Tn60: Người Vợ Xinh Đẹp Kết Hôn Ba Lần - Chương 79: A
Cập nhật lúc: 30/03/2026 03:08
Mấy ngày đó, xe máy kéo chở hàng không ngừng, tốc độ của xe máy kéo chỉ 20 đến 30 km/h, huyện còn cử một chiếc xe tải ở đội vận tải đi chở hạt hướng dương vào thành phố.
Một thanh niên trí thức dẫn một người bán hàng chọn ở trong thôn đi giao hàng.
Trước khi xuất phát, Khương Mỹ Tâm dặn dò bọn họ:
“Mọi người không chỉ phải giao hàng thu tiền mà còn phải nhân cơ hội nhận đơn đặt hàng tết luôn. Nếu không ai biết được sẽ có người cướp được đơn đặt hàng mừng năm mới trong mấy tháng mất. Các em có thể ưu đãi một chút, đưa cho người phụ trách một vài đặc sản trong thôn, mặc dù không thể hối lộ, nhưng vãn bối mang chút đặc sản đậu phộng, óc ch.ó của địa phương lên thăm hỏi cô thím chú bác thì cũng không tính là phạm pháp.”
“Em biết rồi, chị Mỹ Tâm cứ yên tâm.”
Người trong thôn đều rất tò mò:
“Ngô Nhĩ Mạn may mắn vậy? Sao trưởng thôn lại chọn cậu ta làm nhân viên bán hàng chứ?”
Trưởng thôn bảo mọi người đừng nên đoán lung tung:
“Chẳng lẽ mọi người muốn cậu ta tiếp tục chơi bời lêu lổng như vậy sao? Chỉ cần cậu ta có thể làm ăn thì cậu ta sẽ là người tốt.”
Vài ngày sau, người bán hàng đi giao hàng đã trở lại trước Tết Trung thu, người cũ dẫn người mới, hai người một nhóm, mỗi nhóm mang khoản thanh toán cuối cùng và các đơn đặt hàng mới. Nhất là Ngô Nhị Mãn có thành tích tốt nhất!
Trưởng thôn vô cùng vui mừng, khen ngợi mấy người bán hàng ở sân phơi lúa:
“Đừng tưởng bọn họ đi ra ngoài sẽ thoải mái, ở ngoài không bằng ở nhà, còn phải khép nép cầu xin người khác, làm việc gì cũng không thoải mái cả. Bây giờ bọn họ đã trở lại, chúng ta nhất định phải khen thưởng cho bọn họ.”
Có đơn đặt hàng mới hơn một ngàn cân, hiệu quả và lợi nhuận của xưởng hạt dưa đã đuổi kịp xưởng gạch rồi!
Đương nhiên người trong thôn vui mừng:
“Đúng vậy, nếu không có bọn họ ra ngoài bán hàng thì ai biết đến xưởng hạt hướng dương của chúng ta, tính công điểm gấp đôi chúng tôi không có ý kiến gì cả”.
“Cậu Nhị Mãn, lần này anh làm tốt nha. Trưởng thôn, tôi đề nghị nợ của nhà Nhị Mãn chia ra trả trong mấy năm. Năm nay để cậu ta mua gạch ngói trước, sửa nhà xong, năm sau cũng dễ cưới vợ.”
Thì ra nỗ lực sẽ được bà con công nhận, Ngô Nhị Mãn tự nhiên cảm thấy tự hào.
…
Tiền hàng đợt trước và tiền đặt cọc đợt này cộng lại rất nhiều.
Khương Mỹ Tâm và trưởng thôn bàn bạc:
“Trưởng thôn, trước lễ hội tôi sẽ cho dân làng một ít tiền để mọi người có thể ăn Tết Trung thu dư dả, ông nghĩ sao?”
Lúc đó đã nói năm trước có bao nhiêu thì tổng kết bấy nhiêu, nhưng hiện tại sổ sách tập thể đã có tiền, trưởng thôn cũng không muốn khất nợ.
“Được, để tôi thông báo ngày mai bắt đầu thanh toán cho mọi người ở công xã!”
Công xã Tề Vân mấy ngày nay rất náo nhiệt, người dân từ mười dặm tám thôn cầm giấy trắng tới đây quyết toán, giải quyết một nửa trước, phần còn lại chờ thanh toán trước Tết Nguyên đán.
“Thật sự được trả tiền, trời ơi, năm nay nhà ta tự trồng những thứ đó trong ruộng mà lại bán mười khối tiền, đã có học phí cho hai đứa con vào năm học tới rồi.”
Mặc dù hiện nay chưa có kinh tế cá nhân nhưng nếu nông dân tự trồng trọt trên đất mình là phụ, chọn buôn bán lẻ ở thành phố là chính, bình thường đều mặc kệ, nhưng chưa kể gửi đến công xã đến đổi.
Ngoại việc kết toán, còn có người trong thôn đưa hạt hướng dương sống lại, nhất quyết bảo xưởng hạt nhận:
“Quanh năm suốt tháng không thấy đồng nào trong tay, vất vả lắm tập thể cũng kiếm được thu nhập, nhận lấy đi. Đổi lấy tiền chúng ta cũng có thể mua cho con nửa cân thịt ăn rồi.”
Thật sự rất khó để từ chối người trong thôn, trưởng thôn hỏi Khương Mỹ Tâm:
“Tôi đoán thu mua không nhiều nữa đâu, nhiều nhất cũng vài ngàn cân.”
Trong dịp Tết Nguyên Đán, nhà ai cũng có người thân, bạn bè, hạt hướng dương và đậu phộng là những thứ không thể thiếu.
Khương Mỹ Tâm nói:
“Tôi thấy được, bán không hết thì phát cho thôn chúng ta năm nay.”
Tết Trung thu, Hàn Tâm Hân nói cô ấy không về nhà nữa, cô ấy muốn ở lại cùng với các bạn bè thanh niên trí thức:
“Tôi đi về, bọn họ nhất định sẽ rất buồn”.
“Em đến mảnh đất riêng của chị đi, muốn ăn rau gì thì tự mình hái.”
Hàn Tâm Hân cười, nói không cần.
“Bà con trong thôn nhiệt tình quá, rau củ cải bọn họ đưa cho ăn nửa tháng cũng không hết. Năm người bọn em gom phiếu góp tiền mua cá và đậu hũ. Chỉ là cá chép chua ngọt hôm đó ăn không đủ thôi. Chị Mỹ Tâm, bọn họ kêu em đến hỏi, nếu chị đồng ý làm cho chúng em, bọn em sẽ trả cho chị một con cá.”
Thằng ba thằng tư nuốt nước miếng nói:
“Mẹ, con cũng muốn ăn.”
Món đó cần nửa nồi dầu, phần còn lại có thể dùng để xào rau, nhưng dù vậy nếu không nấu thêm vài món nữa thì sẽ không thể lấy được nhiều dầu như vậy đâu.
Khương Mỹ Tâm nói với thằng ba thằng tư:
“Tới nhà bà nội và hỏi bà nội thử, chúng ta sẽ có cá và gia vị. Hỏi xem tối nay bà có muốn ăn thêm món khác không. Bà chỉ cần một ít dầu.”
Dầu rất quý giá, bà Từ nhìn các cháu trai, cháu gái đang nuốt nước miếng, nghĩ tới hình như buổi tối ngửi thấy mùi thơm bay tới bên cạnh, bọn họ lại thèm cái gì đó.
Bà Từ và Tần lão đầu không nói nên lời:
“Con dâu cả biết Anh Hoa gửi hai cân dầu đến nên lại muốn lãng phí rồi.”
Tần Anh Hoa là con gái của bà Từ, đã lấy chồng ở thôn khác, nhà mẹ đẻ làm việc chăm chỉ, giúp nhà chồng thay hàng trăm viên gạch, bọn họ mua hai cân dầu và nhờ cô ấy gửi về cho nhà mẹ đẻ.
Tần lão đầu nói:
“Năm nay ba người chúng ta đã tích đủ điểm công tác ở xưởng, đang nghỉ lễ, chúng ta cứ để bọn nhỏ ăn gì đó ngon đi.”
Bà Từ đổ nửa cân dầu hạt cải ra, đưa cho thằng hai và thằng ba:
“Không nỡ lấy cá miễn phí của mẹ con, cháu cứ cầm về đi.”
Vào tết Trung thu, con gái đã lấy chồng phải về nhà bố mẹ đẻ để tặng quà, Khương Mỹ Tâm đã chuẩn bị hai món giống hệt nhau gồm đường nâu, bánh trung thu, hạt hướng dương và bánh gà, đưa cho Khương Chiêu Đệ một phần.
“Chiêu Đệ, đây là năm đầu tiên con về nhà mẹ đẻ ăn tết. Con cầm một phần quà về cho cha mẹ đi.”
Cha và mẹ kế không ở riêng, thật ra chỉ cần mang một phần quà là được, phần quà này của mẹ cho cô ấy niềm tin, có mang đồ về nhà thì mẹ kế sẽ trông dễ chịu hơn.
Khương Chiêu Đệ cảm thấy rất ấm áp:
“Cảm ơn mẹ.”
Hôm nay trường học nghỉ, Khương Mỹ Tâm, Khương Chiêu Đệ và bốn đứa con trai cùng nhau về nhà mẹ đẻ. Đi từ giữa sáng, đến nhà mẹ đẻ vừa đúng lúc ăn cơm trưa rồi sẽ quay về, sau đó ở nhà mình đón Trung thu.
Vừa tới đầu thôn, trên con đường chính dẫn từ thôn này đến thôn kia, có một chiếc xe bán tải quân sự chạy về phía chúng tôi, nhìn người tài xế mặc quân phục ngồi trên ghế lái, ánh mắt của thằng cả và thằng ba đều đỏ lên.
Thằng tư khó hiểu hỏi:
“Mẹ, sao mắt ủa anh cả và anh ba lại đỏ vậy?”
Khương Mỹ Tâm nói:
“Bọn nó nhớ cha đấy.”
