Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 198

Cập nhật lúc: 02/04/2026 06:12

Chương 280 Giao dịch của Trương Xuân Hà và Tôn Phương Phương

Trương Xuân Hà vốn dĩ đang đầy vẻ chán ghét, nhưng khi nghe thấy câu nói này thì đôi mắt sáng rực lên, khuôn mặt cũng tràn đầy vẻ vui mừng khôn xiết.

“Thật sao?

Cô thật sự có thể giúp tôi kiếm được một cái nồi sắt lớn à?"

Trương Xuân Hà ngoài miệng hỏi như vậy, nhưng còn chưa đợi Tôn Phương Phương trả lời, bà ta đã tự mình lắc đầu phủ nhận điều đó, “Không thể nào, cô chỉ là một thanh niên tri thức mới tới, làm gì có bản lĩnh lớn như vậy mà kiếm được một cái nồi sắt lớn."

Cửa hàng cung ứng và đại sảnh bách hóa ở chỗ bọn họ không phải là không có nồi sắt lớn để bán, chỉ là cung không đủ cầu.

Ngay cả khi thỉnh thoảng có dư, nếu không có phiếu mà chỉ có tiền thì cũng căn bản không mua được.

Những người sống ở đây như bọn họ còn chẳng có cách nào, Tôn Phương Phương một thanh niên tri thức mới tới có mấy ngày, đến tình hình xung quanh còn chưa quen thuộc nữa là, ước chừng ngay cả cửa hàng cung ứng và đại sảnh bách hóa quay mặt về hướng nào cũng không biết, làm sao có thể mua được nồi sắt lớn?

Trương Xuân Hà viết rõ sự nghi ngờ lên mặt, khiến Tôn Phương Phương trong lòng thầm bực bội.

Rõ ràng chính mình cũng là hạng người chẳng có bản lĩnh gì, dựa vào cái gì mà dùng ánh mắt đó nhìn cô ta?

Trong lòng tuy căm phẫn, nhưng nghĩ đến việc cần làm, Tôn Phương Phương vẫn nở nụ cười rạng rỡ, ghé sát vào Trương Xuân Hà, nói khẽ, “Em thì không có bản lĩnh gì lớn, nhưng người nhà em thương em, trước khi tới đây đã lo lắng cho chuyện ăn uống của em, đặc biệt chuẩn bị phiếu cho em để em tự mua một cái nồi sắt lớn, muốn ăn gì thì làm nấy."

Lời nói của Tôn Phương Phương dần dần dập tắt sự nghi ngờ trong lòng Trương Xuân Hà, nhưng bà ta vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, “Thật sao?

Phiếu của cô đâu?

Đưa tôi xem thử!"

Không nhìn thấy phiếu thì tất cả chỉ là lời nói suông.

Đám thanh niên tri thức từ thành phố tới này, cậy mình được học hành mấy ngày nên đứa nào đứa nấy đều xấu xa lắm, không tận mắt nhìn thấy phiếu thì Trương Xuân Hà không dám tin tưởng hoàn toàn.

Nghe thấy Trương Xuân Hà nói muốn xem phiếu, Tôn Phương Phương không những không tức giận, trái lại sự đắc ý trong đáy mắt thoáng qua một cái.

Cô ta không sợ Trương Xuân Hà xem, chỉ sợ Trương Xuân Hà không xem thôi.

Tôn Phương Phương trước tiên nhìn quanh một lượt, thấy không có ai chú ý tới phía bên này mới lấy ra một tờ phiếu.

Nhìn thấy phiếu nồi sắt, hơi thở của Trương Xuân Hà trở nên dồn dập, gò má cũng đỏ bừng lên.

Bà ta thật sự kích động, không phải giả vờ.

Ở thời đại này, một cái nồi sắt lớn đối với một gia đình mà nói thì đó là tài sản vô cùng quan trọng, cũng là nhu yếu phẩm sinh hoạt không thể thiếu.

Mặc dù dùng hũ gốm hay hũ sành cũng có thể nấu cơm, nhưng hũ không chịu được lửa lâu, hơn nữa khả năng truyền nhiệt không tốt, rất tốn củi.

Hũ còn không thể xào rau, chỉ có thể hầm nấu, món ăn làm ra chẳng có chút hương vị gì.

Chỉ cần có thể dùng nồi sắt thì chẳng ai muốn dùng hũ để nấu cơm cả.

Khóe miệng Trương Xuân Hà không kìm được mà nhếch lên, bà ta lau đôi bàn tay dính nước vào người hết lần này đến lần khác, lúc này mới cẩn thận đưa tay ra lấy phiếu, đồng thời trong miệng cũng nói những lời cảm ơn.

“Ái chà, Phương Phương à, cô để chị nói gì cho phải đây!

Từ ngày đầu tiên cô tới đại đội mình, cái nhìn đầu tiên chị thấy cô là chị đã biết cô là người tốt rồi, chị thấy cô là thấy có duyên lắm, cứ như em gái ruột của chị vậy.

Sau này ấy, cô cứ yên tâm mà ở lại trong đại đội sản xuất, có chuyện gì cô cứ tìm chị, hễ là chuyện chị có thể làm cho cô thì chị tuyệt đối không nói lời thứ hai."

Lời này của Trương Xuân Hà người thông minh nghe qua là biết đang vẽ bánh, hơn nữa còn là một cái bánh không mấy tròn trịa.

Tôn Phương Phương lại không hề để ý, nhưng cô ta cất phiếu đi, lùi người ra sau một chút.

Trương Xuân Hà vốn đang tươi cười rạng rỡ, bàn tay cứ thế khựng lại giữa không trung, nụ cười trên mặt cũng cứng đờ, “Phương Phương, cô thế này là có ý gì?

Chẳng phải lúc nãy cô nói muốn đưa tờ phiếu này cho tôi sao?"

Tôn Phương Phương cười gật đầu, “Đúng vậy chị dâu, em đã nói em có thể giúp chị kiếm được một cái nồi sắt lớn.

Nhưng chị dâu cũng là người lớn như vậy rồi, chắc hẳn phải hiểu rằng trên đời này không có bữa trưa nào mi-ễn ph-í chứ?

Chị dâu chẳng làm gì mà đã muốn một tờ phiếu nồi sắt của em, trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy, chị dâu thấy có đúng không?"

Trương Xuân Hà từ từ thu tay lại, “Cô muốn tôi giúp cô làm cái gì?"

Vừa nói chuyện, Trương Xuân Hà cũng vừa nhìn Tôn Phương Phương từ trên xuống dưới.

Còn chưa đợi Tôn Phương Phương trả lời, đầu óc Trương Xuân Hà đã lóe lên một cái, nghĩ tới một khả năng, “Chắc hẳn là cô muốn về thành phố, nên muốn tôi tới chỗ cha tôi nói giúp vài câu phải không?

Nếu cô thật sự nghĩ như vậy thì tôi khuyên cô nên dẹp ngay cái ý nghĩ đó đi, đừng nói là một tờ phiếu nồi sắt lớn, cho dù cô có mang tới mười tờ tám tờ thì chuyện này cũng không thành đâu.

Những người tới trước cô mấy năm bây giờ còn chưa về được kìa, cô mới tới mấy ngày đã muốn đi, nghĩ gì vậy?"

Nói đoạn cuối, Trương Xuân Hà thậm chí còn khinh bỉ bật cười thành tiếng, như thể dùng cách này để chế nhạo sự không biết tự lượng sức mình của Tôn Phương Phương.

Bị Trương Xuân Hà sỉ vả một trận như vậy, Tôn Phương Phương lại không hề tức giận, “Chị dâu hiểu lầm rồi, em không phải muốn về thành phố.

Cho dù em có thật sự muốn chạy vạy để về thành phố thì cũng sẽ không tới tìm chị dâu giúp đỡ đâu, chị dâu thấy có đúng không?"

Đây là đang nói bóng gió rằng Trương Xuân Hà quá coi trọng bản thân mình.

Trương Xuân Hà đầu óc linh hoạt, lập tức nghe hiểu hàm ý trong lời nói của Tôn Phương Phương, tức đến mức hơi thở trở nên dồn dập.

“Nếu đã coi thường tôi thì cô tìm tôi làm gì?

Cầm lấy phiếu của cô rồi mau đi đi, đừng có làm lỡ việc giặt quần áo của tôi."

“Chị dâu đừng giận mà, chị dâu tuy không có cách nào giúp em về thành phố, nhưng có một chuyện lại vô cùng thích hợp để chị dâu đi làm, cho nên em mới tới tìm chị dâu đây."

Trương Xuân Hà rốt cuộc vẫn không nỡ bỏ qua tờ phiếu nồi sắt đó, không nhịn được lại hỏi một câu, “Rốt cuộc là chuyện gì, cô nói thẳng ra đi."

Tôn Phương Phương cười rạng rỡ, “Chị dâu không biết đó thôi, con người em ấy mà, đặc biệt thích trẻ con, nhất là những đứa trẻ con xinh xắn, bế lên thấy thơm thơm mềm mềm.

Bốn đứa nhỏ đó trước đây em chưa từng gặp qua, vừa nhìn thấy lần đầu là đã thích không chịu nổi rồi, đặc biệt muốn bế một cái, thơm một cái.

Nhưng chị dâu cũng thấy rồi đó, đồng chí Tô có chút hiểu lầm với em, mỗi lần nhìn thấy em là không có sắc mặt tốt, chứ đừng nói là cho em bế bọn trẻ.

Yêu cầu của em cũng rất đơn giản, chị dâu có thể dẫn bốn đứa nhỏ ra ngoài cho em chơi cùng một lát được không?

Thời gian không cần dài, chỉ cần cho em bế một lát là được.

Chỉ cần chuyện này thành công, em không những đưa tờ phiếu nồi sắt này cho chị dâu, mà tiền mua nồi em cũng trả cho chị dâu luôn, em còn có mấy thước phiếu vải, cũng đưa hết cho chị dâu luôn, chị dâu thấy thế nào?"

Trương Xuân Hà không trả lời ngay, nhưng trong lòng đã vô cùng d.a.o động.

Chuyện này nghe ra không khó, chỉ cần làm được thì không những có phiếu nồi sắt, thậm chí mua nồi cũng không cần tự mình bỏ tiền, còn có thêm mấy thước vải nữa......

Tuy rằng phân gia được chia ba trăm tệ, nghe thì có vẻ nhiều, nhưng thật ra chẳng được bao nhiêu.

Sau này chỗ cần tiêu tiền còn nhiều lắm, nếu thật sự có thể tiết kiệm được mấy chục tệ mua nồi này......

Trương Xuân Hà càng nghĩ càng thấy d.a.o động, tim cũng đ-ập thình thịch.

Do dự một lát, Trương Xuân Hà mới nhỏ giọng hỏi thăm, “Cô thật sự chỉ bế thôi chứ?

Chắc không còn mục đích nào khác chứ?

Lão thất và vợ nó, rồi cả cha mẹ tôi nữa, đều coi bốn nhóc tì đó là bảo bối lắm, nếu xảy ra vấn đề gì thì tôi không có cách nào ăn nói đâu."

Tôn Phương Phương vờ nghiêm mặt, “Chị dâu nghĩ gì vậy?

Em có thể là loại người đó sao?

Em thật sự chỉ muốn bế thôi, thích bọn nhỏ thôi mà.

Hơn nữa, đây là đại đội sản xuất Hồng Kỳ, một mình em với đôi bàn tay trắng, cho dù có thật sự muốn dẫn bọn trẻ chạy thì cũng chẳng có bản lĩnh đó đâu, chị thấy có đúng không?

Đến lúc đó chị dâu cứ ở bên cạnh canh chừng, em còn có thể dẫn bọn trẻ chạy mất ngay trước mặt chị được sao?"

Trương Xuân Hà suy nghĩ kỹ lại, cũng thấy lời của Tôn Phương Phương nói có lý.

Lần này, Trương Xuân Hà không còn do dự nữa, trực tiếp đồng ý.

“Được, vậy cứ quyết định như thế đi, đợi tôi về sẽ tìm cách dẫn bốn đứa nhỏ ra cho cô.

Trong đội sản xuất đông người phức tạp, đến lúc đó gặp nhau ở cánh rừng nhỏ dưới chân núi nhé!"

Nghe được câu trả lời mong muốn, Tôn Phương Phương mới cuối cùng nở nụ cười mãn nguyện, “Em đã biết chị dâu là người có bản lĩnh, lại còn thẳng thắn nữa, cho nên mới không đi tìm người khác, đặc biệt tới tìm chị dâu mà.

Nhưng em vẫn muốn nhắc nhở chị dâu một câu, bọn trẻ ở nhà không lâu đâu, chị dâu muốn ra tay thì phải nhanh lên, nếu không cứ lề mề, bọn trẻ đi rồi thì cái nồi sắt và phiếu vải này em cũng chỉ đành tự mình dùng thôi."

Trương Xuân Hà cười lạnh một tiếng, “Tôi đã đồng ý thì chắc chắn sẽ làm, cô cứ chờ đi."

“Vậy em sẽ chờ tin tốt của chị dâu."

Giặt xong quần áo, Trương Xuân Hà bưng chậu đi rồi, Tôn Phương Phương lại ngồi tại chỗ không nhúc nhích.

Không bao lâu sau, Lưu Phượng bưng quần áo tới bờ sông.

Kể từ sau khi xảy ra những chuyện trước đó, những người trong đại đội sản xuất bắt đầu không ưa Lưu Phượng.

Bản thân Lưu Phượng cũng thấy mất mặt, lúc đi làm không bao giờ nói chuyện với người khác, chỉ lẳng lặng làm việc của mình.

Tan làm tới bờ sông giặt quần áo, cũng không tụ tập với người khác, đều đợi người khác giặt xong đi hết rồi mới bưng chậu tới bờ sông.

Mọi khi vào lúc này trên bờ sông chắc chắn là không còn ai nữa, nhưng hôm nay vẫn còn một người.

Lưu Phượng nhìn qua một cái, thấy là thanh niên tri thức mới tới đại đội được mấy ngày, cũng không mấy để tâm, thu hồi tầm mắt, tìm một chỗ thật xa ngồi xuống bắt đầu giặt quần áo.

Mới giặt được mấy cái đã nghe thấy tiếng bước chân tới gần.

Lưu Phượng vừa ngẩng đầu lên thì thấy Tôn Phương Phương đã tới trước mặt mình.

“Cô... cô có chuyện gì không?"

Lưu Phượng ngập ngừng hỏi.

Tôn Phương Phương cười ngồi thụp xuống, “Chị dâu, em là thanh niên tri thức mới tới đại đội mình, em tên là Tôn Phương Phương.

Chị dâu ơi chị thật là xinh đẹp, lúc em ở thành phố cũng chưa thấy mấy ai xinh đẹp hơn chị dâu đâu, chị dâu còn đặc biệt có nét quyến rũ nữa."

Không ai là không thích nghe người khác khen ngợi mình, đặc biệt là hạng người luôn chú ý tới hình tượng của mình như Lưu Phượng, nghe thấy lời khen ngợi như vậy lại càng thấy vô cùng vui sướng.

Lưu Phượng mím mím khóe miệng, kìm nén khóe miệng đang muốn nhếch lên, “Làm gì có chuyện quá lời như cô nói chứ, các cô thanh niên tri thức có học thức, khen người ta toàn là lời hay ý đẹp thôi."

“Chị dâu, em nói thật đấy."

Tôn Phương Phương thu lại nụ cười trên mặt, nghiêm túc lên tiếng, “Chị dâu là xinh đẹp nhất, chỉ tiếc là không mặc đồ tây như người thành phố thôi, nếu không chắc chắn còn xinh hơn nhiều."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.