[tn] Người Đàn Ông Của Đại Lão Tu Tiên - Chương 258
Cập nhật lúc: 23/04/2026 00:59
Tô Thanh Việt nheo mắt nhìn anh, ánh mắt lạnh lẽo “Từ Kiều, Tô Thanh Việt ta cần đàn ông của mình bán sắc để giúp ta phi thăng?
Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với ta!"
Từ Kiều vội ôm lấy cô, “Không có, Thanh Việt em tin anh, thật sự không có, anh không cho hắn chạm vào, một ngón tay cũng chưa chạm vào lần nào, thật đấy, anh thề."
Tô Thanh Việt nhìn anh, “Bây giờ anh vẫn còn áy náy với Tống Minh Triết sao?"
Từ Kiều gật gật đầu, lại lắc lắc đầu, nói:
“Không sát Bá Nhân (Ta không hại người), nhưng Bá Nhân lại ch-ết vì ta, anh không có cách nào hoàn toàn né tránh c-ái ch-ết của Tống Minh Triết, nhưng trong lòng anh hiểu rất rõ, anh là đàn ông bình thường, hắn có làm nhiều hơn nữa cũng chỉ khiến anh cảm thấy gánh nặng, anh chỉ yêu vợ nhất."
Tô Thanh Việt mỉm cười, hôn anh, nụ cười thu lại ngay khoảnh khắc Từ Kiều không nhìn thấy.
Cảm thấy gánh nặng sao?
Thật là một Tống Minh Triết, thủ đoạn thật tốt!
Trong nửa năm qua, Từ Kiều thay đổi khá nhiều, trở nên dựa dẫm vào Tô Thanh Việt hơn, nhưng lại vô thức giữ khoảng cách với những người khác xung quanh, đặc biệt là Tiết Khôn và Quyển Mao, anh sợ hãi, sợ họ biến thành Tống Minh Triết thứ hai.
Công ty phim ảnh của Tô Thanh Việt làm ăn khấm khá, xung quanh là một đám tiểu thịt tươi muốn trèo cao nịnh nọt cô đủ kiểu.
Từ Kiều hất đổ bình giấm, mỗi ngày tan làm đều không bỏ sót ngày nào chạy đến công ty đón Tô Thanh Việt, bản thân nếu thật sự không bận được, thì sai Quách Quân đi, Quách Quân gián điệp hai mặt, giờ thành tai mắt Từ Kiều cài cắm bên cạnh Tô Thanh Việt.
Nhưng Từ Kiều cũng biết tai mắt này có cũng như không.
Quách Quân thuần túy là một anh chàng thẳng nam thần kinh thô kệch, trừ khi là hôn hít lên giường ôm ấp kiểu này anh ta mới nhìn ra không bình thường, còn lại trong mắt anh ta đều là bình thường cả.
Trước đây Tống Minh Triết vừa chắn r-ượu giải vây cho Từ Kiều, vừa lấy nước quạt mát cho Từ Kiều, thậm chí còn là khi hen suyễn phát tác không cho phép ai đến gần, chỉ nghe lời Từ Kiều, thế mà, trong mắt Quách Quân lại chẳng cảm thấy có gì không bình thường.
Mọi người trong công ty Tô Thanh Việt đều biết nữ tổng tài băng sơn Tô tổng của họ có một người chồng đẹp trai đến kinh ngạc, vừa trẻ vừa giàu có, lại là một trong những đại gia đứng đầu giới thương gia Kinh thành.
Tiểu thịt tươi muốn mập mờ với Tô tổng, phải cân nhắc trước xem mình có đắc tội nổi với chồng của Tô tổng hay không.
Đừng nhìn chồng của Tô tổng trông dịu dàng, nhưng đó là đối với Tô tổng thôi, nhìn xem những kẻ dám có ý đồ không chính đáng với Tô Thanh Việt kết cục thế nào đi.......
Gió nhẹ khẽ vén một góc rèm cửa, ánh nắng ban mai đổ vào, trải khắp căn phòng một cách dịu dàng, Tô Thanh Việt hôn nhẹ lên trán Từ Kiều.
“Ngoan, anh đi tắm trước."
Từ Kiều chớp đôi mắt sưng đỏ ẩm ướt, giọng nói vẫn còn dư âm khàn khàn và hơi thở không ổn định do sắc d.ụ.c, Tô Thanh Việt gật gật đầu, Từ Kiều hôn nhẹ lên trán cô, lúc này mới gom áo ngủ lật người xuống giường.
Chân anh vừa chạm đất, lưng mỏi gối mềm, loạng choạng suýt nữa ngã lăn ra, Tô Thanh Việt mấp máy môi, vội lật người đi, giả vờ như không thấy.
Từ Kiều nhẹ vỗ vỗ ng-ực, may mà vợ không thấy cái bộ dạng mất mặt này của anh, nói đi cũng phải nói lại, bị dày vò cả đêm, thằng đàn ông nào chịu nổi, Tô Thanh Việt cố tình hành anh mà.
Sáng sớm hôm qua Trương Bằng đã lái xe đến công ty anh, anh hiểu ý của Trương Bằng, hôm qua là ngày giỗ một năm của Tống Minh Triết, Trương Bằng là sợ anh không đến.
Một năm thời gian, đủ để anh nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, hôm qua là lần cuối cùng anh với tư cách là bạn đến tảo mộ cho Tống Minh Triết, ngoài Kim Long Đan ra, những tài sản Tống Minh Triết chuyển tên cho anh anh không muốn dính vào, nhưng cũng không thể mặc kệ, tìm quản lý chuyên nghiệp để quản lý, lợi nhuận hàng năm đều làm từ thiện dưới danh nghĩa Tống Minh Triết, coi như tích chút phúc đức cho Tống Minh Triết, hy vọng con đường kiếp sau của hắn đi được suôn sẻ chút.
Nghĩ đến chuyện xảy ra ngày hôm qua, Từ Kiều đến giờ vẫn còn chút sợ hãi, không biết có phải vì anh nói là lần cuối cùng đến thăm Tống Minh Triết không, lúc về, xe của anh kiểu gì cũng không nổ máy được, ma xui quỷ khiến thế nào, anh nói một câu, “Anh, em cầu xin anh tha cho em đi, nếu kiếp sau anh là đàn bà, em cưới anh, em cưới anh không phải là được rồi sao."
Anh nói câu này lúc trong lòng nghĩ là mẹ nó mình là người tu tiên, ít nhất sống vài trăm đến hàng ngàn năm, kiếp sau không biết là năm nào tháng nào nữa.
Nhưng anh vừa nói xong câu này, xe lập tức nổ máy được!
Từ Kiều ước gì tát cho mình cái bạt tai, mộ địa mà là nơi có thể nói năng lung tung được sao, mẹ kiếp, kệ nó đi, vài trăm ngàn năm sau ai còn quen ai nữa chứ.
Không đúng, có Kim Long Đan, không chừng anh và Thanh Việt thật sự có thể xuyên về Thiên Diễn.
Không biết có phải vì nói câu hứa hẹn kỳ lạ không đứng đắn này không, tâm trí Từ Kiều dường như nhẹ nhõm hẳn, những cảm giác tội lỗi đè nặng trong lòng được giải tỏa.
Chỉ là Tống Minh Triết đã tha cho anh, Thanh Việt tối hôm qua lại bị tức nổ phổi, anh cũng mới biết hôm qua Tô Thanh Việt mẹ nó lại cập nhật theo thời đại đến mức nào, chiếc vòng tay trên tay anh không biết từ lúc nào lại có chức năng tương tự như máy giám sát!
Những lời anh nói với Tống Minh Triết, Tô Thanh Việt kể lại không sót một chữ!
Tối hôm qua, có khoảnh khắc đó, anh cảm thấy vợ thực sự muốn bóp ch-ết mình, may mà anh lớn lên đẹp mã, không nỡ bóp ch-ết, dùng sức muốn chơi ch-ết người thật.
Từ Kiều vừa tắm vừa nhìn vết tích đầy mình mà xót xa cho bản thân, nhưng cô ấy thật sự giỏi quá, kiếp sau anh độc thân!
Độc thân!
Trong T.ử phủ của Tô Thanh Việt xuất hiện cảnh Từ Kiều vừa tắm vừa lải nhải, cong môi, cô đại khái đoán ra được lai lịch của Tống Minh Triết vài phần.
Lúc ăn sáng, Tô Thanh Việt thấy Từ Kiều chỉ ôm ly sữa uống, trứng ốp la và bánh mì lại không động chút nào, cau mày hỏi anh:
“Anh đau họng à."
Từ Kiều trừng cô không nói gì, cái vẻ ấm ức đó sắp tuôn ra từ đôi mắt đẹp đẽ, ý là trong lòng em không biết à?
Họng anh có thể thoải mái được sao?
Có thể tưởng tượng một gã đàn ông van xin đến mức khóc đòi gọi vợ, gọi chị, gọi cung chủ, cuối cùng ngay cả tổ tông cũng gọi ra, cả đêm!
Nhưng mẹ kiếp nó quá “chua cay sảng khoái".
Kiếp này không bao giờ muốn nếm lại lần thứ hai!
Con chim Tô Thanh Việt này không làm việc gì ra hồn cả.
Tô Thanh Việt vươn qua bàn ăn, cúi người qua, “Mở miệng."
“Em lại muốn làm gì?"
“Anh xem chút."
