[tn] Người Đàn Ông Của Đại Lão Tu Tiên - Chương 181
Cập nhật lúc: 23/04/2026 00:34
“Rất thơm."
“Có ngọt không?"
“Rất ngọt."
“Anh ơi."
“Kiều Kiều ngoan."
“Kiều Kiều đừng đau lòng, anh chính là Kiều Kiều, Kiều Kiều chính là anh, Kiều Kiều không biến mất, chúng ta rất nhanh sẽ biến thành một người rồi."
“Anh biết."
……
Theo hai hồn thể dung hợp vào nhau, khóe mắt Từ Kiều rơi một giọt nước mắt, men theo gò má rơi vào bên môi, cậu l-iếm một cái, đắng chát ngọt ngào, cậu đã giảng hòa với tuổi thơ của mình.
Cả nhà ăn bữa sáng, thấy con trai khôi phục bình thường, Chu Nhã vui mừng khôn xiết, lạ thay còn rất thất lạc, vẻ mặt trên khuôn mặt liền lộ ra.
Tô Thanh Việt biết Từ Kiều nhạy cảm, dưới bàn khẽ đ-á chân mẹ chồng, Chu Nhã là người tinh tường, lập tức nhận ra mình như vậy sẽ làm tổn thương con trai lớn, vội thu liễm thần sắc.
Từ Kiều như không có chuyện gì uống cháo, không nói gì cả.
Cậu có thể hiểu được ý nghĩ của Chu Nhã.
Tiểu Từ Kiều có thể bù đắp một số khuyết thiếu của bà.
Chỉ là một người lớn cao một mét tám mấy lại làm hành vi của một đứa trẻ mấy tuổi có bình thường không?
Có đau lòng không?
Sở hữu cha mẹ ruột, cuộc sống của cậu đã viên mãn chưa?
Không!
Giữa họ thực ra vẫn còn ngăn cách quá nhiều sự xa lạ và khoảng cách.
Cuộc sống của cậu mãi mãi là của chính cậu, vui buồn tự nếm.
Vì không từng tham gia, trải nghiệm của cậu đối với cha mẹ càng giống như một câu chuyện, thậm chí vì họ không tham gia vào sự trưởng thành của cậu, trong tình cảm dành cho cậu nhiều hơn là sự áy náy, thương cảm và bù đắp.
Có những thứ đã bỏ lỡ, chính là đã bỏ lỡ, mất đi chính là đã mất đi, đừng cố chấp muốn bù đắp trở lại.
Trước đây, cậu luôn cho rằng gốc rễ gây ra bi kịch cuộc đời mình là vận mệnh ch-ết tiệt, bây giờ cậu hiểu ra rồi, thực ra cậu luôn có năng lực và cơ hội thay đổi vận mệnh của mình, sở dĩ bị vận mệnh giật dây, là vì cậu luôn đặt điểm tựa hạnh phúc lên người khác, hèn mọn cầu xin sự yêu thương và chú ý của người khác.
Thứ cậu thiếu thực sự không phải là tình yêu của bất kỳ ai, là sự không trân trọng, không yêu thương chính bản thân mình.
Giống như Trọng Hoa vậy, khi đắc ý có thể khiến mình vui vẻ, khi thất ý nghĩ cách khiến mình vui vẻ, khi không ai chú ý thì tự mình giải sầu, điểm tựa cuộc đời luôn nằm ở chính mình, đi về phương nào toàn dựa vào chính mình điều khiển.
Với tư cách là Từ Kiều mà nói, trân trọng những thứ mình đang có, cho phép cuộc đời không viên mãn, chính là sự viên mãn lớn nhất của bản thân.
Mà đối với Trọng Hoa mà nói, cuối cùng cũng có một ngày phải rời khỏi nơi này.
Tuổi thọ của tu tiên giới thường là hàng ngàn năm, nhưng theo định luật bảo toàn năng lượng, sinh vật tuổi thọ càng dài, sinh con càng gian nan, Trọng Hoa bạo thể, Trọng Sơn Tuấn và Long Phi Phi hai kẻ cuồng bảo vệ con đó, sợ là sắp phát điên rồi.
Bây giờ nghĩ chuyện này có chút quá sớm, dù cho Thanh Việt sở hữu năng lực phá vỡ hư không của thần điểu Phượng Hoàng, nhưng muốn mang cậu bay lên, theo tài nguyên tu luyện của thế giới này, đó ít nhất cũng phải là chuyện rất lâu sau này.
Từ Kiều là cậu,
Tiểu Từ Kiều là cậu,
Trọng Hoa cũng là cậu.
Sống ở hiện tại, không phụ năm tháng không phụ mình.
Tất nhiên, càng không thể phụ con phượng hoàng nhỏ ngốc nghếch bên cạnh này.
Ăn sáng xong, hai vợ chồng cùng ra ngoài, Từ Kiều kế thừa năng lực của Trọng Hoa, cũng kế thừa những đặc tính của Trọng Hoa, ví dụ như sợ lạnh, cậu mặc một chiếc áo khoác len hai hàng khuy dáng dài màu xám đậm, khăn quàng cổ vải nhung mỏng kẻ ô tối màu mềm dày quấn hai vòng, chồng chất kín mít ở cổ.
Tô Thanh Việt vươn tay nới lỏng khăn quàng cổ cho cậu một chút, “Quấn c.h.ặ.t thế này, cậu còn thở nổi không?"
Từ Kiều cọ cọ cằm vào mu bàn tay cô, đuôi mắt rủ xuống nhuốm chút đáng thương, hàng mi khẽ chớp, nũng nịu kéo dài tông giọng, “Anh lạnh."
Tô Thanh Việt nhướng mày, “Tiểu Kiều, em có thể nhờ cậu một chuyện không?"
Từ Kiều:
“Vợ nói đi."
Tô Thanh Việt:
“Nhờ cậu đừng lúc nào cũng coi mình là con rắn được không?"
Từ Kiều:
“……"
Từ Kiều lái xe đưa vợ tới tiệm thu-ốc trước, nhất định bắt Tô Thanh Việt hôn cậu một cái mới cho xuống xe, Tô Thanh Việt liếc cậu, Từ Kiều kiên trì.
Tô Thanh Việt nhìn quanh thấy không có ai, ôm lấy đầu cậu hôn nhanh lên mặt cậu một cái.
Lúc này Từ Kiều mới cho cô xuống xe, Tô Thanh Việt trước khi vào tiệm thu-ốc quay người lại, vẫy vẫy tay với cậu, Từ Kiều cong môi cười với cô, chân dùng lực, kèm theo một tiếng gầm rú động cơ lớn, vào số, tăng tốc, đạp côn kéo phanh tay một hơi liền mạch!
Chiếc xe sedan một cú drift xoay đuôi 360 độ điêu luyện, quay đầu hoàn hảo, trong cửa sổ xe vươn ra một cánh tay, vẫy vẫy đầy trương dương, chiếc xe đen lao nhanh, trong nháy mắt đã chạy xa.
Tô Thanh Việt bĩu môi, lắc đầu cười nhẹ.
Từ Kiều hơn một tuần không tới công ty, vừa vào công ty, lập tức cảm nhận được sự nhiệt tình của đám con cháu nhà mình:
Sếp Từ chào buổi sáng!
Sếp Từ chào!
Sếp Từ!
Sếp Từ!
……
Không khí nhiệt liệt, làm cho cứ như Tề Thiên Đại Thánh quay về Hoa Quả Sơn vậy, cảm nhận được sự yêu mến từ tận đáy lòng của mọi người, Từ Kiều hiếm khi treo nụ cười trên mặt, lần lượt đáp lại.
Hôm nay cậu vốn dĩ đã mặc đồ ấm áp thân thiện, phối hợp với giọng nói trong trẻo dịu dàng, thực sự khiến người ta không thể đỡ nổi!
Sự dịu dàng đáng ch-ết này của sếp Từ nhỏ——
Đến thật bất ngờ!
Cho nên?
Mấy ngày nay sếp Từ nhỏ chắc chắn là đi hưởng tuần trăng mật rồi!
Từ Kiều phân phó Tô Thành triệu tập cao tầng công ty họp.
Trong phòng họp nhỏ, trên bàn họp màu trắng, trước chỗ ngồi mỗi người đặt một ly trà sữa trân châu lớn, dưới lầu công ty mới mở tiệm trà sữa, Từ Kiều lúc lên lầu mua một ly, mùi vị không tệ, dứt khoát mời mọi người cùng uống.
Tô Thanh Việt sợ là vạn vạn không ngờ tới, hành động vô tình lúc ban đầu vì thương hại Tiểu Từ Kiều, cho cậu một chút hồn lực nuôi dưỡng, làm mạnh thần hồn của Tiểu Từ Kiều, khi thần hồn của Tiểu Từ Kiều và Từ Kiều hòa làm một, ảnh hưởng liền hiện ra.
Ví dụ như kiểu hành vi ấu trĩ và trẻ con này bây giờ, Từ Kiều lúc trước chắc chắn là không làm ra được, cậu ở công ty trước giờ đều như tuyết trên đỉnh núi, cao mà lạnh.
Có thể tưởng tượng ra cảnh một đám cao tầng công ty mặc tây trang giày da, mỗi người ngậm một chiếc ống hút, vừa hút trà sữa vừa họp không?
Nhưng sếp Từ nhỏ đều làm gương uống, mọi người không dám không uống, vì họ không rõ sếp Từ nhỏ đột nhiên mời uống trà sữa, trong hồ lô bán thu-ốc gì, có thâm ý gì.
