Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 421
Cập nhật lúc: 20/04/2026 01:45
Lời này không khó nghe, ít nhất cũng không có lấy một từ tục tĩu, nhưng nói ra vào lúc này thì tính khiêu khích vô cùng đậm nét.
Chưa kể khi nói lời này, ông ta dùng đôi mắt xếch nhìn Ôn Nguyệt từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt đầy vẻ coi thường, lại còn mang vài phần ám chỉ mập mờ khi đàn ông đ-ánh giá phụ nữ, vô cùng hèn hạ.
Dùng ánh mắt như vậy nhìn người trong một dịp như thế này rõ ràng không chỉ là háo sắc nhất thời, mà phần nhiều e rằng là để chọc giận Ôn Nguyệt, cũng là một kiểu thăm dò.
Đây là cuộc họp được tổ chức để chào đón cô, tất cả cổ đông và cấp cao trong công ty đều có mặt.
Trong một dịp như vậy, nếu cô vì một ánh mắt nghi ngờ là quấy rối t-ình d-ục mà nổi giận nhưng lại không đưa ra được bằng chứng thực tế thì chắc chắn sẽ gây ấn tượng không tốt cho mọi người.
Nhưng nếu cô không nói gì, cứ thế mà nhẫn nhịn thì lại khiến người ta thấy cô dễ bắt nạt.
Mà từ lựa chọn của cô cũng có thể nhìn ra tính cách.
Chọn cách trước nhưng xử lý không khéo là bốc đồng dễ giận, chọn cách sau là nhẫn nhục chịu đựng.
Nhóm người muốn lật đổ cô sẽ dựa vào tính cách của cô để điều chỉnh chiến lược, mà Chu Xung này chính là kẻ được họ phái ra để tiên phong.
Ôn Nguyệt cười lạnh lẽo, nhìn thẳng vào Chu Xung nói:
“Bàn về kỹ thuật đầu t.h.a.i thì tôi quả thực mạnh hơn ông, cho nên ông đối với tôi vừa ngưỡng mộ vừa ghen ghét căm hận, tôi có thể hiểu được."
Chu Xung có thể bị xúi giục đứng ra tiên phong thì đương nhiên chẳng thông minh gì cho cam, sắc mặt lập tức thay đổi:
“Cô có ý gì?"
“Nghĩa trên mặt chữ."
Thần thái Ôn Nguyệt lạnh nhạt, giọng điệu có thể nói là nhẹ tựa lông hồng, nhưng cô càng như vậy Chu Xung càng cảm thấy mình bị sỉ nhục nặng nề:
“Cô chẳng qua cũng chỉ có một người cha tốt thôi, nếu không thì với năng lực cá nhân của cô có thể ngồi đây họp cùng chúng tôi sao?
Nhưng làm người phải biết tự lượng sức mình, không có năng lực thì dù cha cô có đưa cô lên vị trí này thì cô cũng không ngồi vững được đâu!"
Trong lúc Chu Xung đang kích động nói ra những lời lẽ đó, Ôn Nguyệt chỉ nghiêng đầu, hạ thấp giọng nói thầm vài câu với thư ký của văn phòng tổng giám đốc tạm thời được sắp xếp bên cạnh mình.
Đợi cô dặn dò xong thì bài diễn thuyết kích động của Chu Xung cũng kết thúc.
Ôn Nguyệt quay đầu lại nhìn ông ta lần nữa:
“Quả thực với tuổi tác của tôi, muốn cùng mọi người ngồi trong phòng họp này đúng là không dễ dàng gì.
Cho nên ông nói tôi có một người cha tốt, tôi thừa nhận và cũng cảm thấy rất may mắn.
Nếu không có ông ấy, sao tôi có thể ngồi ở vị trí này để nhìn rõ cái bộ dạng t.h.ả.m hại của ông khi hận tôi mà lại không làm gì được tôi?"
Chu Xung bị chọc giận, nhảy dựng lên đ-ập bàn quát lớn:
“Ôn Nguyệt!"
Sắc mặt Ôn Nguyệt không đổi, chỉ điều chỉnh tư thế một chút, từ việc ngồi thẳng trên ghế nhìn thẳng Chu Xung chuyển sang tựa lưng vào ghế, hơi ngẩng đầu nhìn ông ta, giọng điệu nhàn nhạt nói:
“Ông nói làm người phải biết tự lượng sức mình, lời này tôi cũng đồng tình.
Cho nên trước khi nhậm chức tôi đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, thật chẳng khéo, tôi đã phát hiện ra không ít chuyện liên quan đến ông."
Trong mắt Chu Xung thoáng qua một chút ngần ngại, ánh mắt hướng về phía một người nào đó bên bàn họp.
Sau khi thấy ánh mắt mang tính trấn an của đối phương, lòng dũng cảm của ông ta lập tức tăng vọt, cười lạnh nói:
“Chu Xung tôi đây sống ngay thẳng chẳng sợ bóng quế, không sợ cô điều tra!"
Chu Xung vừa dứt lời, trợ lý của Ôn Nguyệt đã cầm một túi hồ sơ bằng giấy xi măng bước vào.
Ôn Nguyệt đứng dậy nhận lấy tập tài liệu, vừa tháo dây buộc vừa nói:
“Đã Chu đổng nói như vậy thì nếu tôi không đưa tài liệu ra cho mọi người xem thì có vẻ không ổn lắm."
Nhìn túi giấy xi măng trên tay cô, trong lòng Chu Xung nảy sinh vài phần lo lắng.
Mặc dù ngoài miệng nói rất chính trực nhưng những năm qua ông ta không ít lần làm những việc xâm phạm đến lợi ích công ty.
Thế là ông ta lại nhìn về phía một người nào đó.
Người này có chút do dự, nhưng nghĩ lại Ôn Nguyệt mới được quyết định nhậm chức tại trụ sở Lệ Vinh chưa được mấy ngày.
Cho dù cô là người có tính toán, trước khi nhậm chức đã đặc biệt chuẩn bị, điều tra vài người, thì chắc chắn cũng phải điều tra từ những cổ đông lớn và cấp cao quan trọng.
Chu Xung nắm giữ không nhiều cổ phần, tuy có chức vụ tại công ty con nhưng cấp bậc không cao, cũng không được coi là vị trí quan trọng.
Trừ phi Ôn Nguyệt có khả năng tiên tri, khẳng định Chu Xung sẽ gây khó dễ cho mình trong cuộc họp hôm nay, nếu không thì không thể nào có được bằng chứng ông ta xâm phạm lợi ích công ty trong thời gian ngắn như vậy.
Nghĩ đến đây, người này khẽ gật đầu với Chu Xung một cái.
Chu Xung thấy vậy như vừa uống một viên thu-ốc định tâm, không còn do dự nữa, cười nhạo một tiếng nói:
“Tôi xem xem cô có thể đưa ra được bằng chứng gì!"
Lời này Ôn Nguyệt nghe xong chẳng có cảm giác gì nhưng hệ thống thì lại đùng đùng nổi giận.
Ý gì đây hả!
Đang nghi ngờ năng lực của nó có đúng không?
Hệ thống phẫn nộ nói:
[Ký chủ!
Mau đưa ra đi!
Đ-ập bằng chứng vào mặt lão ta đi!]
Ừm, Ôn Nguyệt tuy không có khả năng tiên tri nhưng cô có hệ thống – bàn tay vàng của mình.
Mặc dù trong số các cổ đông và cấp cao tại trụ sở Lệ Vinh cũng như các công ty con khác không ít người có “phốt", đến mức sau khi Ôn Nguyệt bước vào phòng họp này thông báo của hệ thống đã vang lên liên hồi, khiến Ôn Nguyệt suýt chút nữa đã bỏ qua con tôm tép Chu Xung này, nhưng ai bảo Chu Xung cứ nhất định phải nhảy ra tìm chuyện chứ?
Ông ta vừa ló đầu ra thì chẳng phải Ôn Nguyệt liền nhắm trúng ông ta rồi sao.
Ngay sau khi Chu Xung nói xong câu đầu tiên, Ôn Nguyệt đã hỏi hệ thống về tình hình của Chu Xung, trọng điểm là có từng xâm phạm lợi ích công ty hay không, nếu không có thì đời tư có vấn đề cũng được.
Hệ thống đã đưa ra câu trả lời khẳng định.
Kẻ này không những tham ô công quỹ mà những chuyện lợi dụng chức vụ để quấy rối nhân viên nữ cũng làm không ít.
Ôn Nguyệt nghe xong không hề do dự, trực tiếp yêu cầu hệ thống mua các bằng chứng liên quan, và bảo nó nhân lúc không có người thì đặt lên bàn làm việc của cô, tạo ra ấn tượng giả là cô đã sớm có chuẩn bị.
Nghe thấy tiếng hối thúc của hệ thống, Ôn Nguyệt nói:
[Đừng vội.]
Vừa nói, Ôn Nguyệt vừa lấy ra một tập tài liệu từ trong túi giấy, phát cho những người ngồi hai bên và nói:
“Đây là những tài liệu về việc Chu Xung lợi dụng chức vụ để biển thủ, tham ô công quỹ trong những năm qua, cũng như bằng chứng nhận hối lộ.
Trên đó có thông tin về các giao dịch chuyển tiền vào và ra khỏi tài khoản của ông ta, mọi người có thể xem qua."
Lại lấy ra vài tấm ảnh phát xuống dưới và nói:
“Mấy tấm ảnh này chụp lại những tin nhắn quấy rối mà Chu Xung gửi cho các nhân viên nữ, mọi người có thể truyền tay nhau xem."
Cùng với những tài liệu được phát xuống, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Chu Xung, ánh mắt cũng thường xuyên nhìn về phía người nào đó.
Ôn Nguyệt nhìn thấy hết nhưng không hề vạch trần.
Đường phải đi từng bước một, người cũng phải xử lý từng kẻ một.
Cô còn chưa ngồi vững vị trí nên không thể vội vàng tống khứ tất cả những kẻ đối đầu với mình vào tù ngay lập tức được.
Phải từ từ thôi, hôm nay giải quyết xong Chu Xung thì vở kịch “sát kê cảnh hầu" này cũng coi như diễn xong phần chính rồi.
Người bị Chu Xung nhìn chằm chằm lại không thèm nhìn ông ta, định xem qua tài liệu rồi mới quyết định xem phải làm gì.
Nhưng đợi đến khi ông ta cầm tài liệu lên đọc chưa được một nửa thì đã biết Chu Xung kẻ này không giữ lại được nữa rồi.
