[tn] Người Đàn Ông Của Đại Lão Tu Tiên - Chương 113

Cập nhật lúc: 22/04/2026 14:54

Ánh mắt Chu Nhã khẽ động, như thể vừa hoàn hồn.

“Chào hai người."

“Chào dì."

Lý Minh Phi đứng rất tùy ý, nhưng lại mang theo vẻ quý phái bẩm sinh, còn có khí chất hơn cả Hứa Minh Nghiễn, cậu đưa điếu thu-ốc cho Tiết Khôn.

Tiết Khôn vươn tay nhận lấy, ánh mắt kiên định và khiêm tốn.

Một người vững chãi đáng tin như ngọn núi cao, một người thâm trầm bao dung như biển lớn.

Không cần ngôn từ, hai người đàn ông trưởng thành đã ngầm hiểu ý nghĩa trong mắt đối phương, đã xuống sân thì nhất định phải nghiêm túc, Chu Nhã không chịu nổi tổn thương thêm lần nữa đâu!

Ánh mắt Hứa Minh Nghiễn rời khỏi người Chu Nhã, lại dừng lại một chút trên người Lý Minh Phi và Tiết Khôn, quay người, bước chân đi mất.

Chuyện giữa anh và cô rõ ràng có một khởi đầu tuyệt vời, nhưng kết thúc lại là vô vàn tiếc nuối và không thể vãn hồi.

Thời tiết tháng Tư không lạnh không nóng, buổi tối, gió mát thổi vào từ khung cửa sổ mở rộng, còn mang theo chút hương hoa không tên, trong nhà tắt đèn, chỉ có một bầu ánh sáng dịu nhẹ.

Bận rộn cả ngày, đôi vợ chồng nhỏ nằm thoải mái trên chiếc giường lớn.

Giường trước kia quá nhỏ, cứ cảm thấy không trở mình được, rất khó chịu, đặc biệt là Từ Kiều dưới sự nuôi dưỡng của linh khí còn cao lên, trước kia chỉ vừa chạm mốc 1m8, giờ chắc cũng phải tầm 1m83.

Hai mươi lăm tuổi vẫn còn cao thêm được, Từ Kiều cảm thấy mình vẫn có cơ hội tăng thêm chút nữa, dù thế nào đi nữa, về chiều cao vẫn phải hơn Tô Thanh Việt một cái đầu.

Giường gỗ thực 2m2, đệm cao cấp, đều do Từ Kiều tự tay chọn, chăn ga gối đệm gì đó, tuyệt đối không được keo kiệt.

Đôi vợ chồng nhỏ tán gẫu.

“Thanh Việt, mẹ hôm nay không đúng lắm, anh em nhà họ Chu cũng không đúng."

Tô Thanh Việt:

“Anh muốn nói gì?"

Từ Kiều nhớ tới trong bữa tiệc lần trước, Chu Kính vô duyên vô cớ đỡ r-ượu cho mình, trên đời này làm gì có cái gì vô duyên vô cớ tốt bụng, hóa ra sớm đã có nhân quả.

“Họ đều họ Chu."

Tô Thanh Việt hiểu ý trong lời cậu, “Hận họ?"

“Không tới mức đó, nhưng cũng không thể hoàn toàn không có ngăn cách."

Từ Kiều kéo tay Tô Thanh Việt, “Đều là những người không quan trọng, kệ họ!

Xuân quang tươi đẹp thế này, chúng ta vẫn nên làm chút chuyện chính sự đi."

Tô Thanh Việt liếc cậu, “Vừa mới khởi sắc đã muốn, anh không sợ phế à."

Từ Kiều vẻ mặt nghiêm trang, “Phế thì phế, liều thôi!

Sướng ch-ết vẫn hơn là nhịn ch-ết, chồng đã làm hòa thượng bốn tháng rồi, hôm nay nhất định phải hoàn tục!"

Tô Thanh Việt không nhịn được cười khẽ một tiếng, “Anh đúng là kẻ tục tằng."

Từ Kiều liếc mắt, “Nói đúng lắm, anh đây chỉ thích làm kẻ tục tằng, tục mới đã đời, anh không chỉ tục, anh còn muốn giở trò lưu manh với tiên t.ử em đây."

Đôi mắt dài hẹp của người đàn ông nhìn chằm chằm Tô Thanh Việt không chớp, tà khí rất nặng, tựa như gió núi lửa hoang, thực sự làm lay động lòng người...

Vừa bước vào huyễn cảnh, Từ Kiều như con sói nhỏ đói khát, hôn tới tấp một cách gấp gáp và nóng nảy, ngay cả tiếng thở dốc cũng mang theo sự gấp gáp, Tô Thanh Việt phối hợp đáp lại cậu.

Như được xoa dịu, Từ Kiều bắt đầu chậm lại, lấy bản năng của một kẻ sành ăn ra, nghiêm túc cảm nhận hương vị của thức ăn.

Công lực của tiên t.ử lại tăng lên, cảm giác chân thực trong huyễn cảnh vượt xa trước kia, Từ Kiều không nhịn được bắt đầu kéo áo vướng víu trên người tiên t.ử, bị Tô Thanh Việt nắm c.h.ặ.t cổ tay, “Không được!"

Từ Kiều tủi thân, “Tại sao lại vẫn chưa được?"

Tô Thanh Việt:

“Chưa tới lúc."

Từ Kiều đại khái hiểu ý của cô, cô muốn hai người có một đêm động phòng hoa chúc đúng nghĩa.

Khi con người chỉ có thể có một sự lựa chọn, họ sẽ càng ngày càng tinh thông đạo ấy, tinh đến một mức độ nào đó, đại khái có thể gọi là “bản lĩnh".

“Bản lĩnh" hôn của Từ Kiều rõ ràng là làm quen tay, luyện ra rồi, dịu dàng cũng bá đạo, đôi khi còn vô duyên vô cớ hài hước.

Đôi mắt vốn lạnh lùng của Tô Thanh Việt mang theo vẻ hơi say, người phàm nhỏ bé của mình thực sự quá đáng yêu, cô không tìm được từ nào để miêu tả nó đáng yêu đến mức nào, đại khái giống như những gì Từ Kiều thường nói – Mẹ kiếp!

Mẹ kiếp!

Thật là... quá mẹ kiếp.

Từ Kiều khẽ nhắm mắt, lông mi khẽ run, “Ngoan, thương yêu anh đi."

Rất nhanh, Từ Kiều đã hiểu câu “có khởi sắc" trong miệng Tô Thanh Việt là có ý gì, đúng là quá mẹ nó điên rồ, cậu thế này gọi là hoàn tục gì chứ, cùng lắm chỉ tính là một người bình thường một nửa.

Sáng sớm, Cục trưởng Vương vừa pha cho mình cốc trà nóng, Lý Minh Phi không gõ cửa đã vào, ngậm thu-ốc l-á, nghênh ngang ngồi xuống ghế sofa đối diện, nhả ra một làn khói, dựa vào lưng ghế, ngước mắt nhìn ông.

“Chuyện gì thế, tôi nghe nói ông để Lưu Cương đi làm nằm vùng?"

Cục trưởng Vương nghiêng người về phía trước, “Cân nhắc tổng hợp các khía cạnh, cậu ấy đi là phù hợp nhất."

Lý Minh Phi hừ lạnh, “Phù hợp thế nào?

Trên có già dưới có trẻ, cậu ta ch-ết được sao, đừng quên đám người kia đều là lũ liều mạng đấy."

Cục trưởng Vương im lặng hồi lâu, “Có vài chuyện luôn cần người phải làm, về năng lực không ai phù hợp hơn cậu ấy."

Lý Minh Phi:

“Coi tôi như không tồn tại, hay là coi tôi là đồ trang trí?"

“Minh Phi, cậu —"

“Tôi đi, xét về năng lực, tôi chỉ mạnh hơn chứ không yếu hơn cậu ta, hơn nữa mấy năm nay tôi vẫn luôn ở Dương Thành, khó bị lộ hơn cậu ta, cứ thế mà quyết định."

Việc Lý Minh Phi đã quyết, không ai có thể thay đổi, dù Cục trưởng Vương biết thân phận của cậu không tầm thường.

Ra khỏi văn phòng, Lý Minh Phi lấy điện thoại di động ra, đầu ngón tay dừng lại một lát trên cái tên “Tiểu công chúa", ấn nút xóa.

Vội vàng quá, có vài khát vọng không phải thứ người như cậu nên có, nếu ngày nào đó thật sự hy sinh oanh liệt, để Tiểu công chúa làm góa phụ thì hơi tàn nhẫn quá, không xuống tay nổi.

Từ khi khoác lên bộ quân phục này, đã định sẵn phải trung thành với nghề nghiệp của mình, cậu không thể đảm bảo mình lần nào cũng may mắn.

Gặp lại Lý Minh Phi, Từ Kiều giật b-ắn mình, mẹ kiếp, nhìn như đại ca hắc bang trong phim Hồng Kông ấy, kính râm áo gió đen, miệng ngậm cái gì?

Nếu cậu nhìn không lầm thì hình như là cái thứ gọi là xì gà thì phải.

Lý Minh Phi tháo kính râm, liếc cậu một cái, ngồi xuống đối diện, “Nhóc con sao cậu lại ở đây?"

“Anh ở được, sao tôi lại không ở được, tôi mời nhà cung cấp th-ảo d-ược đi ăn cơm mà, đây không phải sao càng nhiều sao, thành ý càng lớn à.

—— Còn anh thì sao?

Thi hành công vụ?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.