[tn] Người Đàn Ông Của Đại Lão Tu Tiên - Chương 270

Cập nhật lúc: 23/04/2026 01:03

Cả nhà chúng tôi đều ngơ ngác, mờ mịt chẳng hiểu gì cả, hoàn toàn không biết đối phương đang nói gì.

Cho đến khi một cô gái diện mạo thanh lãnh xông vào, anh trai tôi đầu tiên là trợn tròn mắt, sau đó hét to một tiếng rồi xù lông lên!

“Mộ Dung Vân, em là đồ l.ừ.a đ.ả.o!"

Hơn nửa tháng nay, thái độ kiên quyết của anh trai tôi là chưa từng có.

Mặc dù ông nội và bố mẹ tôi có không muốn đến mức nào đi chăng nữa thì cũng biết có những chuyện là không thể miễn cưỡng được, đây chính là cái số rồi, không chấp nhận cũng phải chấp nhận!

Nay đột nhiên diễn ra một màn xoay chuyển kinh thiên động địa, rơi xuống một bất ngờ lớn như vậy, cả nhà chúng tôi hoàn toàn không buồn so đo thái độ của đối phương nữa rồi, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm chuyện con dâu tương lai là một người tàn tật phải chống gậy.

Lúc này đại khái chỉ cần là phụ nữ là được rồi!

Bố mẹ và ông nội tôi nhìn cô gái đó giống như nhìn thấy vị cứu tinh đại phúc tinh vậy, ấn tượng đầu tiên tốt chưa từng thấy.

Mộ Dung Vân không chỉ bị tàn tật, mà nhan sắc cũng chỉ có thể coi là mức trung thượng, so với vẻ đẹp kinh thiên của anh trai tôi thì không thể nào bì được.

Tôi hỏi anh trai thích cô ấy ở điểm gì.

Anh trai tôi cười nói:

“Nói với em cũng không rõ được đâu, đợi đến khi em gặp được người mình thực sự thích thì đại khái sẽ biết thôi."

Anh trai tôi chắc là rất thích Mộ Dung Vân, đi đâu cũng dắt cô ấy theo, không tiếc việc bị mất fan cũng phải công khai quan hệ, hơn nữa còn ở buổi hòa nhạc trước mặt hàng vạn người hâm mộ mà tỏ tình với Mộ Dung Vân, hứa hẹn cả đời này chỉ yêu một mình cô ấy.

Những người hâm mộ cuồng nhiệt không thể chấp nhận được một người anh trai ưu tú và đẹp trai như vậy mà lại đi yêu một người phụ nữ trông bình thường đến thế.

Câu trả lời của anh trai tôi là:

“Gạt bỏ tất cả các loại hào quang mà các bạn dành cho tôi, thực ra tôi cũng chỉ là một người bình thường.

Vợ tôi trân trọng sự không bình thường của tôi, cũng yêu thích sự bình thường của tôi, cầu chúc cho tất cả những người bình thường chúng ta đều được thế giới đối xử dịu dàng."

Lời của tác giả:

Thứ tư tuần này sẽ kết thúc rồi, ngoại truyện mọi người hãy chọn phần mình hứng thú mà xem nhé, mỗi chương ngoại truyện số chữ sẽ không quá nhiều.

Ngoài ra ai có hứng thú với truyện mới thì hãy động tay nhỏ, sưu tầm ủng hộ mình nhé.

Vừa mới xuyên không tới ngày thứ hai đã kết hôn với một người đàn ông xa lạ, tôi bất động thanh sắc quan sát tất cả mọi thứ xung quanh, bao gồm cả người đàn ông rẻ tiền kết hôn với mình —— Tiểu Kiều.

Lúc đó Tiểu Kiều thật sự rất g-ầy, mặc bộ vest chú rể màu xám đậm có hơi rộng và không vừa vặn với anh, chiếc cà vạt màu đỏ rực trên cổ thì quá kém chất lượng, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến diện mạo xinh đẹp của anh.

Một đôi mắt đen lánh xinh đẹp khi nhìn qua giống như muốn hút hồn người ta đi vậy.

Đến tối, khách khứa tản đi, lên giường, Tiểu Kiều bắt đầu cởi quần áo trước mặt tôi.

Thật kỳ lạ, tôi không hề cảm thấy ghét bỏ, trái lại còn thấy rất mới mẻ.

Anh rũ hàng mi dài xuống, dưới ánh đèn, những sợi lông tơ nhỏ mịn như khói trên gương mặt nghiêng sạch sẽ hiện rõ mồn một, từ đuôi mắt đến sau tai đỏ rực một mảng.

Tôi chưa bao giờ quan sát một người đàn ông nghiêm túc như thế này, cảm thấy anh rất đáng yêu.

Tiểu Kiều dường như có chút căng thẳng, sau khi cởi áo khoác vest ra, khuy áo sơ mi vừa mới cởi được vài cái đã thấy ngại ngùng rồi, kéo tấm chăn hỷ màu đỏ rực che đi nửa thân dưới, sột soạt trong chăn tháo thắt lưng.

Tôi có chút buồn cười, không biết là có thể tắt đèn sao.

Thực ra tắt đèn hay không đối với tôi đều như nhau cả thôi, tôi không biết sợi dây thần kinh nào bị chập nữa, ma xui quỷ khiến đưa tay tắt đèn đi.

Giây tiếp theo, một c-ơ th-ể ấm nóng phủ lên.

Nói thật tôi không ghét anh, thậm chí vì anh mà lần đầu tiên nảy sinh chút tò mò về chuyện nam nữ, nhưng điều đó không có nghĩa là anh có thể đè tôi, có chủ động thì cũng phải là tôi chủ động.

Đặc biệt là bây giờ tôi đang dùng c-ơ th-ể của một người phụ nữ khác.

Tôi thuận tay đẩy anh ra, nhưng lại quên mất mặc dù tu vi của tôi bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng sức lực vẫn vượt xa người thường, anh bị ngã mạnh xuống sàn nhà.

Anh nghiến răng, đường quai hàm căng c.h.ặ.t, dùng sức lườm tôi, trong đôi mắt xinh đẹp lóe lên tia hung quang dữ tợn.

Tuy nhiên đại khái vì ngã quá đau nên hơi nước không tự chủ được mà dâng lên từ đáy mắt, cái sự hung dữ ít ỏi này chẳng có chút uy h.i.ế.p nào, trái lại chỉ thấy được sự uất ức và thẹn thùng tột độ.

Không biết tại sao, tôi lại thấy rất thất đức khi muốn bật cười.

Trong thế giới của tôi, chưa bao giờ xuất hiện một người như Tiểu Kiều.

Không nói rõ được đó là cảm giác gì, chỉ thấy không khí xung quanh dường như cũng vì có anh mà sinh động thêm vài phần.

Cứ như vậy, tôi và Tiểu Kiều bắt đầu sống những ngày tháng nhỏ bé của mình.

Tiểu Kiều rất yêu sạch sẽ, trong nhà chỗ nào cũng được dọn dẹp sạch bong không một hạt bụi, ngay cả việc gấp quần áo cũng rất cầu kỳ, nhất định phải vuốt cho thật phẳng phiu, rồi mới ngay ngắn gấp lại cất vào tủ.

Anh còn mua loại xà phòng tương đối đắt so với thu nhập của mình, loại xà phòng Softear giá 5 đồng một bánh, nhưng lại không nỡ dùng để rửa tay rửa mặt, mà đặt vào trong tủ quần áo.

Như vậy thì khi lấy quần áo ra mặc sẽ có một mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ.

Anh nói với tôi đạp xích lô, đặc biệt là mùa hè, thường sẽ mồ hôi đầm đìa, mùi trên người không dễ ngửi, mùi xà phòng sẽ trung hòa đi cái mùi mồ hôi đó.

Tôi không có cảm nhận trực quan gì về công việc của anh, cho đến một lần giữa trưa anh chở tôi và em gái anh đi ăn tiệm.

Hôm đó, dự báo thời tiết nói nhiệt độ cao nhất đạt tới 39 độ, vừa mới ra khỏi cửa, những luồng khí nóng hầm hập đã ập thẳng vào mặt, tôi theo bản năng đưa tay che chắn một chút, Tiểu Kiều lại dường như đã quen với việc đó, dùng khăn lông lau sạch ghế sau xích lô, bảo tôi và em gái anh ngồi cho vững.

Ngồi trên xích lô, tôi nhìn thấy mồ hôi thấm đẫm chiếc áo thun đen đã giặt đến phai màu của anh, một loại cảm xúc mang tên xót xa chiếm trọn trái tim tôi.

Đến cửa tiệm cơm, Tiểu Kiều mua hai cây kem, đưa cho tôi một cây trước, rồi lại đưa cho em gái một cây.

Tôi hỏi anh:

“Sao anh không ăn?"

Anh cười hì hì:

“Anh ăn phát ngán rồi, em ăn đi."

Tôi nói:

“Cùng ăn đi."

Mắt anh sáng lên, lông mi chớp chớp, cúi đầu ghé sát tai tôi nói nhỏ:

“Bà xã, mấy anh em đồng nghiệp đều đang nhìn chúng mình kìa, để tối anh mua lại một cây khác được không?"

Tôi tức giận lườm anh.

Cứ thế từ lúc nào không hay, tình cảm của hai chúng tôi ngày càng tốt đẹp, trong lòng bắt đầu đều có đối phương, biết nghĩ cho đối phương.

Vì cái gia đình nhỏ của chúng tôi, Tiểu Kiều không còn đạp xích lô kiểu lông bông nữa mà bắt đầu đi sớm về khuya, thậm chí cả cuối tuần cũng chạy ra ngoài kéo khách.

Còn tôi cũng bắt đầu học cách đi làm kiếm tiền.

Tiểu Kiều không còn cất quỹ đen nữa, số tiền kiếm được mỗi ngày đều giao hết lại cho tôi.

Có khi gặp may kiếm được nhiều tiền, anh lại vui mừng kéo tôi cùng đếm tiền.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.