Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 39
Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:07
Khoan đã, họ làm báo lá cải, cấp bậc vốn dĩ đâu có cao lắm đâu nhỉ?
Ông chủ đã nói vậy, Hoàng Chí Hào đương nhiên sẽ không phản đối, xem qua những nhà quảng cáo Ôn Nguyệt đã khoanh vùng, cơ bản đều là những người mới gọi điện tới hôm nay.
Những thứ họ muốn quảng cáo quả thực tốt hơn một chút, phí quảng cáo cũng đưa ra cao hơn một chút, một hợp đồng có thể bằng mấy hợp đồng của những nhà quảng cáo gọi tới hôm qua cộng lại.
Có điều yêu cầu họ đưa ra cũng cao hơn, cơ bản đều yêu cầu về lượng tiêu thụ, nếu không đủ sẽ phải hoàn trả khoản tiền tương ứng.
Hoàng Chí Hào sợ Ôn Nguyệt không nhìn thấy phần ghi chú, liền đặc biệt nhắc lại một lần.
“Không vấn đề gì, nhưng lượng tiêu thụ cần phải bàn lại."
“Ý của cô là?"
“Số báo tiếp theo, in mười vạn tờ."
Hoàng Chí Hào sửng sốt:
“Nhiều như vậy sao?"
So với số lượng in của số báo trước, mười vạn tờ đương nhiên là nhiều, nhưng nhìn từ độ nóng của tin tức trước, Ôn Nguyệt cảm thấy tin tức về việc con trưởng của Vua tàu thủy bị tráo đổi, mười vạn tờ báo mi-ễn ph-í chắc chắn không lo không bán được.
Hơn nữa mục đích cuối cùng của cô là dẫn dắt người khác ăn dưa để kiếm điểm hóng hớt, kiếm tiền chỉ là chuyện phụ thôi, số lượng in của báo đương nhiên càng cao càng tốt.
Cô vừa mới đòi được bốn trăm sáu mươi vạn từ Ôn Vinh Sinh, giờ không thiếu tiền, định lượng in mười vạn tờ đã là cô dè dặt rồi đấy.
Ôn Nguyệt khẳng định nói:
“Đúng vậy, mười vạn tờ, anh hôm nay liên hệ với họ, bảo họ cho câu trả lời trước sáu giờ, quá hạn không đợi."
Số lượng in tăng lên, phí quảng cáo đương nhiên cũng phải tăng theo, hơn nữa đây không phải là tăng theo kiểu gấp bội, mức tăng gấp ba lần còn nhiều hơn thế.
Những nhà quảng cáo Ôn Nguyệt khoanh vùng vốn dĩ đưa giá không hề thấp, đột nhiên nói với họ phí quảng cáo phải tăng gấp mấy lần, lại còn phải trả lời trước sáu giờ...
Hoàng Chí Hào hỏi:
“Thời gian này có gấp quá không?"
Ôn Nguyệt nói:
“Số báo mới phải có mặt trên thị trường vào sáng mai, thời gian tôi cho họ đã là rất rộng rãi rồi."
Tờ báo của tòa soạn họ đúng là ra mắt vào mỗi thứ Sáu, vì đã điều chỉnh chế độ lương thưởng nên tuần này mọi người đều rất nỗ lực, mặc dù không đào được tin tức gì đặc biệt lớn nhưng cũng đủ để giữ thể diện.
Chỉ là số lượng hơi thiếu một chút, ước chừng phải tìm đồng nghiệp mua thêm một ít tin tức để lấp đầy chỗ trống.
Có điều...
Hoàng Chí Hào khó xử nói:
“Ôn tiểu thư, số báo mới của chúng ta muốn bán được mười vạn tờ, e là có chút khó khăn đấy ạ."
Đừng nói mười vạn tờ, ba vạn tờ còn thấy oải nữa là.
Ông không trả lời ngay những nhà quảng cáo đó trong điện thoại chính là vì lý do này, trong lòng không có chắc chắn mà!
Nhưng nghĩ tới những lần tiếp xúc mấy ngày qua, Hoàng Chí Hào lại thấy Ôn Nguyệt không phải loại con ông cháu cha mắt cao hơn đầu, làm bừa làm ẩu, cô ấy dám bảo ông in mười vạn tờ báo, trong lòng chắc chắn là có nắm chắc.
Nghĩ tới đây Hoàng Chí Hào mắt sáng lên:
“Chẳng lẽ Ôn tiểu thư cô lại có tin lớn trong tay?"
“Đúng là có một tin lớn."
Ôn Nguyệt vừa nói vừa lấy bì thư từ trong túi ra, Hoàng Chí Hào mở ra liền lần lượt nhìn thấy một bản giám định huyết thống, rồi lại một bản giám định huyết thống khác, hai tấm ảnh, cùng với ba cuộn băng ghi âm.
Mở bản giám định huyết thống ra, thông tin khách hàng không đầy đủ, chỉ dùng A, B, C để thay thế, trong đó A và B không có quan hệ cha con, B và C được xác nhận là cha con.
Hoàng Chí Hào lập tức nghĩ lệch đi, mắt trợn to hỏi:
“Hai bản giám định huyết thống này... không phải là của người nhà cô đấy chứ?"
Không phải chứ, không phải chứ?
Nuôi một đứa con không phải con ruột, nuôi thêm đứa nữa vẫn không phải con ruột, trên đầu vị tỷ phú kia xanh tới mức nào đây!
Có là cừu b-éo thì cũng không thể cứ nắm một người mà vặt lông mãi như vậy chứ!...
Lưu Triệu Khang là người Quảng Đông, trong thời kỳ chiến tranh đã theo cha mẹ chạy nạn tới Hương Cảng.
Thời thơ ấu và thiếu niên ông luôn theo cha mẹ sống trong khu nhà ổ chuột, ngày tháng trôi qua không mấy khá giả nhưng cũng không tới nỗi nghèo khổ, điều ông ấn tượng nhất chính là mùi vị ngọt lịm tỏa ra khi nước đường được đun sôi.
Sau khi trưởng thành ông từng đi làm thuê, nhưng vì trình độ văn hóa bình thường nên không làm được những công việc nhẹ nhàng, tiền công kiếm được cũng chỉ đủ miếng ăn.
Lăn lộn tới tầm ba mươi tuổi, ông vẫn chưa làm nên trò trống gì, lại vì cha mẹ già yếu nên cuối cùng hạ quyết tâm quay về tiệm nước đường của gia đình, và dưới sự giúp đỡ của cha mẹ đã kết hôn sinh con.
Những công việc khác ông làm bình thường, nhưng trong việc nấu nước đường ông lại rất có thiên phú, sau khi lập gia đình lập nghiệp, ông nhanh ch.óng mở tiệm nước đường ra khỏi khu nhà ổ chuột, mở tới những trung tâm thương mại như Vượng Giác, Du Ma Địa, Tiêm Sa Chủy.
Hiện nay tiệm nước đường Lưu Ký dưới tên ông đã mở tới tám chi nhánh, ở Hương Cảng đã có chút danh tiếng, mấy tiệm hằng ngày đều nườm nượp khách, doanh thu mỗi ngày ít cũng phải một vạn.
Ông cũng thay hình đổi dạng, từ “Khang nước đường" trở thành “Lưu lão tế" (ông chủ Lưu), lại mua nhà tậu tiệm trên đảo Hương Cảng, có thể nói là công thành danh toại.
Nhưng lòng người luôn không thỏa mãn, khi mới tiếp nhận tiệm nước đường, ông nghĩ chỉ cần duy trì được tiệm là tốt rồi.
Tới khi thực sự duy trì được tiệm, ông lại nghĩ nếu có thể mở tiệm nước đường ra khỏi khu nhà ổ chuột thì tốt biết mấy?
Nhưng tới khi tiệm mở được ra khỏi khu nhà ổ chuột, ông lại muốn mở thêm nhiều chuỗi cửa hàng, muốn trở nên nổi tiếng hơn.
Thế nhưng trong hai năm gần đây, Lưu Triệu Khang cảm nhận rõ ràng sự phát triển của tiệm nước đường đã đình trệ, giới trẻ Hương Cảng dường như ưa chuộng trà sữa tất da chân và các loại bánh ngọt phương Tây hơn.
Uống nước đường?
Đó là chuyện của những người già cổ hủ mới làm!
Ông phải làm thế nào mới có thể khiến nước đường Lưu Ký trở nên nổi tiếng hơn đây?
Đ-ánh quảng cáo?
Đi đâu đ-ánh?
Tivi, tạp chí hay báo chí?
Quảng cáo tivi trước tiên không nói tới, đó là thứ tính theo giây phải mất mấy chục vạn, cho dù ông có bán hết nhà cửa tiệm tùng đi thì cũng không đ-ánh nổi mấy lần quảng cáo.
Huống hồ tiệm đều bán rồi, ông đ-ánh quảng cáo còn có ích gì?
Quảng cáo trên tạp chí và báo chí thì rẻ hơn một chút, nhưng cũng phải xem là loại báo chí tạp chí nào, như những tờ báo không thiếu lượng tiêu thụ như tờ Văn Hối, tờ Tuần san Đông Phương, muốn đăng ở vị trí dễ thấy thì phí quảng cáo cũng chẳng rẻ chút nào.
Vị trí góc cạnh thì giá thấp hơn nhiều, nhưng nói đi cũng phải nói lại, chính ông mua báo còn chẳng thèm xem mấy góc cạnh đó, đ-ánh quảng cáo lên đấy liệu có ích gì không?
Ngoài ra những tờ báo không có tên tuổi thì phí quảng cáo cũng rẻ, nhưng không tên tuổi đồng nghĩa với không có người xem, số người biết tới tờ báo đó e là còn chẳng bằng số lẻ của số người biết tới nước đường Lưu Ký của ông.
Đã vậy, ông tìm người ta đ-ánh quảng cáo làm gì?
Chẳng thà để người ta đ-ánh quảng cáo cho ông, biết đâu còn nhận được phí quảng cáo.
Thế là vấn đề lại quay trở lại vạch xuất phát.
Thực ra những vấn đề này nói cho cùng đều là vì ông không có tiền, vốn không đủ nên sự lựa chọn cũng ít đi.
