Tn60: Người Vợ Xinh Đẹp Kết Hôn Ba Lần - Chương 115
Cập nhật lúc: 31/03/2026 03:05
…
Mùng một tết, Khương Mỹ Tâm đang cùng mấy đứa nhỏ làm sủi cảo ở nhà, nghe mang máng tiếng ồn ào ở nhà Miêu Xảo Chân ở bên cạnh.
Triệu Đệ nghiêng đầu nghe một hồi mới nói:
“Cãi nhau rất lớn tiếng, mẹ, mẹ có muốn đi qua khuyên nhủ không?”
Nghe giọng nói như là Miêu Xảo Chân đang mắng thằng ba nhà mình.
“Khỏi đi, tháng giêng đầu năm cứ mặc kệ chuyện nhà người khác đi.”
Hơn nữa, có lẽ chị Miêu cũng không muốn chuyện xấu của gia đình mình bị truyền ra ngoài.
Mùng hai tết, Khương Mỹ Tâm và Tần Mặc Sinh dẫn con cái về nhà mẹ đẻ, tối hôm qua Chiêu Đễ bị đau bụng, sáng sớm Hướng Đông đã đi mời bác sĩ ở sở y tế đến xem, ông ấy nói Chiêu Đễ quá lo lắng, nặng nề, chỉ cần thư giãn là ổn.
Cô ấy giãy dụa muốn đứng lên, Khương Mỹ Tâm vội nói:
“Con và Hướng Đông ở nhà đi, mẹ sẽ mang quà của mẹ con đến đó. Nếu nhớ em trai thì bảo thằng bé ngày mai tới nhà ăn cơm.”
Chiêu Đễ còn có một em trai ruột, sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở, được Tống Huệ Lan sắp xếp trở thành người học nghề thợ mộc.
Đây là chuyện trước khi Khương Mỹ Tâm xuyên tới đây, hơn nửa năm nay cô ấy về nhà mẹ đẻ không nhiều lắm, cuối năm lại bận rộn mãi đến hai mươi tám mới trở về. Khương Mỹ Tâm chưa gặp em trai của Chiêu Đễ, nhưng trong trí nhớ cô đã có ấn tượng.
Đến nhà mẹ đẻ, Tống Huệ Lan vẫn đang chờ quà của con rể có hơi không vui nói:
“Chị hai, sao Chiêu Đễ và Hướng Đông không tới?”
Khương Mỹ Tâm nói:
“Tối hôm qua bụng Chiêu Đệ có chút khó chịu, Chị bảo Hướng Đông ở nhà với con bé. Đây là quà năm mới hai bọn chúng tặng để tỏ lòng hiếu kính với ba mẹ.”
Tống Huệ Lan cười vui vẻ nhận lấy:
“Chiêu Đệ có một người mẹ chồng tốt như chị, con bé thật sự rơi vào bể mật rồi. Vọng Lâm, sao con không chào hỏi đi?”
“Con chào cô, dượng.”
Khương Vọng Lâm chào hỏi, đi ra ngoài nói chuyện với Hướng Nam.
Em trai nguyên thân Khương Khánh Phong là người rất hoạt bát, lúc rảnh rỗi sẽ lên thành phố tìm việc công nhân lao động, còn gửi những sản phẩm phụ trồng trên đất của mình đến Tứ Bản Kiều để bán, người như vậy làm kinh doanh có lẽ không có vấn đề gì.
Khương Mỹ Tâm nói:
“Mẹ, con tính để Khánh Phong qua nhà máy trong huyện bán hàng, mọi người có đồng ý không?”
“Được rồi, là một người bán hàng giỏi. Thôn chúng ta không có nhà máy, điểm công mẹ kiếm được cả năm cũng không đổi được bao nhiêu tiền, cứ để em trai con đi việc trong nhà máy đi.”
Bạch Ngọc Trúc rất vui mừng, nhưng cũng lo Khương Mỹ Tâm bị người khác làm khó nên hỏi:
“Nếu con để Khánh Phong làm nhân viên bán hàng, nhà máy có nói con trái làm quy định vì tư lợi cá nhân không?”
Khương Mỹ Tâm nói:
“Vị trí bán hàng thì không sao cả, mọi người đều dựa vào năng lực kinh doanh của mình. Chỉ cần Khánh Phong có thể đạt được thành tích thì sẽ không ai nói gì cả. Khánh Phong, em đồng ý không?”
Cho dù là công nhân thời vụ, thà vào thành phố làm việc còn tốt hơn ở nhà trồng trọt.
Khương Khánh Phong liên tục gật đầu:
“Cảm ơn chị, để em làm xem thử.”
Bạch Ngọc Trúc tràn đầy yêu thương nói với con trai:
“Không uổng công mẹ đối xử tốt với chị gái con. Con bé còn chưa có chỗ đứng mà đã nghĩ đến em trai nhà mẹ đẻ. Khánh Phong, con nhất định phải nhớ kỹ lòng tốt của chị con đó.”
Khương Mỹ Tâm thật lòng bội phục khả năng tẩy não của mẹ mình Bạch Ngọc Trúc.
Cô nói:
“Khánh Phong đi làm trong thành phố sẽ có rất nhiều tiền. Năm nay bảo Vọng Lâm vào trường cấp ba trên thị trấn đi.”
Tống Huệ Lan hơi không đồng ý, nói:
“Chị gái, chỗ này là thông qua quen biết em mới tìm được chỗ học nghề này cho Vọng Lâm. Hơn nữa, thằng bé cũng học nghề thợ mộc hơn nửa năm rồi, nó thi không đậu nổi vào cấp ba đâu.”
Khương Mỹ Tâm nói.
