng được chia một ít cổ phần tập đoàn Lệ Vinh, cũng như tiền mặt và nhà cửa dưới tên ông.
Bây giờ bị Từ Mỹ Phượng liên lụy, việc Ôn Vinh Sinh có cắt giảm di sản để lại cho họ hay không còn là ẩn số, cô đâu dám lén lút liên lạc với Từ Mỹ Phượng.
Mặc dù yêu cầu không màng đến Từ Mỹ Phượng là do Ôn Nguyệt đưa ra, nhưng Ôn Vinh Sinh đã lên tiếng, cô cũng đã mất đi khả năng tranh đoạt vị trí người thừa kế nên không dám đ-ánh cược xem cha có mềm lòng hay không.
Nhưng Ôn Gia Hân biết những suy nghĩ này nói thẳng ra thì quá vô tình, bèn nói với Ôn Gia Di:
“Chúng ta hiện tại quá yếu ớt, dù có đi thăm mẹ cũng chẳng ích gì, còn có thể làm cha tức giận.
Chi bằng đợi sau này kế..."
Lời đến môi liền đổi giọng, “Đợi sau này chúng ta không còn bị gò bó nữa, đón mẹ về bên cạnh phụng dưỡng cũng như nhau thôi."
Trong mắt Ôn Gia Di thì Ôn Gia Hân và Từ Mỹ Phượng có tình cảm sâu đậm hơn, nghe chị nói vậy tự nhiên không có ý kiến gì, chỉ là... ngồi tù đấy, mẹ cô có chịu nổi không?...
Sau khi Ôn Gia Hân và Ôn Gia Di cùng dọn ra ngoài, Ôn Nguyệt không gặp lại cô nữa.
Tuy nhiên nội dung cuộc trò chuyện giữa hai chị em sau phiên tòa cô đều nghe hệ thống kể lại.
Ôn Nguyệt không ngạc nhiên trước sự dứt khoát lạnh lùng của Ôn Gia Hân, bản chất người này xưa nay vẫn vậy, nói nhẹ nhàng thì là biết thời thế coi trọng lợi ích, nói nặng lời thì là loại “ăn cháo đ-á bát" vô tâm vô tính.
Có một điểm là cô ta hiện tại dường như đã mất hết ý chí chiến đấu, không còn tơ tưởng đến vị trí người thừa kế nữa.
Về chuyện này hệ thống rất lo lắng, nó biết kế hoạch của Ôn Nguyệt nên nghi ngờ với tâm thái hiện tại của Ôn Gia Hân thì sau này liệu cô ta còn có thể bị kích động đến mức mất lý trí nữa hay không.
Ôn Nguyệt thì không lo lắng chút nào.
Ôn Gia Hân nhìn thì dịu dàng nhưng thực chất là kẻ hám lợi, hạng người như vậy sẽ không dễ dàng mất đi ý chí chiến đấu đâu.
Giống như Từ Mỹ Phượng, những năm qua trước mặt Ôn Vinh Sinh chẳng phải cũng luôn tỏ ra không tranh không giành sao?
Nhưng bề ngoài là vậy, sau lưng bà ta chẳng bỏ sót việc xấu nào.
Sự “vô d.ụ.c vô cầu" của Ôn Gia Hân cứ nhìn cho biết thôi.
