Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 374
Cập nhật lúc: 20/04/2026 01:38
Trần Bảo Cầm nhíu mày, bà ta muốn giải quyết chuyện này khi có mặt tất cả mọi người, không hề muốn cùng ông ta vào thư phòng gì đó.
Nhưng Ôn Vinh Sinh căn bản không định trưng cầu ý kiến của bà ta, nói xong liền đi ra ngoài nhà ăn, Trần Bảo Cầm ngồi yên tại chỗ do dự nửa giây, cuối cùng quyết định đi theo.
Cầm bức thư bước vào thư phòng, Trần Bảo Cầm tranh lời trước Ôn Vinh Sinh hỏi:
“Vinh Sinh, ông đừng có nghe con nhỏ Ôn Gia Hân kia nói bậy, bức thư này tuyệt đối là thật!
Từ Mỹ Phượng là mẹ ruột nó, chắc chắn sẽ không vu khống nó, cho nên chuyện nó hạ thu-ốc hại Ôn Gia Đống cũng nhất định là thật!
Nó làm ra chuyện như vậy, không thể cứ thế mà..."
Trần Bảo Cầm chưa nói xong, Ôn Vinh Sinh đã hỏi:
“Bức thư từ đâu mà có?"
Trần Bảo Cầm không ngờ ông ta lại hỏi câu này, sững người một lát mới trả lời:
“Người ta gửi cho Gia Đống mà."
“Gửi cho Gia Đống?"
“Đúng vậy, ngay mấy ngày trước, gửi trực tiếp đến nhà chúng ta," sợ Ôn Vinh Sinh không tin, Trần Bảo Cầm lôi nhân chứng ra, “Quản gia Hứa biết đấy, không tin ông có thể hỏi bà ấy."
Ôn Vinh Sinh gật đầu nói:
“Người khác gửi đến, nói cách khác bà thật sự không biết nguồn gốc thực sự của bức thư này?"
“Sao tôi lại không biết, thư chẳng phải là Từ Mỹ Phượng viết cho Ôn Gia Hân sao?"
“Bà tận mắt thấy bà ta viết à?"
“Tôi không thấy bà ta viết, nhưng bà ta chắc chắn đã viết một bức thư như vậy."
Ôn Vinh Sinh tiếp tục hỏi:
“Làm sao bà có thể khẳng định, bà ta nhất định đã viết một bức thư như thế?"
Trần Bảo Cầm nhất thời không nói nên lời, bà ta đã hỏi qua em trai Lỗ Quyên, cho nên biết Từ Mỹ Phượng đã viết một bức thư như vậy, nhưng lời này có thể nói sao?
Đương nhiên là không thể!
Một khi bà ta nói ra, tất yếu sẽ dẫn đến nhiều câu hỏi hơn của Ôn Vinh Sinh, dẫn đến việc không thể tự bào chữa, bại lộ chuyện thuê người g-iết người.
Trong lúc Trần Bảo Cầm im lặng, Ôn Vinh Sinh tiếp tục nói:
“Ngoài ra, nếu trên bức thư này là thật, vậy có phải chứng minh nội dung trong thư cũng là thật, Từ Mỹ Phượng trước khi ch-ết quả thực đã gặp phải đe dọa t.ử vong, có người muốn mua mạng bà ta?"
Trong lòng Trần Bảo Cầm có chút hoảng, dời ánh mắt đối diện với Ôn Vinh Sinh nói:
“Tôi tưởng c-ái ch-ết của Từ Mỹ Phượng và chuyện chúng ta đang thảo luận là hai chuyện khác nhau."
“Bà cảm thấy là hai chuyện, nhưng Gia Hân không nhất định sẽ nghĩ như vậy."
“Ông quan tâm nó nghĩ gì làm gì?"
Trần Bảo Cầm thiếu kiên nhẫn nói, bà ta cảm thấy Ôn Vinh Sinh nói dông dài nhiều như vậy hoàn toàn là vì thiên vị Ôn Gia Hân.
Ôn Vinh Sinh thấy vậy, nói thẳng:
“Người thuê g-iết Từ Mỹ Phượng có phải là bà không?"
Nếu nói Trần Bảo Cầm lúc nãy chỉ hơi hoảng, thì bây giờ bà ta chính là vô cùng hoảng, thậm chí sắc mặt đều thay đổi, giọng nói sắc nhọn hỏi:
“Ông có ý gì?!"
Bà ta đ-ập bức thư đó xuống trước mặt Ôn Vinh Sinh, dùng ngón tay chọc vào tờ thư phẫn nộ nói:
“Ông không thấy sao?
Chữ trên thư này rõ ràng là của Từ Mỹ Phượng!
Bất kể thư từ đâu mà có, chuyện Ôn Gia Hân hạ thu-ốc hại Ôn Gia Đống đều là chuyện rành rành ra đó!
Còn Từ Mỹ Phượng ch-ết, đó là bà ta tự làm tự chịu!"
Bà ta giận dữ nhìn Ôn Vinh Sinh:
“Tôi không hiểu tại sao ông cứ luôn vơ hai chuyện này làm một, Từ Mỹ Phượng làm nhiều việc xấu như vậy, ch-ết cũng là bà ta đáng đời!
Nhưng Gia Đống không giống, nó vô tội, hay là ông thiên vị Ôn Gia Hân đến mức nó làm cái gì cũng có thể tha thứ?"
Thấy Trần Bảo Cầm càng ngày càng kích động, Ôn Vinh Sinh không tranh chấp với bà ta nữa, nhượng bộ nói:
“Tôi có thể xử lý Ôn Gia Hân, đoạn tuyệt quan hệ, gạch tên nó khỏi di chúc, đều được, nhưng bà thì sao?"
“Tôi làm sao?"
“Bà có thể tiếp nhận đi ngồi tù không?"
Biểu cảm vui mừng trên mặt Trần Bảo Cầm cứng đờ, dần dần biến thành không thể tin nổi:
“Ông có ý gì?
Vì đứa con gái ngoan đó của ông, ông định tống tôi vào tù sao?"
“Không phải tôi muốn tống bà vào tù, bà phải tự hỏi chính mình, bà đã làm những gì?"
Ôn Vinh Sinh đẩy bức thư trước mặt về phía Trần Bảo Cầm, “Tôi có thể không hỏi người thuê g-iết là ai, nhưng bà nghĩ sau khi tôi đoạn tuyệt quan hệ với Gia Hân, nó sẽ cứ thế mà bỏ qua sao?
Hay bà cảm thấy mình chịu được sự điều tra?
Nếu bà chịu được, hành, tôi nghe theo bà!"
Trần Bảo Cầm ngồi thẳng lưng, từ biểu cảm đến tư thế đều thể hiện trạng thái căng thẳng, miệng cũng giống như bị xi măng lấp kín, căn bản không mở ra được.
Bà ta biết, bà ta không chịu nổi sự điều tra.
Mặc dù bà ta cảm thấy mình làm việc rất cẩn thận, chuyển khoản đặc biệt nhờ người chuyển tay mấy lần, nhưng nếu cảnh sát thật sự muốn tra, luôn sẽ có manh mối tồn tại.
Nhưng cứ như vậy bỏ qua cho Ôn Gia Hân, bà ta lại thấy không cam tâm.
Ôn Vinh Sinh không bắt bà ta lập tức đưa ra quyết định, nói:
“Bà có thể cân nhắc hai ngày rồi đưa ra quyết định."
Sau khi Trần Bảo Cầm đi ra, Ôn Vinh Sinh gọi một cuộc điện thoại cho Ôn Gia Hân, bảo cô ta vào thư phòng.
Đi đến cửa nhà ăn, hai người chạm mặt, nhìn thấy cô ta, Trần Bảo Cầm nhíu mày, dừng bước nhìn cô ta đi về phía hành lang, trong lòng thấp thoáng cảm thấy có gì đó không đúng.
Đợi khi bước vào nhà ăn, Trần Bảo Cầm sực nhớ ra.
Đúng rồi!
Bà ta không phải đã hạ quyết tâm muốn Ôn Vinh Sinh xử lý Ôn Gia Hân ngay tại chỗ sao?
Sao lại biến thành nói chuyện riêng rồi?
Trần Bảo Cầm hối hận không thôi, muốn quay lại tìm người, nhưng nghĩ đến câu hỏi cuối cùng của Ôn Vinh Sinh lại dừng bước.
Trong lúc bà ta đang do dự, Ôn Gia Kỳ đã đợi không kịp, bước tới hỏi:
“Mẹ ơi, thế nào rồi?"
Trong lòng Trần Bảo Cầm thở dài, nói:
“Mẹ không biết."
……
“Ba."
Ôn Gia Hân bước vào thư phòng, lòng đầy thắc thỏm gọi một tiếng.
Mặc dù cô ta cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng dù sao cũng còn trẻ, trong mắt lộ ra chút lo lắng.
Ôn Vinh Sinh ngồi sau bàn làm việc, về mặt thị giác tuy thấp hơn Ôn Gia Hân, nhưng tư thế ông ta nhìn Ôn Gia Hân giống như là nhìn xuống, mang theo sự xem xét kỹ lưỡng.
Ông ta biết những đứa con này của mình quan hệ không hề hòa thuận, Ôn Gia Kỳ không cần phải nói, trước đây chỉ có Ôn Nguyệt thì luôn kiếm chuyện với cô, đợi Ôn Gia Hân trở về đối tượng gây chiến liền đổi người.
Ôn Gia Hân trông có vẻ nhẫn nhịn là chính, thực ra cũng không thuần túy.
Ôn Nguyệt về cơ bản không chủ động khơi mào chiến tranh, nhưng sự chán ghét của cô dành cho Nhị phòng và Tam phòng đều được bày ra ngoài mặt.
Cho nên ông ta luôn nói gia hòa vạn sự hưng, nhưng trong lòng ông ta cũng hiểu, cái nhà này rất khó hòa thuận.
Nhưng dù có biết con cái không hòa thuận đến mức nào, trong lòng ông ta cũng không nghĩ quá xấu về bọn họ, ông ta tưởng rằng cho dù muốn tranh quyền thừa kế, thủ đoạn của những đứa trẻ này cũng là quang minh chính đính.
Ngay cả sau khi bộ mặt thật của Từ Mỹ Phượng bị vạch trần, ông ta cũng không muốn nghĩ đến khả năng dầm thượng không chính dầm hạ lệch.
