Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 88
Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:17
Nghe đến đây, anh Binh không nhịn được nữa:
“Dựa vào cái gì?
Đâu phải tôi bảo cô bỏ ra nhiều tiền như vậy để bắt người đâu!"
“Dựa vào việc anh dẫn nó đến tạt sơn trước cửa nhà tôi!
Bây giờ thấy không công bằng rồi à?
Lúc phạm pháp sao anh không dùng não mà suy nghĩ kỹ hơn một chút đi?"
Nếu không có anh Hồ ở đây, anh Binh lúc này chắc chắn đã xông vào đ-ánh nh-au với người của Ôn Nguyệt rồi.
Tất nhiên dù có đ-ánh nh-au thì cũng vô dụng, vệ sĩ bên cạnh Ôn Nguyệt đều là đặc công giải ngũ, đ-ánh một chấp hai đám người hắn dẫn tới là chuyện nhỏ, chưa kể họ còn có trang bị.
Tuy không đ-ánh nh-au nhưng tâm trạng anh Binh vẫn cực kỳ khó chịu, liếc xéo Ôn Nguyệt:
“Tiền gì cũng bắt tôi trả, có phải cô còn muốn cả tiền bồi thường tổn thất tinh thần nữa không?"
“Ồ, anh nhắc tôi mới nhớ."
Ôn Nguyệt mỉm cười nói, “Tôi sẽ bảo luật sư của tôi, lúc khởi kiện sẽ đòi luôn cả tiền bồi thường tổn thất tinh thần."
Anh Binh nghiến răng, nắm đ-ấm siết c.h.ặ.t lại.
Ôn Nguyệt thấy vậy thì lại nới lỏng miệng, nói:
“Tuy nhiên tôi đây trước giờ luôn tin tưởng một câu, oan có đầu nợ có chủ, chỉ cần anh nói cho tôi biết kẻ chủ mưu đứng sau là ai, khoản tiền này tôi có thể đòi kẻ đó.
Ngoài ra tôi có thể bảo đảm với anh, chỉ cần anh thành thật khai báo, tôi có thể không truy cứu chuyện các người đã làm."
Nếu Ôn Nguyệt không có tấm ảnh trong tay, anh Binh chắc chắn sẽ không thèm đếm xỉa đến cô.
Nếu không có cảnh sát ở đây, hắn cũng sẽ chọn cách động thủ để cướp tấm ảnh.
Nhưng cả hai điều kiện đều không thỏa mãn, hắn chỉ có thể nghiêm túc suy nghĩ về đề nghị của Ôn Nguyệt.
Tuy hắn cảm thấy Ôn Nguyệt muốn mấy chục vạn là đang “tống tiền", thẩm phán không đời nào phán như vậy, nhưng hắn cũng chẳng phải hạng giàu có gì, dù phán xuống chỉ có vài vạn thì khoản tiền này hắn cũng rất khó lòng mà xoay xở được.
Còn về việc dẫn người đi tạt sơn lần này, cấp trên cũng chỉ đưa cho chút tiền mang tính hình thức, đêm qua hắn cùng anh em chia chác xong thì trong tay chẳng còn lại bao nhiêu.
Trông chờ cấp trên giúp hắn trả tiền bồi thường là chuyện không tưởng, những kẻ bề trên biết hắn bị người ta chụp được ảnh thì cũng sẽ chỉ bảo là do bản thân hắn làm việc không hiệu quả, không đủ cẩn thận mà thôi.
Vấn đề là hắn căn bản không biết kẻ chủ mưu đứng sau là ai.
Anh Binh nghĩ vậy và cũng trả lời như thế.
Ôn Nguyệt đương nhiên biết điều này, nhưng cô cũng hiểu rõ hắn không hẳn là hoàn toàn mù tịt về kẻ đứng sau, liền dẫn dắt nói:
“Không sao, chỉ cần thông tin anh cung cấp có thể giúp tôi thu hẹp phạm vi, tôi vẫn có thể không truy cứu các người như cũ."
“Nếu sau khi tôi cung cấp tin tức mà cô vẫn tìm nhầm người thì sao?"
“Chỉ cần tin tức anh cung cấp là thật thì đó là vấn đề của tôi."
Ôn Nguyệt nói, “Nhưng tôi khuyên anh đừng có nói dối tôi, tôi nhìn ra được đấy."
Nếu là lúc mới vào mà nghe thấy lời này của Ôn Nguyệt, anh Binh có lẽ sẽ không để tâm, trong mắt hắn Ôn Nguyệt chính là một tiểu thư nhà giàu lá ngọc cành vàng, nếu không phải có tiền gia thế tốt thì dù có mở tòa soạn báo cũng chẳng làm nên trò trống gì.
Nhưng cuộc trò chuyện diễn ra cho đến hiện tại, hắn đã nhận ra người đàn bà này thực sự rất ghê gớm, và sẵn sàng vung tiền, cô muốn chỉnh hắn thực sự không phải chuyện gì khó khăn.
Thế là anh Binh không giở trò gì nữa, đem những gì mình biết khai ra hết.
Hắn thực sự không biết tên của kẻ chủ mưu, nhưng thông tin biết được cũng không ít, trong đó bao gồm đối phương là một phu nhân nhà giàu, hơn nữa bản thân hoặc người nhà đã từng bị tòa soạn báo bóc phốt, danh tiếng quét đất, nên bà ta ôm hận với Ôn Nguyệt.
Dựa trên những thông tin này, kết hợp với những gì hệ thống đã nói, Ôn Nguyệt cơ bản đã có thể xác định chắc chắn là Trịnh thái phu nhân.
Chỉ là thiếu bằng chứng then chốt.
Nhưng Ôn Nguyệt biết, cô không thể yêu cầu gặp đại ca của Từ Binh nữa, một là vì đại ca của hắn là một cán bộ trung cấp của một băng đảng có quy mô khá lớn tại Hương Cảng, đối với những hạng du côn tầng lớp thấp như Từ Binh và hạng “ngoài biên chế" như Trương Uy, cô có thể dùng pháp luật đe dọa, để cảnh sát tới trấn áp, dù có thực sự đ-ánh người cũng sẽ không sao.
Nhưng đối mặt với một cán bộ trung cấp của băng đảng lớn, cô mà đắc tội quá mức có thể sẽ rước họa vào thân;
Hai là dựa trên thông tin Từ Binh biết, người nhận vụ này là cao tầng của băng đảng, cho nên dù có gọi đại ca của hắn tới cũng vô dụng, còn về cao tầng thì dù sao hắn cũng không gọi được người tới.
Tóm lại, manh mối từ phía Từ Binh đến đây là đứt đoạn, muốn có được bằng chứng trừ phi cô gặp được tận mặt Trịnh thái phu nhân.
Nhưng vấn đề không lớn.
Sau khi Từ Binh khai nhận, Ôn Nguyệt liền để hắn và Trương Uy đi, cảnh sát không được đi, Ôn Nguyệt nói:
“Bên tôi còn cần hai vị giúp trấn áp hiện trường một chút, nên làm phiền các anh ở lại thêm một lát."
Còn phải trấn áp hiện trường?
Lẽ nào cô thực sự muốn gặp đại ca của Từ Binh sao?
Anh Hồ thầm nghĩ trong lòng, ngoài mặt thì khổ sở đồng ý.
Không thể không đồng ý được, họ nhận được tin báo án tới đây đến giờ cũng được hai tiếng đồng hồ rồi, kết quả là Trương Uy do Ôn Nguyệt bỏ tiền bắt về, ảnh hiện trường vụ án do Ôn Nguyệt nhặt được dưới lầu, ngay cả Từ Binh cũng là cô đích thân gọi điện kêu tới, thông tin cũng đều là cô tự mình hỏi ra.
Lần đầu tiên trong đời, anh Hồ cảm thấy mình là một phế vật, tác dụng duy nhất còn lại là mặc bộ sắc phục này để giúp trấn áp hiện trường.
Cũng may Ôn Nguyệt không trông chờ ông ta có thể trấn áp được cao tầng của băng đảng, sau khi bọn Từ Binh đi khỏi, Ôn Nguyệt bảo một vệ sĩ xuống lầu gọi Hoàng Chí Hào lên, dặn dò:
“Liên hệ với bạn bè trong giới đi, tôi sắp tặng thành tích cho bọn họ đây."
Từ Khải Văn gần đây có chút đắn đo.
Thực ra từ khi thay đổi tư duy, bắt đầu để mắt tới tòa soạn Đông Giang, tập trung bám theo sau bọn họ để hóng hớt, tình cảnh của anh ta tại công ty bắt đầu khởi sắc, thậm chí còn rất có vẻ đắc ý, trong vòng nửa tháng trưởng nhóm đã khen anh ta liên tục mấy lần.
Nhưng Từ Khải Văn biết, đây không phải là do anh ta giỏi giang hay biết săn tin, anh ta cùng lắm chỉ được coi là đầu óc khá linh hoạt, mới có thể bám đuôi phóng viên của tờ Đông Giang Nhật báo để hưởng sái chút đỉnh.
Đây thực ra không phải chuyện xấu, tờ Đông Giang Nhật báo lợi hại mà, trong vòng một tuần liên tiếp bóc ra hai cái phốt chấn động của nhà họ Trịnh, khiến toàn bộ người dân Hương Cảng đều bàn tán, đồng nghiệp bám đuôi hưởng sái cũng có thể đạt được thành tích doanh số tốt nhất trong năm.
Anh ta có thể gia nhập vào đội ngũ đông đảo những người bám đuôi hưởng sái này đã là vô cùng may mắn rồi, chỉ cần tiếp tục duy trì thì thăng chức tăng lương đều không phải là mơ, anh ta nên thấy mãn nguyện rồi.
Nhưng cùng với việc sắc mặt lãnh đạo ngày càng ôn hòa, trong lòng Từ Khải Văn lại càng thấy trống trải, anh ta không thể mãn nguyện được!
Cái anh ta muốn là theo đuổi tin tức của chính mình, chứ không phải bám đuôi sau lưng người khác để hưởng sái.
Nhưng những lời này anh ta không thể nói với lãnh đạo, đối phương mà biết chắc chắn sẽ mắng anh ta là kẻ không biết điều, muốn theo đuổi tin tức của chính mình thì cũng phải xem anh ta có bản lĩnh đó không, mà nếu anh ta có bản lĩnh thì tại sao hai năm trời không đào được cái tin tức nào nặng ký?
Anh ta căn bản không phải là cái giống đó!
Cũng chính lúc này, Từ Khải Văn nhận được điện thoại của Hoàng Chí Hào.
