Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 6
Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:02
Ôn Nguyệt vẻ mặt ngạc nhiên:
“Chủ dưa trong mắt hệ thống các người còn chia thành ba bảy loại cơ à?"
【Chủ hệ thống quy định như vậy mà.】
“Nhưng làm người chúng ta phải linh hoạt, không được quá cứng nhắc theo quy tắc, cậu thấy đúng không?"
Giọng hệ thống đầy vẻ đắn đo:
【Nhưng tôi đâu phải người.】
Ôn Nguyệt hít một hơi thật sâu:
“Đối với hệ thống các người cũng vậy thôi, cậu ràng buộc với tôi cũng là để kiếm giá trị ăn dưa đúng không?
Chủ hệ thống của các cậu chê vài trăm giá trị ăn dưa, nhưng cậu nhìn xem số dư hiện tại là con số không của chúng ta đi, cậu thấy vài trăm giá trị ăn dưa là ít sao?"
【Hình như cũng không ít nhỉ.】
“Chứ còn gì nữa, chân muỗi dù g-ầy cũng là thịt, chúng ta đi kiếm giá trị ăn dưa thì sao có thể kén chọn chủ dưa được chứ."
Ôn Nguyệt nói đoạn chuyển chủ đề, “Bây giờ tôi gọi điện cho cảnh sát, tố cáo tên trộm liên tiếp đột nhập ba ngôi nhà trống kia, sau khi tin tức truyền ra thì có kiếm được giá trị ăn dưa không?"
【Được nhé.】
Có được câu trả lời khẳng định, Ôn Nguyệt vội vàng lấy điện thoại từ trong túi xách ra, trước khi định bấm số, cô sực nhớ ra hỏi:
【Tên trộm đó tên là gì?
Có bằng chứng gì chứng minh hắn trộm đồ không?】
Hệ thống nói ra một cái tên, rồi bảo:
【Có ảnh hắn trộm đồ, cần dùng giá trị ăn dưa để đổi nhé~】
“Lại còn tốn giá trị ăn dưa nữa à?"
【Tất nhiên rồi, trên đời không có bữa trưa nào mi-ễn ph-í cả ký chủ ạ.】
Ôn Nguyệt:
【Được thôi, bao nhiêu giá trị ăn dưa một tấm ảnh?】
【Một ngàn nhé.】
【Bao nhiêu cơ?】
Hệ thống lặp lại câu trả lời:
【Một ngàn giá trị ăn dưa, có thể đổi một tấm ảnh.】
【Tôi không cần ảnh, trực tiếp báo cảnh sát được không?】
【Thời gian tính giá trị ăn dưa là trong vòng nửa tháng sau khi nhận được bằng chứng nhé.】
【Tức là nếu tôi trực tiếp báo cảnh sát thì không có cách nào tính giá trị ăn dưa được.】
【Đúng vậy thưa ký chủ.】
Ôn Nguyệt coi như đã hiểu tại sao gặp chủ dưa có giá trị ăn dưa dưới một ngàn thì hệ thống không thông báo rồi.
Mua bằng chứng mất một ngàn giá trị ăn dưa, sau khi khui ra chưa chắc đã kiếm được một ngàn, đây căn bản là một vụ làm ăn lỗ vốn chổng vó mà!
Ôn Nguyệt hít sâu một hơi nói:
【Thống, châm chước một chút đi.】
【Không châm chước được đâu.】
【Thật ra tôi muốn có bằng chứng chủ yếu là vì lòng chính nghĩa thôi, tôi không thể đứng nhìn loại sâu mọt xã hội chỉ biết trộm cắp này nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật được, cậu hiểu chứ?】
Hệ thống không chắc chắn nói:
【Hình như... hiểu?】
Ôn Nguyệt tiếp tục tẩy não hệ thống:
【Là một hệ thống chính nghĩa, cậu chắc chắn sẽ giúp tôi mà, đúng không?】
【Được rồi... nhưng không có ảnh thì cô cũng có thể báo cảnh sát mà.】
【Không có ảnh thì không có bằng chứng, dù có báo cảnh sát thì cảnh sát cũng chưa chắc đã xuất quân, dù họ có xuất quân thì cũng chưa chắc đã tìm được bằng chứng, không thể đảm bảo vạn không nhất thất được.】
Ôn Nguyệt giải thích xong liền đưa ra giải pháp hỏi, 【Cậu xem thế này có được không, chúng ta hợp tác, tôi phụ trách báo cảnh sát, cậu bỏ giá trị ăn dưa ra, kiếm được bao nhiêu thì đưa tôi con số đó là được, nhiều thì không cần đưa tôi, ít thì coi như làm phúc đi, thấy sao?】
Hệ thống lẩm bẩm:
【Làm sao mà nhiều được chứ.】
【Haiz, đều tại tôi nghèo quá, nếu không tôi đã tự bỏ giá trị ăn dưa ra rồi, hà tất phải làm phiền hệ thống lương thiện như cậu...】
【Được rồi được rồi!】
Hệ thống bị rót mật vào tai cuối cùng cũng mủi lòng, 【Tôi sẽ ứng trước giá trị ăn dưa.】
Ôn Nguyệt nghe vậy liền ra dấu chiến thắng trong lòng, cười híp mắt nói:
【Tôi biết hệ thống cậu là tốt nhất mà.】
Nói xong liền lái xe đến đồn cảnh sát gần nhất, đỗ xe trước một đoạn, cầm phong bì hệ thống đưa, tìm một đứa trẻ nhờ nó mang vào cho cảnh sát.
Cảnh sát Hồng Kông luôn rất chú trọng việc tuyên truyền, bên trong có bộ phận Quan hệ công chúng chuyên phụ trách kết nối với truyền thông để kịp thời thông báo cho người dân về tiến triển của vụ án.
Trộm cắp không tính là vụ án lớn gì, nhưng sau khi nghi phạm sa lưới, cảnh sát vẫn theo lệ cũ liên hệ với truyền thông để thông báo.
Phía cảnh sát liên hệ đều là những người làm truyền thông nổi tiếng ở Hương Cảng, nhận được tin buổi tối, sáng sớm hôm sau tin tức liên quan đã được đăng tải trên các tờ báo phát hành.
Thế là sáng sớm hôm sau, Ôn Nguyệt bị đ-ánh thức bởi tiếng thông báo “Ting — Cô có giá trị ăn dưa mới được cộng vào", hơn nữa kiểm tra giá trị ăn dưa thì thấy đã tích lũy được hơn năm trăm.
Biết được những giá trị ăn dưa này đều bắt nguồn từ tin tức tên trộm bị bắt, Ôn Nguyệt phấn khích hỏi:
“Có phải tôi sắp phát tài rồi không?"
【Theo tốc độ hiện tại, giá trị ăn dưa cô nhận được hôm nay sẽ không quá một ngàn đâu nhé.】
Hệ thống nói đoạn chuyển chủ đề, 【Hơn nữa những giá trị ăn dưa này thuộc về tôi nhé~】
Đầu Ôn Nguyệt lập tức xụ xuống:
“Được thôi."
Nhưng trong lòng cô thực ra không mấy thất vọng, dù sao ngay từ đầu cô cũng chỉ muốn làm một thí nghiệm để xác nhận xem con đường khui tin về người bình thường có khả thi hay không thôi.
…
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Ôn Nguyệt xuống lầu ăn sáng.
Nguyên chủ mặc dù đã kết hôn nhưng quan hệ với chồng luôn không tốt, chưa hết tuần trăng mật đã bắt đầu ly thân, dọn từ biệt thự cao cấp ở núi Thái Bình đến biệt thự ven biển ở vịnh Thển Thủy để ở.
Ngôi nhà là do mẹ nguyên chủ để lại cho cô, Ôn Nguyệt xuyên không đến liền trở thành chủ nhân của căn biệt thự này.
Trong biệt thự có không ít người làm, hơn nữa đều là nhân viên cũ đã làm việc gần hai mươi năm, có thể nói là nhìn nguyên chủ lớn lên.
Nhưng nguyên chủ không hề yếu đuối nên không có người làm nào dám cậy già lên mặt, Ôn Nguyệt xuyên không đến sống rất thoải mái.
Sáng ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh, dậy là có bữa sáng ăn.
Nhược điểm duy nhất là bữa sáng toàn đồ Tây, cơ bản đều là các loại bánh mì ăn kèm trứng chiên xúc xích, đồ uống ngoài sữa ra thì là cà phê, Ôn Nguyệt chẳng thích cái nào cả.
Bữa sáng cô thiên về sữa đậu nành quẩy, hoặc b.ún phở nấu mì hơn.
Nhưng cô mới đến, thay đổi không nên quá lớn, chỉ có thể ăn tạm, may mà những món này vị cũng không tệ nên Ôn Nguyệt ăn cũng không thấy khó khăn gì.
Trong lúc ăn cơm, giá trị ăn dưa Ôn Nguyệt thu được đã vượt mốc tám trăm, và tốc độ tăng trưởng dần chậm lại, nhìn xu hướng thì đúng là khó mà phá được mốc một ngàn.
Nghĩ lại cũng thấy bình thường, trộm cắp đâu phải vụ án lớn gì, dù có lên nhiều mặt báo thì chắc chắn cũng không chiếm được bao nhiêu diện tích, những người không liên quan thì sự hứng thú đối với nó cũng rất hạn chế, ước chừng xem cái tiêu đề với phần kết là xong rồi, rất khó nảy sinh sự tò mò để tìm hiểu quá trình bên trong.
Thực tế Ôn Nguyệt cảm thấy những chuyện xảy ra trên người bình thường trừ phi đặc biệt chấn động, hoặc giống như cái dưa trên người Hoàng Chí Hào dẫn đến vụ án hình sự, nếu không thì e là khó gây được sự chú ý trên diện rộng.
