Tn60: Người Vợ Xinh Đẹp Kết Hôn Ba Lần - Chương 209: A
Cập nhật lúc: 31/03/2026 03:13
“Cô và trợ lý đi thuê phòng rồi ở cùng nhau mấy tiếng thì đừng trách người khác nói xấu.”
Khương Mỹ Tâm nói:
“Tôi biết ngay là cô ở nhà nói bậy, Tiền Ngọc Dung, hôm nay tôi không làm loạn, không phải vì nể mặt lão Nghiêm mà vì hai đứa nhỏ của cô có một đứa cũng thi tốt nghiệp trung học giống như thằng ba và thằng tư nhà tôi. Nếu để chuyện này ảnh hưởng đến bọn chúng thì tôi cảm thấy không đáng.”
“Sao cô còn mặt mũi đi làm loạn thế?”
Tiền Ngọc Dung hỏi.
Thu Hồng Lăng lắc đầu:
“Mỹ Tâm và trợ lý đi nhà khách nhưng sao cô lại chắc chắn là đi thuê phòng chứ? Mới tìm được em gái của trợ lý cậu ấy nên nữ cảnh sát đưa đến nhà khách thành phố chúng ta và thông báo cậu ấy đến đón người. Chuyện này sau này tôi sẽ bàn bạc với đơn vị công đoàn để khen ngợi Mỹ Tâm, bên đồn công an cũng sẽ tổ chức chương trình khen thưởng cho Mỹ Tâm.”
Tiền Ngọc Dung nghe được vỡ lẽ vô cùng xấu hổ, nếu như Khương Mỹ Tâm nhận được khen thưởng thì cô ta sẽ trở thành trò cười của mọi người.
Khương Mỹ Tâm nói:
“Chắc cô biết rõ tiêu chuẩn của Tần Mặc Sinh, tôi cũng không phải cô, sẽ không có khả năng bị cậu thiếu niên đó mê hoặc. Cô cũng phải phải để Tiểu Thành dùng chút thủ đoạn như đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê các loại, nhưng lòng tự tôn và tinh thần chính nghĩa của cậu ta cũng không cho phép làm chuyện đó đâu.”
“Tiền Ngọc Dung, nếu cô còn tái phạm lần nữa, tôi sẽ không thèm quan tâm con trai cô có thi tốt nghiệp trung học hay không đó.”
“Cô không có bằng chứng thì cô đừng nói lung tung!”
Khương Mỹ Tâm cười nhạo:
“Không phải ở nhà cô cũng nói lung tung sao, thủ đoạn buôn bán thì tôi tiếp nhưng sau này đừng hòng dùng thủ đoạn mỹ nam kế này nữa. Dù sao người trong nhà tôi muốn đẹp trai có đẹp trai, muốn dáng người có dáng người, muốn cường tráng cũng cường tráng hơn lão Nghiêm nhà cô mấy lần, tôi không cần phải nhờ người trẻ tuổi tìm sự kích thích, cho dù cô tìm được người tốt hơn Tần Mặc Sinh thì chưa chắn đồng ý với cô đưa đến bên cạnh tôi đâu.”
Nói thật dài, Thu Hồng Lăng mới cười mắng:
“Em nha, vậy mà em cũng dám nói, cô ta bị em chặn họng không nói được một câu nào.”
“Hộ khẩu của con trai cô ta vẫn chưa được chuyển đến đây đúng không?”
Khương Mỹ Tâm hỏi.
“Chị vẫn đang làm đây.”
…
Về đến nhà, Tần Mặc Sinh đã nấu nước tắm xong, nói:
“Cả đêm em bận giúp hai anh em Thành Phi Minh, có mệt không?”
Khương Mỹ Tâm nói:
“Lần này hai đứa nhỏ nhà Tiền Ngọc Dung đã cứu cô ta. Em vẫn còn nhớ lần đầu tiên em đến nhà quân đội, hai đứa nhỏ kia rụt rè thò đầu nhìn em một cái. Ôi, em thật vô dụng, lòng quá yếu đuối.”
Tần Mặc Sinh nói:
“Nhà chúng ta cũng có con, suy bụng ta ra bụng người. Nếu Tiền Ngọc Dung suy nghĩ đến công việc nhiều như vậy thì không bằng để hai đứa nhỏ về quê thi đại học đi.”
“Anh có cách sao?”
“Bọn nhỏ đều có bà nội, cô thím. Lúc trước Ngọc Dung và mấy đứa nhỏ sống nương tựa vào nhau. Nhà chồng cũng không nói được gì. Sau cải cách mở cửa, Tiền Ngọc Dung đã gửi hai đứa con về nhà chồng đi học. Cô ta tự cố gắng làm việc, đến lúc kết hôn với lão Nghiêm, cô ta mới đưa bọn nhỏ đến đây mà cũng không quan tâm nhưng đứa lớn đã học cuối cấp ba rồi.”
Khương Mỹ Tâm nghĩ một lúc:
“Nếu vậy thì để em tìm người thích hợp nói cho bà nội và cô thím của bọn nhỏ biết chuyện ở tình thành, để cho bọn họ tự mình tới đòi người. Khi tìm được người, đồng chí các anh lại góp một ít cho bọn nhỏ đi học.”
Tiền Ngọc Dung mâu thuẫn với nhà chồng vì không thể đưa tiền, muốn bọn nhỏ có điều kiện tốt hơn, muốn bà nội, dì không bị ép buộc, đám đồng chí bọn họ chỉ có thể cùng nhau góp một ít tiền rồi lén gửi qua.
