Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 367
Cập nhật lúc: 20/04/2026 01:36
Cô ta cảm thấy nếu không phải vì Từ Mỹ Phượng, hoàn cảnh hiện tại của cô ta chắc chắn sẽ không khó xử như vậy.
Đến lúc này, Ôn Gia Hân hoàn toàn không nhớ ra việc mình cũng có tham gia vào vụ bỏ thu-ốc cho Ôn Gia Đống, có thể thấy việc Từ Mỹ Phượng cảm thấy cô ta là một đứa sói mắt trắng là không sai chút nào.
Tóm lại, vì tất cả những suy nghĩ kể trên, khi em trai Lỗ Quyên tìm đến cô ta, giới thiệu xong thân phận, và nói là mang ra bức thư của Từ Mỹ Phượng, phản ứng đầu tiên của Ôn Gia Hân là phiền phức.
Nhưng cô ta vẫn đọc hết bức thư, chỉ là sau khi đọc xong, cô ta thà rằng mình chưa từng bóc lá thư này ra.
Hai triệu tệ!
Từ Mỹ Phượng tưởng cô ta vẫn giống như mấy tháng trước, có thể tùy tiện lấy ra vài triệu tệ sao?
Không, cho dù là mấy tháng trước, cô ta muốn một lúc lấy ra nhiều tiền như vậy cũng đủ mệt, chỉ có thể tìm Từ Mỹ Phượng đòi tiền.
Mà người đến đòi tiền chính là bản thân Từ Mỹ Phượng, bà ta đã vào đó rồi, chẳng lẽ không biết hiện tại tình hình thế nào sao?
Bây giờ cô ta muốn lấy ra số tiền này, chỉ có thể rút vốn từ công ty thương mại.
Chỉ là mặc dù Ôn Vinh Sinh không quản chuyện của công ty thương mại, nhưng những người nhìn chằm chằm vào cô ta, muốn bắt thóp cô ta thì nhiều không đếm xuể, sao cô ta có thể vào lúc này mà rút ra một khoản vốn lớn như vậy để đi cứu Từ Mỹ Phượng?
Hơn nữa nét chữ trên thư tuy là của Từ Mỹ Phượng, nhưng nét chữ là thứ có thể bắt chước được, huống chi cái tên em trai Lỗ Quyên kia nhìn qua đã thấy không phải hạng tốt lành gì, có thể thấy chị của hắn cũng chẳng phải người tốt, ai biết được bức thư này có phải do Lỗ Quyên ép mẹ cô ta viết hay không.
Lùi lại một bước nữa, cho dù bức thư là do chính Từ Mỹ Phượng viết, bà ta không bị ép buộc, thì bà ta dựa vào cái gì mà sai bảo em trai Lỗ Quyên đi đưa thư thay bà ta?
Chỉ vì hai triệu tệ hư ảo kia sao?
Ôn Gia Hân không muốn suy đoán mẹ mình theo hướng xấu, nhưng con người sẽ thay đổi, không ai có thể đảm bảo Từ Mỹ Phượng mãi không đợi được cô ta đến thăm, mà cố ý làm ra chuyện này?
Sau khi đọc xong thư, Ôn Gia Hân trực tiếp xé nát lá thư, còn đuổi cái gã em trai Lỗ Quyên kia ra ngoài.
Lúc đó cô ta tưởng chuyện này thế là xong, kết quả không được mấy ngày, em trai Lỗ Quyên lại tìm đến tận cửa, vẫn nói là có lời nhắn của Từ Mỹ Phượng cho cô ta.
Thấy hắn kiên trì như vậy, Ôn Gia Hân càng cảm thấy đây là một cái bẫy.
Cũng có một khoảnh khắc cô ta đã từng nghĩ, nếu Từ Mỹ Phượng cứ dăm ba bữa lại sai người đến tìm cô ta như thế này, thì bà ta cứ thế mà ch-ết đi có lẽ không phải là chuyện xấu.
Chỉ cần Từ Mỹ Phượng còn sống, sẽ luôn có người nhắc nhở cô ta rằng cô ta có một người mẹ không mấy tốt đẹp như vậy.
Ngược lại nếu bà ta ch-ết đi, mọi người nói không chừng sẽ dần quên đi bà ta.
Đến lúc đó, cô ta mới có thể hoàn toàn thoát khỏi cái bóng mà mẹ cô ta để lại.
Nhưng ý nghĩ như vậy chỉ thoáng qua, Ôn Gia Hân không nghĩ Từ Mỹ Phượng thực sự sẽ ch-ết, lại còn ch-ết đột ngột như vậy, thời gian còn trùng hợp đến thế.
Ôn Gia Hân không khỏi nghĩ, có lẽ bức thư mà Từ Mỹ Phượng viết cho cô ta không phải là một cái bẫy, mà là thực sự đang cầu cứu.
Nhưng cô ta đã không cứu bà ta.
Cô ta đã hại ch-ết mẹ mình!
Không!
Người hại ch-ết Từ Mỹ Phượng không phải là cô ta!
Mặc dù thỉnh thoảng cô ta sẽ nảy ra ý nghĩ có lẽ Từ Mỹ Phượng ch-ết đi thì tốt hơn, nhưng trong lòng cô ta vẫn mong bà ta còn sống, cô ta không thực sự muốn bà ta ch-ết!
Người hại ch-ết Từ Mỹ Phượng chính là kẻ đứng sau thuê sát thủ!
Nhưng kẻ thuê sát thủ là ai chứ?
Ôn Gia Hân nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, muốn lao đến trước mặt Ôn Vinh Sinh, cầu xin ông ra mặt tra ra sự thật.
Nhưng còn chưa kịp hành động cô ta đã lắc đầu, không được, những người muốn g-iết Từ Mỹ Phượng chẳng qua cũng chỉ có bấy nhiêu đó thôi, Trần Bảo Cầm, Ôn Gia Đống, Ôn Nguyệt... còn có cả bản thân cha cô ta nữa.
Cha cô ta không thể vì một người đàn bà đã phản bội ông mà đi tra xét người thân của mình, thậm chí bản thân ông có thể chính là kẻ đứng sau thuê sát thủ!
Hơn nữa Cục Quản lý nhà tù không thể tùy tiện xử lý th-i th-ể phạm nhân, trước khi hỏa táng chắc chắn sẽ liên lạc với người nhà.
Nếu là trợ lý của cha cô ta gọi điện báo cho cô ta chuyện này, thì có lẽ Cục Quản lý nhà tù đã liên lạc với cha cô ta rồi.
Mà cha cô ta lại không lập tức nói cho cô ta biết tin mẹ cô ta ch-ết, mà để trợ lý đưa xác đi hỏa táng xong mới gọi điện cho cô ta.
Điều này nói lên cái gì?
Nói lên ông có lẽ đã đoán được, hoặc là đã biết rõ mồn một về nguyên nhân c-ái ch-ết của mẹ cô ta, nhưng không hy vọng cô ta truy cứu.
Mà cô ta, không thể làm trái ý cha mình, nhất quyết truy cứu nguyên nhân c-ái ch-ết của Từ Mỹ Phượng.
Nhìn vào gương, Ôn Gia Hân tự giễu cười một tiếng.
Cười xong, cô ta vặn vòi nước, tiếp tục rửa mặt.
Rửa sạch mặt, Ôn Gia Hân xuất phát đi đến nhà tang lễ, đến nơi nhận được tro cốt của Từ Mỹ Phượng, cô ta im lặng một lát rồi hỏi:
“Đã gọi điện cho Gia Di chưa?"
“Ông Ôn nói tứ tiểu thư đang học ở Anh, về một chuyến không dễ dàng gì, đợi cô ấy nghỉ hè về rồi tính sau."
Trợ lý trả lời:
“Ông Ôn còn nói, việc lựa chọn phương thức nào để chôn cất bà Từ thì do bản thân cô tự quyết định."
“Được, tôi biết rồi."...
Lúc Ôn Gia Hân nhận được tro cốt của Từ Mỹ Phượng, Ôn Gia Kỳ vừa mới về đến nhà họ Ôn, xuống xe là vừa đi vào vừa hét:
“Mẹ ơi!
Mẹ ơi!"
Nghe thấy tiếng động, Trần Bảo Cầm đi ra, hỏi:
“Có chuyện gì vậy?"
Ôn Gia Kỳ rảo bước đi đến trước mặt Trần Bảo Cầm, vẻ mặt đầy phấn khích nói:
“Mẹ nghe tin gì chưa?
Từ Mỹ Phượng ch-ết rồi!"
Trần Bảo Cầm sững sờ mất nửa giây rồi hỏi:
“Từ Mỹ Phượng ch-ết rồi?
Chuyện từ khi nào vậy?"
Bà ta chưa nhận được tin tức mà?
Nhìn Ôn Gia Kỳ đầy vẻ nghi hoặc hỏi:
“Con nghe ngóng chuyện này từ đâu đấy?"
“Con cũng không rõ lắm, chắc là trong hai ngày nay thôi."
Vẻ mặt Ôn Gia Kỳ đắc ý nói:
“Con tìm người theo dõi Ôn Gia Hân mà, cô ta vừa nãy rời khỏi công ty là đi thẳng đến nhà tang lễ, lúc ra ôm cái bình tro cốt, ngoài Từ Mỹ Phượng ch-ết ra thì còn có thể là ai chứ?"
Nói xong nhìn chằm chằm Trần Bảo Cầm, vẻ mặt đầy nghi hoặc hỏi:
“Mẹ ơi, nghe thấy tin tức lớn như vậy, sao mẹ chẳng ngạc nhiên chút nào, cũng chẳng thấy hưng phấn vậy ạ?"
“Sao mẹ lại không ngạc nhiên không hưng phấn chứ?"
Trần Bảo Cầm vội vàng ưỡn thẳng lưng nói:
“Mẹ là vì quá ngạc nhiên nên mới không kịp đưa ra phản ứng thôi."
Lại liếc nhìn Ôn Gia Kỳ hỏi:
“Mẹ chỉ có chút tò mò, con còn có tiền để thuê người theo dõi Ôn Gia Hân sao?"
Câu nói này đã chọc đúng vào nỗi đau của Ôn Gia Kỳ.
Trong số các anh chị em, cô ta vốn dĩ là người nghèo nhất, thời gian trước vất vả lắm mới kiếm được một khoản trên thị trường chứng khoán, kết quả bị Lâm Trí Minh làm cho lỗ sạch chỉ trong vài ngày.
Đã thế, hắn ta còn có mặt mũi mà nói chuyện yêu đương với cô ta.
Ôn Gia Kỳ chẳng thèm để ý đến hắn, ngay cả lúc vụ án của hắn được đưa ra xét xử và bị tuyên án ngồi tù, cô ta cũng chẳng thèm đến xem lấy một lần.
