[tn] Người Đàn Ông Của Đại Lão Tu Tiên - Chương 77

Cập nhật lúc: 22/04/2026 14:32

Kỵ:

Những việc khác chớ làm.

Tinh thần:

Quý nhân, Tư mệnh, Võ khúc.

Chưa đợi cậu nhìn ra được huyền cơ gì từ lịch hoàng đạo, điện thoại của Tiết Khôn lại gọi tới.

Cũng không biết anh rốt cuộc muốn nói gì, mây mù giăng lối một hồi, cuối cùng quăng ra một câu kỳ quặc:

“Tiểu Kiều, tôi thấy bên suối nước nóng chỗ các cậu thực sự khá ổn đấy, ngày kia định lại qua đó một chuyến, ngoài ra lần trước hơi vội, cũng chưa kịp gặp người nhà cậu, lần này cùng nhau ăn bữa cơm đi.”

Nói xong cũng không đợi Từ Kiều phản ứng, liền cúp máy.

Từ Kiều nhịn không được xoa xoa khóe mắt, đều là hạng người gì không biết, có lời không nói thẳng, từng người từng người một toàn bắt cậu chơi trò giải câu đố.

Trước khi tan làm, Từ Kiều gọi một cuộc điện thoại cho Tô Thanh Việt, cậu vẫn gọi vào tổng đài, Tô tổng thì làm sao, lại còn “tổng” này “tổng” nọ thì vẫn là vợ cậu, là người phụ nữ của Từ Kiều cậu thôi.

“Phiền chuyển máy cho Tô Thanh Việt giúp tôi.”

Đối phương vẫn là bài cũ đối phó cậu:

“Thưa anh cho hỏi anh có hẹn trước không ạ?”

Từ Kiều cứng rắn:

“Tôi chính là chồng cô ấy, cô đi hỏi Tô tổng các cô xem có cần hẹn trước không?”

Đối phương rõ ràng là ngẩn ra một chút, sau đó rất cung kính rất cẩn thận hỏi:

“Xin hỏi anh có phải là Từ Kiều anh Từ không ạ?”

Từ Kiều “Ừm” một tiếng.

“Dạ vâng, anh Từ, xin vui lòng chờ một chút, tôi chuyển máy cho anh ngay ạ.”

Thái độ trước sau phản sai lớn đến mức khiến Từ Kiều lập tức cảm nhận được đãi ngộ mà một người chồng của “Tô tổng” nên có.

Điện thoại nhanh ch.óng được kết nối, giọng nói của Tô Thanh Việt truyền ra từ ống nghe:

“Tiểu Kiều, có chuyện gì vậy?”

“Thanh Việt, tối nay anh đi ăn cơm cùng bạn, về nhà hơi muộn chút, em tự ra ngoài ăn chút gì đó nhé, quán hoành thánh lão Trương trên phố, còn cả tiệm cháo nhà họ Tề mới khai trương làm đều khá thanh đạm, cũng vệ sinh, em đi quán nào cũng được.

Không muốn ăn bên ngoài thì lúc về nhà em mua chút bánh mì gối, tự rán cái trứng, pha ly sữa bột cũng được.”

“Ừm, em biết rồi, anh đi ăn cơm cùng ai?”

“Người em không quen đâu.”

“Mấy giờ về?”

“Khó nói lắm, chắc là sẽ không quá muộn đâu.”

“Trời lạnh, cố gắng về sớm.”

“Được rồi, cảm ơn vợ đã quan tâm.”

Đặt điện thoại xuống, Từ Kiều nhịn không được cong môi, cái người này tiến bộ lớn thật đấy, đã biết nói lời quan tâm rồi.

Cậu không hề phát giác ra vợ mình quản mình c.h.ặ.t hơn rồi, trước đây cậu mấy giờ về nhà, Tô Thanh Việt đều không hề hỏi tới, càng không hỏi những câu vô vị kiểu cậu đi cùng ai.

Lý Minh Phi cho dù không nói, Từ Kiều cũng không có thói quen để người khác phải chờ, đến Thục Hương Cư trước 15 phút.

Nhà hàng mới khai trương, là chuỗi cửa hàng toàn quốc, nghe nói mới phát triển ra một món ăn mới tên là “cá nhúng cay”, rất được ưa chuộng, mỗi ngày đều đông nghẹt người, hôm nay cũng không ngoại lệ.

Từ Kiều đang định tiến lên lấy số thứ tự xếp hàng với nhân viên phục vụ, phía sau có người vỗ vai cậu, quay đầu lại, hóa ra là Lý Minh Phi đã đến.

“Đi thôi, tôi đã đặt phòng bao rồi.”

Từ Kiều vừa đi theo anh vào phòng bao, vừa lén quan sát sắc mặt anh để phán đoán lỗi lầm mình phạm phải lớn đến mức nào, tuy bản thân cậu không thấy việc mua những mảnh đất đó có vấn đề gì, nhưng Lý Minh Phi rõ ràng không cùng tuân theo một bộ quy tắc hành xử với cậu, đối phương cứ nhất định cho rằng cậu chiếm hời của công quỹ mà muốn nhúng tay vào chuyện này thì cậu thật sự làm khó.

Xem nửa ngày, chẳng nhìn ra được cái gì, quả nhiên là gừng già được lăn lộn chín trong cái nồi lớn cơ quan này, vui buồn không lộ ra mặt.

Hai người ngồi xuống, nhân viên phục vụ mang trà và thực đơn cùng lúc tới.

Lý Minh Phi kéo thực đơn qua, quét mắt nhìn qua hai cái, vung b.út một cái, xoẹt xoẹt xoẹt đ-ánh dấu vài món, lại đưa thực đơn cho Từ Kiều:

“Tiểu Kiều, cậu chọn đi.”

Từ Kiều nhập gia tùy tục, mang tính hình thức thêm một món, đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ.

“Thưa anh, cá Thanh Giang hiện tại chỉ có loại trên ba cân thôi, anh có muốn đổi sang loại cá khác không ạ?”

Lý Minh Phi xua tay:

“Không cần, tranh thủ thời gian đi làm đi.”

Nhân viên phục vụ đi xuống, Từ Kiều không nhịn được nữa, mượn lúc rót trà cho Lý Minh Phi mà hỏi anh:

“Anh, anh bảo tìm em có chuyện quan trọng, là chuyện gì vậy ạ?”

Lý Minh Phi liếc cậu một cái:

“Chuyện khá là trọng đại, lát nữa vừa ăn vừa nói chậm rãi thôi.”

Anh nói như vậy, Từ Kiều thật sự căng thẳng rồi, Lý Minh Phi thấy bộ dạng đó của cậu, nhịn không được cười nói:

“Tôi còn không căng thẳng, cậu căng thẳng cái nỗi gì?”

Trong lòng Từ Kiều thầm nghĩ, bây giờ anh là mèo, em là chuột, căng thẳng tất nhiên không phải là anh rồi.

Lý Minh Phi đã tìm cậu riêng tư, thì chứng tỏ chuyện này còn có chỗ xoay chuyển, Từ Kiều quyết định thú thực để được khoan hồng, tranh thủ sự xử lý rộng lượng.

“Anh, em thú thực với anh, chuyện này ấy, em thừa nhận là em có chút ham rẻ rồi, nhưng em thực sự không nghĩ tới là sẽ phạm pháp, ngày mai em sẽ đem những mảnh đất đó trả lại, sau này tuyệt đối không bao giờ động vào ý nghĩ chiếm hời của công quỹ như thế này nữa.”

Lý Minh Phi ngẩn ra, cái này mẹ nó là sao với sao?

Người anh hơi ngả ra sau, ánh mắt khóa c.h.ặ.t Từ Kiều, bất động thanh sắc gài lời cậu:

“Cậu đem đầu đuôi gốc ngọn sự việc nói rõ ràng cho tôi, không được có bất cứ thiếu sót nào, không được có một chút giấu giếm nào, nếu không muốn giúp cậu tôi cũng không giúp nổi đâu.”

Từ Kiều rất kính trọng Lý Minh Phi, năm đó Lý Minh Phi đỉnh lấy áp lực rút đao tương trợ, trong lòng Từ Kiều đó chính là hiện thân của chính nghĩa, cậu tuyệt đối sẽ không ngờ tới Lý Minh Phi vậy mà lại dùng mánh khóe với cậu.

Đem việc mình làm sao nảy ra ý định mua đất, cũng như toàn bộ quá trình mua đất báo cáo lại một lượt tỉ mỉ từng chi tiết.

Lý Minh Phi nghe xong nửa ngày không nói lời nào.

Từ Kiều:

“Anh?”

Lý Minh Phi giơ tay lên:

“Ăn cơm trước đã.”

Từ Kiều làm sao nuốt trôi được.

Ngón tay Lý Minh Phi có nhịp điệu gõ lên mặt bàn, làm ra vẻ trầm tư, một lát sau dường như chủ ý đã định, nói:

“Không cần trả lại đâu, càng trả lại chuyện càng nhiều, chuyện này tôi giúp cậu giải quyết, cậu không cần lo gì hết, cứ việc mình mình làm, nhớ kỹ, sau này cái ý nghĩ chiếm hời của công quỹ đó cậu bóp ch-ết từ trong trứng nước cho tôi.”

Lý Minh Phi vừa nói, vừa đem đầu thu-ốc l-á trong tay ấn mạnh vào gạt tàn.

Từ Kiều nhịn không được gan run lên, cảm giác mình chính là cái đầu thu-ốc l-á đó vậy.

Đù, cái việc không có văn hóa này thật đáng sợ.

Không được, không thể chỉ học tiếng Anh, còn phải tìm hiểu chút pháp luật nữa.

Ngoài ra nếu có thể thi vào trường đại học ban đêm thì tốt nhất là học thêm cái đại học ban đêm gì đó đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.