Tn60: Người Vợ Xinh Đẹp Kết Hôn Ba Lần - Chương 240: A
Cập nhật lúc: 31/03/2026 03:16
Khương Mỹ Tâm vội xua tay:
"Phối hợp với công an là nghĩa vụ của chúng tôi. Không sao không sao, nó không phải người keo kiệt như vậy.”
…
Khương Mỹ Tâm nghĩ quả nhiên thằng hai trở về làm thị dân cũng tốt, thật sự có duyên phận với đồng chí công an Ngụy. Với tính cách thằng hai thì nhất định sẽ không khiếu nại.
Khương Mỹ Tâm chạy tới đơn vị của Hướng Nam nhưng cậu không có ở đây.
Đồng nghiệp của cậu nói cậu đến cục công an lấy lại chiếc xe đạp.
Khương Mỹ Tâm buồn cười ra mặt, Thật sự là đứa nhỏ không có tiền đồ, cô lại lại quay về cục công an.
Bên cục công an lại rối loạn, đồng chí Ngụy không ở đây. Đồng nghiệp của cô ấy nói vụ án bắt cóc nữ cướp chạy trốn, xuất phát từ tâm lý trả thù mà người kia lại bắt cóc ba công an Nguỵ. Thì đúng lúc Hướng Nam đến đòi xe nên bị bắt đi luôn.
“Không phải chứ?”
Khương Mỹ Tâm tự an ủi mình, thằng hai luyện tập võ thuật từ nhỏ nên hẳn là có năng lực tự vệ khi đối mặt với một nữ cướp. Không thể tự mình dọa mình.
Cô vội vàng ngồi lên xe cảnh sát, cùng công an chạy tới hiện trường bắt cóc.
Chờ bọn họ chạy tới, cảnh giới hiện trường đã kết thúc. Cảnh sát đỡ một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi đi đứng như nhũn ra một đường khóc tang chạy tới chỗ đồng chí Ngụy.
“Con gái à, công việc này của con quá nguy hiểm. Chúng ta đừng làm nữa, về nhà ba nuôi con. Công việc nguy hiểm cứ giao cho người khác đi.”
Ngụy Anh Hoa thấy cha già của mình không có việc gì, mới xụ mặt hỏi:
"Không phải bắt cóc hai con tin sao, còn một người đâu?"
Ba cô ấy lấy lại tinh thần nhìn quanh nói:
"À, con nói con rể à. Nó chê ba ồn ào quá, bỏ đi rồi.”
Ngụy Anh Hoa tức giận, cắt lời ba cổ:
"Con rể nào, cứ thấy đàn ông là lại muốn gọi làm con rể à. Ba sợ chưa đủ trò cười sao?"
Ba của Anh Hoa luôn miệng khen:
"Lần này ba đã hỏi rồi. Độc thân chưa lập gia đình, ngoại hình cực kỳ đẹp trai, lại là một sinh viên đại học. Mấu chốt là năng lực mạnh, ba chiêu đã trói được nữ cướp kia. Người ta cứu ba con ra còn không đòi báo đáp mà chỉ đòi cái xe đạp. Với một người con rể ưu tú như thế thì phải nhanh ch.óng ra tay chứ mà chậm tay là mất rồi. “
Ngụy Anh Hoa xấu hổ đến độ bịt miệng ba cô lại, giao cho đồng nghiệp dẫn đi, xoay người xin lỗi Khương Mỹ Tâm:
"Tôi đã hỏi ba tôi, con trai cô không bị thương, mà cũng lấy được xe đạp đã trở về rồi.”
Khương Mỹ Tâm nhịn cười, cô liền hỏi han:
"Ba cô thế nào rồi?”
Ngụy Anh Hoa nói:
"Cơ thể ba tôi không sao cả, chỉ có đầu óc bị đôi khi có vấn đề một chút. Tôi muốn chữa trị cho ông ấy, hôm nào lại tới cảm ơn cô.”
Khương Mỹ Tâm ngẫm lại vẫn có chút buồn cười, có ba của Ngụy kiên nhẫn như vậy, thằng hai sẽ không làm con rể cho người ta chứ?
Cô chạy tới ký túc xá đơn vị của thằng hai, thằng hai vừa thay quần áo xong. Chiếc áo len rách nát bên cạnh khoác vứt trên ghế bên cạnh.
“Mẹ, con đang muốn đi tìm mẹ đây.”
Khương Mỹ Tâm nhìn xung quanh rồi lại hỏi cậu:
"Sao lại đụng phải bọn cướp, thật sự con không bị thương chứ?"
Hướng Nam vội nói:
"Mẹ, con rất khỏe, xe đạp cũng lấy về rồi, tiếc là bộ quần áo này rách mất rồi.”
Khương Mỹ Tâm nghĩ trong lòng đến sợ:
"Con cũng thật là, không phải chỉ có một chiếc xe đạp thôi sao, mất thì thôi.”
Hướng Nam liền xua tay nói vậy là không được:
"Hai ba tháng tiền lương của con, mới đi được nửa tháng, nhất định phải tìm. May là tìm lại được.”
Khương Mỹ Tâm muốn cậu cam đoan với cô:
