Tn60: Người Vợ Xinh Đẹp Kết Hôn Ba Lần - Chương 120
Cập nhật lúc: 31/03/2026 03:05
Cô rất hiểu Tần Mặc Sinh, anh độc thân rất vui vẻ thoải mái nhưng lại đột ngột kết hôn, còn lại yêu cầu làm giấy đăng ký kết hôn. Nếu đổi lại là mình, Khương Mỹ Tâm cũng không làm được.
Nếu cô nói đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay thì bà Từ cũng không làm khó Tần Mặc Sinh nữa.
Tần Mặc Sinh lúc này mới mở miệng nói:
“Mẹ, để con và Mỹ Tâm bàn bạc lại chuyện này.”
Chuyện hôn nhân đại sự kết hôn nhất định phải bàn bạc, bà Từ vui vẻ nói:
“Được rồi, các con cứ bàn bạc đi, nhất định phải đi lấy giấy chứng nhận kết hôn. Nếu không Mỹ Tâm không danh không phận đi theo con, còn phải chăm sóc đứa nhỏ cho con, đi đâu cũng không được cả.”
Trước đây Khương Mỹ Tâm có thể giả vờ bối rối nhưng bây giờ nhắc đến giấy đăng ký kết hôn, cô không thể trì hoãn được, chỉ nhân cơ hội này nói chuyện với Tần Mặc Sinh.
Bây giờ người trong thôn đều kính trọng cô, huyện coi trọng cô nhưng cô cũng không thể che giấu cuộc hôn nhân vô lý của mình với Tần Mặc Sinh được.
Khương Mỹ Tâm đưa tiền cho thằng, ba thằng tư bảo:
“Bảo anh hai dẫn các con đi tiệm sách thị trấn mua sách, khi về mang chút thịt về nhà.”
Sau đó cô nói với thằng cả:
“Hôm nọ mẹ nói muốn đưa Vọng Lâm qua ăn cơm nhưng bị chuyện tố cáo làm phiền. Con cùng Triệu Đệ về nhà mẹ đẻ con bé đi.”
Đuổi bọn họ đi hết, chắc là muốn bàn bạc chuyện gì đó với ba, thằng cả và thằng hai liền hiểu ý, quay người rời đi.
Con cái trong nhà đi hết rồi, Khương Mỹ Tâm đóng cửa lại trở về phòng ngủ.
Tần Mặc Sinh đi theo vào, đứng ở cửa phòng, nhìn cô lục lọi đồ, sau đó một đống tiền nhỏ dần dần chất thành đống trên bàn.
Khương Mỹ Tâm lấy vốn và sổ sách kế toán trong nhà ra, cuối năm bổ sung thêm, cô có hơn năm trăm tệ tiền mặt, cô cũng không có ý định giấu diếm chuyện mình đang làm bánh gà để bán. Sổ sách có ghi chi phí ăn uống trong nhà, cô nói không, Tần Mặc Sinh cũng biết rõ, có lẽ nên nói ra.
Khương Mỹ Tâm nghiêm túc nói:
“Đồng chí Tần Mặc Sinh, em xin lỗi vì chuyện vô lý trước đây. Anh cũng chỉ là nạn nhân trong đoạn hôn nhân hồ đồ này thôi. Bây giờ trong nhà có bốn đứa nhỏ, một đứa con dâu, trong bụng con dâu còn có một đứa em bé, của cải đều ở đây. Anh xem nên phân chia thế nào?”
Phân chia sao, dường như Tần Mặc Sinh không ngờ Khương Mỹ Tâm sẽ thẳng thắng như vậy.
Anh hỏi:
“Trước khi anh về, em nói sẽ giữ giúp anh cả đời. Bây giờ anh về rồi, em lại chia ra sao?”
Khương Mỹ Tâm thẳng thắn nói:
“Nếu anh không quay về, em nhất định sẽ giữ lại cho anh, bởi vì như vậy, em mới có thể ở lại thôn Tề gia, tốt xấu gì nhà họ Tần cũng cho em căn nhà ngói ba gian để che mưa che gió.”
“Nhưng bây giờ anh đã trở về rồi, cuộc đời anh có thêm em và hai đứa con trai, thật không công bằng với anh.”
Khương Mỹ Tâm thẳng thắn như thế khiến Tần Mặc Sinh không còn gì để nói.
Anh suy nghĩ vài giây rồi hỏi:
“Nếu chúng ta chia tay, em định sẽ ở đâu chưa?”
Chắc chắn không thể trở về nhà mẹ đẻ được.
Khương Mỹ Tâm nói:
“Bây giờ công việc trong huyện vẫn còn cần em. Em có thể đưa thằng hai và thằng tư vào thành phố. Bọn chúng đi học, còn em đi làm”.
Tần Mặc Sinh không từ chối sự sắp xếp của cô, chỉ nói:
“Sắp xếp cuộc sống như vậy cũng được, nhưng còn tinh thần thì sao?”
Anh giải thích:
“Dù em có rời khỏi thôn Tề Vân, rời khỏi nhà họ Tần, dù em có giải thích thế nào, bên ngoài cũng sẽ không tin chúng ta đã chia tay tốt đẹp mà chỉ nói em bị sự cố chấp của anh đuổi ra khỏi nhà.”
“Chúng ta đều là người lớn, có thể chịu được áp lực từ bên ngoài, không quan tâm đến lời chỉ trích của người khác. Còn thằng hai, thằng tư thì sao? Bọn chúng có thể chịu được ánh mắt xem thường của người khác không?”
“Em cũng đã nghĩ tới, nhưng thật sự không nghĩ ra cách nào tốt hơn nữa.”
Khương Mỹ Tâm thở dài.
