Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 67

Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:13

Ôn Nguyệt thầm nghĩ anh em ruột còn phải tính toán rạch ròi, huống hồ họ chỉ là vợ chồng hờ, vội vàng nói:

“Thế thì ngại quá, chẳng phải tôi thành ra chiếm hời của anh sao?"

Dịch Hoài nghe xong không hề nói những lời kiểu như “Chúng ta là vợ chồng, không cần tính toán kỹ như vậy", chỉ nói:

“Nếu cô muốn đảm bảo an toàn, chỉ tăng thêm nhân viên an ninh là chưa đủ, những chiếc xe cô di chuyển hằng ngày cần phải thay đổi trang bị, đặc biệt là kính tốt nhất nên thay bằng loại chống đ-ạn, với tình hình tài chính hiện tại của cô chắc là không đủ để chi trả cho khoản phí này đâu."

Trước đó Ôn Nguyệt thực sự chưa từng cân nhắc đến những điều này, nghe Dịch Hoài nói vậy, cô lập tức cảm thấy việc đổi xe chống đ-ạn là rất cần thiết.

Nhưng cô cũng phải thừa nhận, lời của Dịch Hoài tuy không lọt tai nhưng lại đ-ánh đúng vào trọng điểm ——

Cô thực sự không có tiền.

“Tôi có thể điều ba chiếc xe chống đ-ạn cho cô."

Mắt Ôn Nguyệt sáng lên:

“Thật sao?"

“Ừ."

“Cảm ơn cảm ơn!"

Ôn Nguyệt chắp hai tay lại, cúi chào Dịch Hoài, lại đột nhiên nhớ ra, “Số tiền này tôi phải tính với anh thế nào đây?"

Dịch Hoài hỏi:

“Cái này cũng tính tiền, cái kia cũng tính tiền, cô có chắc tiền tiêu vặt của mình đủ dùng không?"

Chuyện này... cô thực sự không chắc chắn.

“Tự giữ lấy mà tiêu đi."

Dịch Hoài nói rồi đứng dậy, đi tới trước lan can, nhìn xa xăm về phía bờ bên kia với những ánh đèn neon đủ màu sắc nhấp nháy nói, “Tôi không muốn trở thành người góa vợ, cô sống tốt đối với tôi cũng là chuyện tốt."

Cho đến khi Dịch Hoài rời đi, Ôn Nguyệt vẫn còn đang nghiền ngẫm câu nói cuối cùng của anh.

“Thống, ngươi nói rốt cuộc anh ấy đơn thuần là vì sự nghi ngờ đối với an ninh Hương Cảng mới nói vậy, hay là cảm thấy dạo này ta làm loạn quá nhiều, ngăn cũng không ngăn được?"

Hệ thống suy nghĩ hồi lâu, trả lời:

【Có lẽ cả hai đều có khả năng chăng?】

Ôn Nguyệt:

“……"

……

Tuy tối qua không hẳn là tâm sự nhưng sau khi cùng nhau ăn đêm, Ôn Nguyệt tự thấy mình đã thân thiết với Dịch Hoài hơn không ít, sáng hôm sau lúc ăn sáng liền hỏi ra vấn đề vẫn luôn tò mò:

“Anh mỗi ngày làm việc lâu như vậy, buổi sáng còn bò dậy đi chạy bộ, không mệt sao?"

Dịch Hoài im lặng một lát rồi nói:

“Chạy bộ đối với tôi là một cách thư giãn."

Ôn Nguyệt:

“……"

Được thôi, thế giới của kẻ mạnh cô không hiểu nổi.

Ăn sáng xong, Dịch Hoài vẫn đi làm như thường lệ, Ôn Nguyệt thì mang theo tài liệu mua được từ tay hệ thống, cùng vệ sĩ đi tới Tòa soạn Đông Giang.

Đáng để nhắc tới là, Dịch Hoài làm việc nhanh gọn lẹ, hôm qua nói điều ba chiếc xe chống đ-ạn cho Ôn Nguyệt, hôm nay xe đã được trang bị đủ.

Chỉ là ba chiếc xe này cùng mẫu với chiếc Dịch Hoài thường ngồi, thân xe đen tuyền, kiểu dáng thương gia và trầm mặc.

Nhưng giữ mạng là trên hết, huống hồ xe này còn là mi-ễn ph-í, Ôn Nguyệt không hề kén chọn, lúc ra ngoài liền không chút do dự đổi sang xe chống đ-ạn.

Sau khi có vệ sĩ Ôn Nguyệt đã đến tòa soạn vài lần nhưng cho đến tận bây giờ người của quán Hà Ký bên dưới vẫn chưa quen, thấy ba người bước vào cửa, ông chủ và khách hàng vốn đang cười nói vui vẻ lập tức im bặt, đợi họ lên cầu thang mới khôi phục lại không khí náo nhiệt.

Tòa soạn thì khá hơn một chút, làm nhà báo thì hạng người nào cũng phải tiếp xúc, huống hồ hai người Trần Kiến Bình trước kia đều là quân nhân, mặc vest đen đeo kính râm cũng toát lên vẻ chính trực.

Sau khi vào cửa, Ôn Nguyệt trực tiếp đi theo Hoàng Chí Hào tới văn phòng tổng biên tập, hai người Trần Kiến Bình thì ngồi đợi ở bên ngoài.

Thông qua hai vụ dưa lớn trước đó, Ôn Nguyệt không chỉ kiếm được hàng triệu điểm ăn dưa, mà Tòa soạn Đông Giang cũng theo đó mà hồi sinh.

Đây không phải là sự hồi sinh bằng cách dùng tiền đ-ập vào như trước đây của Ôn Nguyệt.

Lúc bóc vụ dưa đầu tiên thì không nói, lần đó là lỗ thuần túy, các loại chi phí cộng lại cũng phải lỗ mất ít nhất năm vạn đô la Hương Cảng.

Nhưng việc ba vạn tờ báo đó bán chạy đã đặt nền móng vững chắc cho sự phát triển sau này của tờ báo, đến lúc bóc vụ dưa thiếu gia thật giả thì tờ báo đã có các nhà quảng cáo tìm đến.

Tuy số trang báo ít, vị trí có thể chèn quảng cáo không nhiều, phí quảng cáo cũng không cao nhưng cũng đủ để trang trải chi phí, cuối cùng còn lãi được một chút.

Quan trọng hơn là hai tin tức lớn liên tiếp đã khiến tờ “Tin tức Giải trí Đông Giang" xuất hiện trở lại trong mắt người dân, đến lúc phát hành số báo thứ ba, tuy không đăng tin độc quyền nặng ký nào nhưng nhờ vào điểm mi-ễn ph-í, cuối cùng cũng bán được hơn bốn vạn bản.

Lại nhờ vào hai số báo trước bán chạy nên quảng cáo trên báo tăng giá vèo vèo, chỉ riêng số tiền kiếm được từ số báo này đã đủ để bù đắp cho khoản lỗ của năm nay.

Và cùng với việc các nhà báo lớn mà Hoàng Chí Hào dốc hết tâm sức đào về lần lượt vào làm, tờ “Tin tức Giải trí Đông Giang" cũng dần hình thành một vòng tuần hoàn lành mạnh từ sản xuất - doanh số - quảng cáo - thu nhập - sản xuất.

Lần này Ôn Nguyệt tới có thể cảm nhận rõ ràng không khí công ty đã hoàn toàn đổi mới, giống như một ông lão gần đất xa trời cuối cùng cũng đã có sức sống.

Sự thay đổi trên người Hoàng Chí Hào cũng không nhỏ, lúc Ôn Nguyệt gặp ông lần đầu ông tuy mặc vest nhưng quần áo nhăn nhúm, tóc tai cũng không được chăm chút, không đến mức lôi thôi nhưng nhìn qua là biết một người đàn ông trung niên bị cuộc sống đè nặng.

Nhưng lần gặp này vẫn là con người đó nhưng khí chất đã khác hẳn, kính mắt cũng đổi một đôi mới, trông không còn khờ khạo như trước mà thêm vài phần khí chất tinh anh.

Cũng chính phát hiện này khiến Ôn Nguyệt nhớ ra một việc, hỏi:

“Con gái ông thế nào rồi?"

“Con gái tôi?"

Hoàng Chí Hào đang chuẩn bị báo cáo công việc thời gian qua bỗng sững người, “Con bé rất tốt mà."

“Ông đã đưa con bé đi bệnh viện kiểm tra tổng quát chưa?

Sức khỏe bình thường chứ?"

Hoàng Chí Hào trả lời:

“Đều kiểm tra cả rồi, cô yên tâm, sức khỏe con bé hoàn toàn bình thường."

Ôn Nguyệt không khỏi nảy sinh nghi ngờ, hỏi hệ thống trong đầu:

【Chẳng phải nói con gái Hoàng Chí Hào bị bệnh tim sao?

Tại sao lại không kiểm tra ra?

Là bệnh viện ông ấy đến kỹ thuật không đủ nên không kiểm tra ra hay là nguyên tác chẩn đoán nhầm?】

【Nguyên tác không chẩn đoán nhầm đâu nhé, cuối cùng con gái Hoàng Chí Hào thực sự đã phải thay tim.】

Hệ thống tra cứu một chút rồi nói, 【Bệnh viện Hoàng Chí Hào đến cũng không có vấn đề gì, không bỏ sót hạng mục kiểm tra nào.】

【Vậy là chuyện gì thế này?】

【Có lẽ là cô đã thay đổi số phận của Hoàng Chí Hào rồi đấy, từ trường của con người rất kỳ lạ, lúc đen đủi thì uống nước lã cũng giắt răng, nhưng lúc may mắn thì cũng có thể bách bệnh tiêu tan.】

Hệ thống trả lời, 【Vào khoảnh khắc Hoàng Chí Hào trúng số, cuộc đời ông ấy đã được viết lại rồi.】

Ôn Nguyệt trầm tư:

【Nếu thực sự là vậy thì có vẻ cũng không tệ.】

Nghĩ vậy, Ôn Nguyệt nói:

“Rất tốt."

“Đúng vậy, thời gian trước tôi đã mua một căn hộ ở gần Đồng La Loan, đi đâu cũng tiện.

Tôi còn chuyển trường cho con gái, trường mới tốt hơn trường cũ rất nhiều, kỳ nghỉ hè còn có thể đi du học."

Hoàng Chí Hào đầy vẻ biết ơn nhìn Ôn Nguyệt, “Cô Ôn, những thứ này đều là cô mang lại cho tôi……"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 67: Chương 67 | MonkeyD