Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 99
Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:19
Dịch Hoài tiếp tục nói:
“Sau tiệc thọ, tôi sẽ thưa chuyện với bác Chu về việc của cậu và Tiểu Băng."
Sắc mặt Dịch Đông thay đổi, nhưng không vội lên tiếng mà chậm rãi tựa vào lưng ghế, ra vẻ tay chơi cười hỏi:
“Anh cả anh đang nói cái gì vậy?
Em và Tiểu Băng thì có chuyện gì được chứ?"
“Tôi dự định để cậu và Tiểu Băng đính hôn trước, đợi cô ấy tốt nghiệp đại học, hai người sẽ kết hôn."
“Em và Tiểu Băng tuy có quen biết, nhưng em luôn coi cô ấy là em gái, không có tình cảm gì khác," Dịch Đông nói, “Ghép hai đứa em vào với nhau thì không thích hợp lắm đâu."
Dịch Hoài nói:
“Tình cảm có thể bồi đắp dần dần."
“Nhưng theo em được biết, anh và chị dâu vẫn chưa chung phòng?"
Dịch Hoài nhíu mày:
“Tôi đang nói chuyện của cậu và Tiểu Băng, chuyện đó thì có liên quan gì?"
“Nói suông không có bằng chứng mà, anh cả anh nói tình cảm có thể bồi đắp thì cũng phải đưa ra ví dụ thực tế chứ.
Anh cả và chị dâu trước khi cưới không có bất kỳ nền tảng tình cảm nào, chính là ví dụ sống đấy thôi, cho nên em nghĩ cũng chẳng cần đi tìm người khác làm gì, hôn nhân sắp đặt có tốt hay không cứ nhìn hai người là biết."
Dịch Đông lắc đầu thở dài nói, “Kết quả làm người làm em như em thấy thất vọng quá đi thôi!"
Dịch Hoài:
“..."
Thấy Dịch Hoài bị nghẹn họng, Dịch Đông thừa thắng xông lên nói:
“Cho nên em quyết định rồi, em phải học tập anh cả, anh cả bao giờ ở chung với chị dâu thì em bao giờ mới đồng ý bồi đắp tình cảm với Tiểu Băng."
Dịch Đông đã tính toán kỹ rồi, nếu anh trai anh ta bị lời này kích thích mà quyết tâm theo đuổi, sau khi thành công chắc chắn sẽ bận rộn vì phải cân bằng giữa công việc và cuộc sống mà, trong thời gian ngắn ước chừng sẽ không có thời gian cũng như tâm trí để lo lắng cho đại sự cả đời của anh ta nữa.
Thất bại thì càng đơn giản, anh ta hoàn toàn có thể dùng một câu “Anh còn chẳng bồi đắp được tình cảm với chị dâu, sao có thể chắc chắn em và Tiểu Băng bồi đắp được tình cảm" để chặn họng anh trai, từ đó tha hồ rong chơi hưởng lạc, tự do tự tại....
Ngày hôm sau, Ôn Nguyệt cũng cùng đi tham dự tiệc thọ.
Trong ba năm qua nguyên thân chưa từng đi dự tiệc thọ cùng Dịch Hoài, không chỉ tiệc thọ mà những dịp khác hai người cũng chưa từng xuất hiện cùng nhau, ngay cả mừng thọ Ôn Vinh Sinh cũng là đến riêng rẽ.
Hồi đó, sự bất hòa giữa hai người cả Hương Cảng ai ai cũng biết.
Cho nên sau khi tin tức Ôn Nguyệt dọn đến nhà họ Dịch truyền ra ngoài, đám phóng viên chực chờ bên ngoài chưa bao giờ dứt, mỗi lần hai người đi ra ngoài đều bị chụp ảnh.
Chỉ cần ngày hôm đó trước sau cô không tung dưa thì chuyện cô và Dịch Hoài cùng đi ra ngoài rất dễ trở thành tin tiêu đề trên trang nhất của các tờ báo khác.
Mỗi khi nhìn thấy tin tức liên quan, Ôn Nguyệt luôn cảm thấy không vui cho lắm.
Không phải là không vui vì bị chụp ảnh, mà là thấy xót xa, đây đều là lượng truy cập có thể chuyển hóa thành điểm hóng hớt mà!
Vì vậy cô còn từng cân nhắc xem có nên trước mỗi lần đi ra ngoài đều xin hệ thống một bức ảnh của cô và Dịch Hoài, rồi sắp xếp phóng viên của tòa báo nhà mình đến phỏng vấn một chút, cho mọi người biết họ định đi đâu, cố gắng nắm gọn cả điểm hóng hớt và lượng truy cập trong lòng bàn tay.
Nhưng hệ thống nói ký chủ không được để người khác hóng dưa của chính mình, và nhấn mạnh đây là thiết luật, nó không có cách nào thay đổi.
Ôn Nguyệt không còn cách nào khác, đành phải nén đau từ bỏ con đường tà đạo.
Ây da.
Ôn Nguyệt đang thầm thở dài trong lòng thì nghe thấy vệ sĩ ngồi hàng ghế trước nhắc nhở:
“Bà chủ, có người chụp ảnh, chắc là phóng viên."
“Đừng bận tâm."
Ừm, vì bị chụp nhiều rồi nên cả vệ sĩ và Dịch Hoài đều đã rất quen thuộc quy trình, hai câu nói đã hoàn thành việc trao đổi liên quan, chiếc xe ô tô vẫn tiếp tục tiến về phía trước một cách bình thường.
Thái Bình Sơn không chỉ có những căn biệt thự xa hoa mà còn có thể tham quan ngắm cảnh, hôm nay là Chủ nhật nên người lên núi xuống núi rất đông, tốc độ xe chạy không hề nhanh.
Sau khi xuống núi càng khỏi phải nói, Hương Cảng vốn nổi tiếng là tắc đường, đặc biệt là khu vực đảo Hồng Kông có nhiều người giàu, mặc dù bây giờ là những năm chín mươi nhưng vào giờ cao điểm lượng xe lưu thông trên đường không hề nhỏ.
Họ xuất phát lúc bốn rưỡi, đến nhà hàng Chu Ký đã gần sáu giờ, khách khứa đều đã đến đông đủ.
Tuy nhiên Chu Thế Vinh, người đích thân ra đón, trên mặt không hề có một chút không vui nào, nhìn thấy Dịch Hoài liền ôm ông một cái, lại vỗ vỗ vai Dịch Đông, nói cậu ta trông rắn rỏi hơn nửa năm trước.
Cuối cùng lại đặt ánh mắt lên người Ôn Nguyệt, hơi do dự hỏi:
“Đây chắc là Ôn tiểu thư nhỉ?"
Ôn Nguyệt tiến lên bắt tay Chu Thế Vinh, cười nói:
“Bác Vinh, bác cứ gọi cháu là A Nguyệt là được rồi ạ."
“Ơi!"
Chu Thế Vinh miệng đáp lời nhưng mắt lại nhìn Dịch Hoài, thấy ông gật đầu với ánh mắt ôn hòa liền xúc động nói, “Tốt, tốt, hai đứa cứ tốt đẹp như thế này thì sau này bác cũng có thể hoàn toàn yên tâm rồi."
Mấy người đang nói chuyện thì một người đàn ông trung niên đứng cạnh Chu Thế Vinh lên tiếng:
“Tiệc sắp bắt đầu rồi, hay là chúng ta vào trong rồi nói chuyện tiếp?"
“Được, vào trong rồi nói tiếp."
Chu Thế Vinh hoàn hồn, vội mời mấy người Dịch Hoài vào trong.
Nhà hàng tổ chức tiệc thọ này là nhà hàng đầu tiên Chu Thế Vinh mở sau khi mở rộng quy mô, so với những nhà hàng mở sau này thì quy mô nhà hàng này không lớn lắm, nhưng vì nằm ở vị trí sầm uất ở Đồng La Loan nên Chu Thế Vinh luôn rất coi trọng thành tích của nhà hàng này và đặt trụ sở chính tại đây.
Để tổ chức tiệc thọ, tối nay nhà hàng không mở cửa đón khách, những người ngồi trong đại sảnh đều là người thân bạn bè của nhà họ Chu, cũng như các đối tác và nhân viên cũ của nhà hàng.
Vốn dĩ mọi người đang trò chuyện nhưng khi Chu Thế Vinh dẫn đám người Dịch Hoài bước vào, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào cửa lớn.
Những vị khách ngồi ở mấy bàn gần cửa, những người nhanh nhạy thì trực tiếp đứng dậy, cũng không lại gần làm phiền mà chỉ nhiệt tình chào một tiếng:
“Dịch tiên sinh ngài đến rồi ạ!"
Có người này làm mẫu, những người khác cũng bắt chước theo, thế là suốt quãng đường nhóm người đi đến bàn chính đều có người chào hỏi.
Ba người nhà họ Dịch là khách quý nên đương nhiên ngồi ở bàn chính, cùng ngồi ở bàn chính còn có vợ chồng Chu Thế Vinh và hai người con trai con dâu của ông, cuối cùng còn trống một vị trí.
Vợ Chu Thế Vinh nhìn thấy vậy liền hỏi:
“Tiểu Băng đi đâu rồi?"
“Con bé đi vệ sinh rồi, chắc sẽ quay lại sớm thôi ạ."
Con dâu cả của Chu Thế Vinh nói xong liền đặc biệt hỏi Dịch Đông, “A Đông lâu rồi cậu không gặp Tiểu Băng nhỉ?"
“Cũng đã hai năm không gặp rồi ạ."
Dịch Đông nói.
“Vậy thì đúng là không ngắn chút nào rồi, chị vẫn còn nhớ hồi nhà còn mở tiệm trà sữa, cậu và A Hoài ở phía sau tiệm trà sữa, buổi tối anh ấy làm việc ở bên ngoài thì cậu ở trong bếp dắt Tiểu Băng làm bài tập," Con dâu cả nhà họ Chu vẻ mặt đầy cảm khái nói, “Thoắt cái hai anh em cậu đều đã thành ông chủ lớn, Tiểu Băng cũng đã thành cô thiếu nữ rồi."
Gợi lại những ký ức xưa cũ, Dịch Đông cũng không khỏi cảm khái nói:
“Thời gian trôi qua đúng là nhanh thật."
