[tn] Người Đàn Ông Của Đại Lão Tu Tiên - Chương 12

Cập nhật lúc: 22/04/2026 03:02

Không ai rõ Từ Kiều phải trả cái giá đắt thế nào để dọn dẹp đống đổ nát mỗi lần cha mình gây ra, bán m-áu, bị người ta đuổi đ-ánh, cúi đầu cầu xin ông nọ bà kia, việc gì anh chưa từng làm.

“Anh, sao anh lại tới đây, mau vào đây ngồi đi.”

Từ Yến Nhi nhiệt tình kéo cánh tay Từ Kiều, ấn anh ngồi xuống cạnh mình, tiện tay nhón một quả nho từ đĩa trái cây nhét vào miệng anh, “Anh, anh nếm thử đi, nho năm nay ngọt lắm đấy.”

Trong đầu Từ Kiều chợt lóe lên hình ảnh tối hôm qua mình ngậm đầu ngón tay Tô Thanh Việt, anh vô thức nghiêng đầu né tránh.

Tay Từ Yến Nhi khựng lại giữa không trung.

Từ Kiều vội vàng tự nhặt một quả nho trong đĩa bỏ vào miệng, nói:

“Cái tay bẩn thỉu này của em, vừa chạm vào điều khiển từ xa lại vừa chạm vào nho, mau đi rửa đi, lớn ngần này rồi mà không giữ vệ sinh chút nào.”

Biểu cảm cứng đờ của Từ Yến Nhi dịu lại, lườm anh một cái, “Chỉ có anh là ưa sạch sẽ thôi.”

Vương Xuân Chi ở bên cạnh cười xen vào:

“Chẳng phải sao, đến con gái cũng chẳng kỹ tính bằng nó, giặt đôi giày vải trắng mà có thể lãng phí nửa cuộn giấy vệ sinh trong nhà, quấn từ trái sang phải mấy lớp, bảo là làm thế khi phơi khô giày mới trắng được.”

Từ Kiều cười khan, vội vàng chỉ vào tivi chuyển chủ đề:

“Tân Bạch Nương T.ử Truyền Kỳ, chuyện tình người và yêu đấy, chỉ là Hứa Tiên quá không biết điều.”

Từ Yến Nhi phản bác:

“Thế thì cũng không thể trách Hứa Tiên được, nếu anh là Hứa Tiên, phát hiện người vợ chung chăn gối với mình lại là yêu quái, anh sẽ làm thế nào?”

Từ Kiều:

“Thế thì anh chắc chắn sẽ chấp nhận sai lầm, kiên quyết không hoàn lương.

Em nghĩ xem, người có hai chân thì dễ tìm, chứ yêu quái có hai chân thì phải cần tạo hóa lớn thế nào mới gặp được một người chứ, tuyệt đối không được buông tha.

Không những không được buông tha, còn phải nghĩ cách cùng cô ấy đẻ ra một ổ tiểu yêu nữa, nghĩ thôi đã thấy phấn khích rồi.”

“Anh cứ nói nhảm, dù sao thì đứng nói chuyện không đau lưng mà.”

Từ Kiều cười ha hả, liếc nhìn Từ Quốc Dân đang giả ch-ết ở bên cạnh, nói:

“Khoản vay nặng lãi đó của ông tính trả thế nào?”

Từ Quốc Dân cụp mắt hí xuống, “Tiền thì không có, muốn mạng thì có một mạng.”

Từ Kiều cười lạnh, “Từ Quốc Dân, ông chỉ giỏi bắt nạt trong nhà thôi, có giỏi thì ông nói câu đó với mấy kẻ đòi nợ kia đi.”

Từ Quốc Dân không lên tiếng, không phải ông không có gì để nói, mà chủ yếu là ông nắm thóp được tính cách của Từ Kiều, biết nó vừa hỏi như vậy, chắc chắn là đã xoay xở được tiền rồi.

Từ Yến Nhi kéo tay Từ Kiều:

“Anh, lần này bố thực sự biết lỗi rồi, bố đã hứa với em và mẹ, lần sau tuyệt đối không đi đ-ánh bạc nữa, anh tha thứ cho bố lần này đi.”

Từ Kiều:

“Lần trước ông ấy cũng hứa như vậy, mới qua bao lâu mà đâu lại vào đấy rồi.”

“Lần này không giống, lần này ông ấy thực sự bị dọa sợ rồi, bọn đòi nợ vay nặng lãi kia quá đáng sợ.”

Vương Xuân Chi lúc này cũng không nhịn được mà nói đỡ cho Từ Quốc Dân, “Tiểu Kiều, Yến T.ử nói đúng đấy, lần này bố con thực sự biết vay nặng lãi không thể đụng vào rồi.”

Từ Kiều tự giễu nhếch mép.

Được rồi, anh ngược lại thành kẻ xấu không biết tha thứ.

Một xấp tiền mặt màu hồng ném lên bàn trà, “Đây là một nghìn ba trăm tệ, Thanh Việt đã hạ thấp lòng tự trọng, cầu xin ông nọ bà kia vay mượn từ họ hàng nhà cô ấy, số tiền còn lại ông tự nghĩ cách đi.”

Từ Quốc Dân sốt ruột, “Giúp người thì giúp cho ch.ót, đưa Phật thì đưa đến tận tây thiên, khoản lớn đã vay được rồi, sao lại thiếu mất năm trăm tệ không vay nổi, chúng mày đi vay thêm mấy nhà nữa chẳng phải là có rồi sao.”

Có những người là vô sỉ,

Có những người là vô sỉ cực độ,

Từ Quốc Dân thuộc loại thứ ba, ông ta vô sỉ mà không tự biết.

Gương mặt vô tội và oan ức đó, trực tiếp châm ngòi vào ống phổi của Từ Kiều.

Bùm!

Từ Kiều nổi đóa.

Đôi mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm Từ Quốc Dân, anh thực sự muốn đ-ánh người, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, cầm lấy tiền rồi bước ra ngoài!

Từ Yến Nhi ôm c.h.ặ.t lấy thắt lưng anh từ phía sau, không cho anh đi, Từ mẫu đứng chắn phía trước, nước mắt rơi lã chã.

“Tiểu Kiều, bố con chỉ là cái miệng thối thôi, con không phải không biết, hơi đâu mà giận ông ấy, ông ấy thích nói gì thì kệ ông ấy, coi như không nghe thấy là được.”

Từ Kiều hít sâu một hơi, một giây cũng không muốn ở lại trong ngôi nhà này, muốn trở về tổ ấm nhỏ của mình ngay lập tức.

Anh thà về nhà chịu sự khó chịu của Tô Thanh Việt, ít nhất là đau đớn mà hạnh phúc, còn hơn phải chịu cái nỗi nhục này ở nhà.

“Yến Tử, em buông tay ra.”

“Anh, em không buông, trừ khi anh hứa không giận bố nữa.

Nếu anh thực sự giận không nổi, em thay ông ấy cho anh đ-ánh hai cái để hả giận, có được không?

Anh, em xin anh đấy.”

Lần nào cũng vậy, anh có thể vô tình với Từ Quốc Dân, nhưng lại không thể làm được việc mặc kệ mẹ và em gái.

“Yến Tử, em buông ra đi, anh hứa với em, không chấp nhặt với ông ấy nữa.”

“Anh, anh thực sự không giận nữa sao?”

Từ Yến Nhi nức nở hỏi.

G-iết người tru tâm cũng chỉ đến thế là cùng, vừa cầm d.a.o đ-âm vào người ta, vừa hỏi:

“Xin lỗi, anh chảy nhiều m-áu quá, anh có đau không?”

Đứng ở góc độ của Từ Yến Nhi, cô luôn cảm thấy Từ Kiều là người mạnh, bố cô là người yếu, vô hình trung dùng đủ mọi cách bắt cóc đạo đức Từ Kiều để anh đi dọn đống đổ nát cho Từ Quốc Dân, nhưng lại không nghĩ xem ai chẳng là xương là thịt, tim ai mà thực sự làm bằng sắt thép, kẻ mạnh thì đáng phải gánh vác mọi thứ sao.

Bước ra khỏi nhà, Từ Kiều thở phào một hơi dài, trong lòng nghẹn ứ khó chịu.

Trời cũng đã muộn, anh đi thẳng ra chợ rau.

Sau khi mua thức ăn xong, thấy có người bán trái cây, ánh mắt anh lóe lên, dừng bước, chỉ vào nho hỏi:

“Bao nhiêu một cân?”

“Một tệ hai, vừa to vừa ngọt.”

Trở về tổ ấm nhỏ của mình, trong lòng Từ Kiều dâng lên cảm giác thuộc về chưa từng có, nhớ tới bài hát thịnh hành kia:

Muốn có một gia đình.

Nấu cơm xong một hồi lâu, Tô Thanh Việt mới về đến nhà.

“Thanh Việt, em đi đâu vậy, cả ngày không có ở nhà?”

Từ Kiều đưa tay đón lấy túi xách trong tay cô, tiện tay đưa dép lê cho cô.

“Đi làm.”

Tô Thanh Việt cúi người thay giày.

Đi làm?!

Từ khi nào vậy,

Ở đâu,

Làm công việc gì thế?

Từ Kiều đầy vẻ kinh ngạc, hỏi liên tục.

“Hôm nay là ngày thứ hai, làm nhân viên kinh doanh ở công ty thương mại Hâm Long.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[tn] Người Đàn Ông Của Đại Lão Tu Tiên - Chương 12: Chương 12 | MonkeyD