Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 219
Cập nhật lúc: 02/04/2026 06:17
“Chỉ là sự yêu thích này, rốt cuộc đã biến mất từ bao giờ đây?”
Chương 310 Đây là do tôi bị Thằng Tư nhà họ Phó đ-ánh
Tô Nhuyễn Nhuyễn vẫn còn đang thắc mắc không biết từ lúc nào Triệu Kim Điền đã không còn thích Lưu Phượng nữa.
Chẳng ngờ mới qua có hai ngày, cô đã nghe loáng thoáng từ miệng những người khác trong đội sản xuất rằng, Triệu Kim Điền lại tìm được một người đàn bà góa khác trong đội, hai người họ đã công khai chung sống với nhau rồi.
Người đàn bà góa đó họ Vương, tuổi tác cũng xấp xỉ Lưu Phượng.
Nếu chỉ xét về ngoại hình thì góa phụ họ Vương không bằng Lưu Phượng, nước da cũng đen hơn.
Thế nhưng góa phụ họ Vương có vóc dáng đầy đặn, cho dù có mặc quần áo rộng thùng thình đi chăng nữa thì những đường cong ấy cũng không thể giấu đi được.
Còn một điểm nữa là góa phụ họ Vương không có con cái, gia đình chồng cũng không cần bà ấy nữa, đội sản xuất thấy bà ấy đáng thương nên mới cho bà ấy ở trong một căn nhà rách nát, bà ấy cũng đi làm kiếm công điểm, số công điểm kiếm được không nhiều, không biết có được ăn no hay không nhưng chắc chắn là không ch-ết đói được.
Lưu Phượng vừa mới bị đưa đi chưa được hai ngày, Triệu Kim Điền đã công khai chung sống với góa phụ họ Vương.
Vả lại hai người họ còn đặc biệt nhờ Phó Xuân Sơn viết giấy chứng nhận, cùng nhau đi lên huyện một chuyến để làm giấy đăng ký kết hôn.
Phải biết rằng, ở thời đại này, rất nhiều người kết hôn chỉ đơn giản là tổ chức một nghi lễ nhỏ, chứ không làm giấy đăng ký kết hôn.
Trước kia khi Lưu Phượng và Triệu Kim Điền chung sống với nhau, họ cũng chỉ nói với mọi người trong đội một tiếng chứ không làm giấy đăng ký.
Nhưng lần này, Triệu Kim Điền không chỉ làm giấy đăng ký kết hôn với góa phụ họ Vương, mà còn mời cả người chủ trì hôn lễ, tổ chức một nghi lễ đàng hoàng.
Vì cả hai người họ đều là những người cô độc, cuộc sống cũng chẳng mấy dư giả nên cũng không mời mọi người ăn cơm, nhưng lại làm bánh bao bột hỗn hợp, hễ ai đến chúc mừng đều được phát cho một cái bánh bao.
Đối với đội sản xuất mà nói thì như vậy đã không được coi là đơn giản rồi.
Tất nhiên họ cũng không phải chỉ có chi mà không có thu.
Chỉ cần là người đi tham dự thì không thể nào đi tay không được, ít nhiều gì cũng phải mang theo chút đồ lễ.
Có qua có lại, đó chính là đạo lý đối nhân xử thế.
Người nhà họ Phó đương nhiên không đi tham dự, Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng không tận mắt chứng kiến khung cảnh đó, chỉ là lúc đi ra ngoài nghe mọi người bàn tán mà thôi.
Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng không kìm được mà suy đoán xem liệu Triệu Kim Điền có thực lòng yêu góa phụ họ Vương hay không.
Nếu là yêu thật lòng, vậy tại sao trước kia lại chung sống với Lưu Phượng?
Nếu không phải yêu thật lòng, vậy tại sao Lưu Phượng vừa mới bị đưa đi, ông ta đã công khai chung sống với góa phụ họ Vương ngay lập tức?
Chỉ tiếc là Tô Nhuyễn Nhuyễn không phải là người trong cuộc, cũng chẳng thân thiết gì với Triệu Kim Điền nên dù có ngồi đây suy nghĩ nát óc cũng chẳng ra được ngọn ngành.
Dù có chút tò mò nhưng Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng không nhất quyết phải tìm hiểu cho bằng được, rất nhanh cô đã quẳng chuyện đó ra sau đầu.
Tô Nhuyễn Nhuyễn có thể trực tiếp quẳng chuyện đó ra sau đầu, nhưng ba anh em Phó Tứ Nha thì không thể.
Lúc Lưu Phượng bị đưa đi, ba anh em họ tuy có khóc nhưng không quá đau buồn, ngược lại trông giống như là được giải thoát vậy.
Lưu Phượng hết lần này đến lần khác phạm sai lầm, làm những chuyện ngày càng quá quắt, ba anh em họ cũng thực sự sợ rằng nếu cứ tiếp tục như vậy Lưu Phượng sẽ thực sự dấn thân vào con đường ch-ết.
Bị đưa đi thật xa, cuộc sống tuy có vất vả một chút nhưng ít nhất vẫn có thể sống tiếp được.
Nhưng điều khiến họ không thể chấp nhận được chính là Lưu Phượng vừa mới bị đưa đi, Triệu Kim Điền đã cưới người khác, còn tổ chức linh đình như thế, chuyện này chẳng khác nào biến Lưu Phượng thành một trò cười.
Sự bất bình của ba anh em họ đều được Tô Nhuyễn Nhuyễn thu vào tầm mắt, cô cũng ít nhiều cảm thấy lo lắng.
Lo lắng ba anh em họ không nhịn được mà đi tìm Triệu Kim Điền tính sổ.
Sợ họ chịu thiệt thòi, bản thân Tô Nhuyễn Nhuyễn đã đặc biệt để mắt tới họ suốt hai ngày trời, còn dặn cả Phó Văn Cảnh cũng phải chú ý thêm.
Sau hai ba ngày thấy họ không làm gì, vẻ mặt cũng không còn quá tức giận nữa nên lúc này cô mới hơi yên tâm một chút.
Nhưng thực tế đã chứng minh rằng Tô Nhuyễn Nhuyễn yên tâm quá sớm rồi.
Sáng sớm hôm sau, trời vừa mới tờ mờ sáng, cổng nhà họ Phó đã bị ai đó đ-ập thình thình.
Âm thanh đó vô cùng dồn dập, lực đ-ập cũng rất mạnh, cứ như muốn đ-ập nát cánh cổng ra vậy.
Tô Nhuyễn Nhuyễn vốn đang chìm trong giấc ngủ, nghe thấy âm thanh đó liền lập tức tỉnh giấc.
Bên cạnh sớm đã không còn Phó Văn Cảnh, chỉ có bốn đứa nhỏ vẫn đang ngủ say.
Tô Nhuyễn Nhuyễn mở hé cửa sổ ra một chút, cau mày nhìn về phía cổng chính.
Tầm giờ này chắc là Phó Văn Cảnh đang dẫn bọn thằng Đại đi tập luyện ở chân núi rồi, cũng không biết là ai đã chốt cổng từ bên trong.
Ngay lúc Tô Nhuyễn Nhuyễn còn đang thắc mắc thì Phó Xuân Sơn đã sải bước từ gian nhà trên đi ra, hướng về phía cổng chính.
Nhìn thấy Phó Xuân Sơn là Tô Nhuyễn Nhuyễn hiểu ngay, chắc chắn là do ông chốt cổng rồi.
Dù sao giờ vẫn còn quá sớm, mọi người trong nhà đều đang nghỉ ngơi, chốt c.h.ặ.t cổng đúng là sẽ khiến người ta yên tâm hơn.
Phó Xuân Sơn nhanh ch.óng đi tới cổng, vừa mở cổng vừa hỏi, “Ai thế?
Sáng sớm thế này có chuyện gì vậy?"
Tiếng nói vừa dứt thì cổng cũng được mở ra.
Gần như ngay khoảnh khắc cánh cổng được mở ra, một người đã loạng choạng lao vào bên trong.
Tốc độ lao vào của người này quá nhanh, suýt chút nữa đã đ-âm sầm vào Phó Xuân Sơn đang đứng sau cánh cổng.
Cũng may là phản ứng của Phó Xuân Sơn nhanh, ông vội bám lấy cánh cổng bên cạnh mới đứng vững được.
Lúc này Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng đã nhìn rõ người đến là ai.
Người này không phải ai khác, chính là Triệu Kim Điền.
Không chỉ Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn rõ mà Phó Xuân Sơn cũng nhìn rõ rồi.
Lông mày của Phó Xuân Sơn nhíu c.h.ặ.t lại, ông nhìn Triệu Kim Điền với vẻ vô cùng không hài lòng.
“Triệu Kim Điền, sáng sớm tinh mơ thế này ông không ở nhà mình đi, đến chỗ tôi làm cái gì?"
Triệu Kim Điền chưa kịp nói lời nào đã nhảy dựng lên tại chỗ, “Đội trưởng, ông xem cái mặt tôi này, ông lại xem chân tay tôi này, tôi sắp bị đ-ánh ch-ết đến nơi rồi, tôi không đến tìm ông thì tìm ai?"
Thực tế thì tất nhiên là không quá mức như Triệu Kim Điền nói, nhưng lúc này Triệu Kim Điền quả thực là mặt mũi bầm dập, lúc đi lại cũng có chút loạng choạng.
Trông có vẻ đúng là bị ai đó đ-ánh cho một trận, vả lại đ-ánh cũng không hề nhẹ.
Phó Xuân Sơn dù sao cũng làm đội trưởng bấy nhiêu năm, uy phong vẫn còn đó.
Nghe thấy những lời kêu gào của Triệu Kim Điền, Phó Xuân Sơn hừ lạnh một tiếng, “Ông bị đ-ánh thì liên quan gì đến tôi, chẳng lẽ là do tôi đ-ánh sao?"
“Đúng là không phải do đội trưởng đ-ánh, nhưng lại là do cháu trai của ông đ-ánh."
“Ông nói thế là có ý gì?"
“Tôi có ý gì sao?"
Triệu Kim Điền giơ một ngón tay lên chỉ vào mặt mình, “Vết thương trên mặt tôi, cả vết thương trên người tôi nữa, đều là do thằng nhãi con Phó Tứ Nha đ-ánh đấy.
Thằng nhãi đó không cha không mẹ, hiện giờ đang sống cùng với đội trưởng ông, tôi không tìm ông thì tìm ai?
Dù ông là đội trưởng nhưng ông cũng không được bao che đâu đấy.
Tôi và nó không thù không oán, tự nhiên nó lại đ-ánh tôi thành ra thế này, chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy được, đội trưởng, ông nhất định phải cho tôi một câu trả lời thỏa đáng mới được."
Nghe Triệu Kim Điền nói vậy, sắc mặt Phó Xuân Sơn sa sầm xuống, giọng nói cũng lạnh đi.
“Ông la hét cái gì ở đây?
Ông nói là nó đ-ánh thì là nó đ-ánh sao?
Bằng chứng đâu?"
Ai cũng có một cái miệng, môi trên chạm môi dưới là cái gì cũng có thể nói ra được, nhưng không phải ai nói gì thì là cái đó, rốt cuộc vẫn phải có bằng chứng mới được.
Chương 311 Sau này còn nhiều cơ hội
Vừa nghe Phó Xuân Sơn nói như vậy, Triệu Kim Điền lập tức nổi đóa.
“Làm sao mà không phải là thằng nhãi Phó Tứ Nha được?
Nhân duyên của tôi ở trong đội sản xuất từ trước đến nay luôn rất tốt, chưa từng đắc tội với bất kỳ ai cả.
Ngoại trừ cái thằng nhãi con đó lúc nào cũng nhìn tôi không vừa mắt.
Ngoài nó ra thì còn ai tự nhiên lại đ-ánh tôi?
Mấy ngày gần đây lúc đi làm tôi đã phát hiện ra rồi, thằng nhãi đó cứ lén lút nhìn tôi, ánh mắt như muốn g-iết tôi vậy, không phải nó đ-ánh thì còn ai vào đây nữa?"
Phó Xuân Sơn chỉ lặng lẽ nghe Triệu Kim Điền nói, đợi Triệu Kim Điền nói xong, ông mới thong thả mở lời, “Theo như lời ông nói thì đó hoàn toàn là do ông tự đoán mò, căn bản không có bằng chứng gì cả, không có bằng chứng thì ông nói nhảm cái gì?"
Triệu Kim Điền bắt đầu cuống quýt, “Tôi còn cần bằng chứng gì nữa?
Tôi vừa nói rồi đấy thôi, ngoài nó ra chẳng ai thèm đ-ánh tôi cả.
Chính là nó!
Đội trưởng, ông không thể vì nó là cháu trai ông mà bao che cho nó được đâu."
Sắc mặt Phó Xuân Sơn đen như nhọ nồi, giọng nói cũng trở nên lạnh lẽo.
“Ông nhất quyết bảo là nó, vậy thì ông hãy đưa ra bằng chứng đi.
Chỉ cần ông có bằng chứng, chẳng cần phải đến tìm tôi chủ trì công đạo đâu, cứ trực tiếp lên huyện tìm cảnh sát, để cảnh sát bắt nó đi, tôi cũng chẳng có ý kiến gì hết.
Nhưng nếu ông không có bằng chứng, thì ông đừng có ở đây mà la hét om sòm với tôi."
Phó Xuân Sơn vừa dứt lời, Triệu Kim Điền liền im bặt.
Thực tế thì chính bản thân Triệu Kim Điền cũng hiểu rõ rằng, ông ta đến tìm Phó Xuân Sơn cũng chẳng có ích lợi gì cả.
Nhưng nếu không đến thì ông ta cũng không nuốt trôi được cơn giận này trong lòng.
Triệu Kim Điền trừng mắt nhìn Phó Xuân Sơn, một lúc lâu sau mới nói, “Được, cái thiệt thòi này hôm nay tôi nhận.
Nhưng mà, đi đêm lắm có ngày gặp ma.
Cái đội sản xuất này của chúng ta có nhiều hố lắm, tốt nhất đội trưởng hãy bảo cái thằng nhãi con đó đi đứng cho cẩn thận một chút, đừng có sơ ý mà ngã gãy chân.
Sau này mà thành thằng què thì chẳng cưới được vợ đâu."
Nói xong lời này, Triệu Kim Điền nhổ toẹt một bãi nước bọt thật mạnh rồi mới khập khiễng rời đi.
Triệu Kim Điền vừa đi đến cổng chính thì Phó Văn Cảnh đã dẫn theo Phó Đại Nha và Phó Ngũ Nha quay về.
Nhìn thấy Phó Văn Cảnh cao lớn lực lưỡng, khí thế của Triệu Kim Điền vốn đang có chút hung hăng lập tức thu lại dáng vẻ khập khiễng, chẳng dám kêu gào gì thêm nữa.
Ngay cả khi đi ngang qua người Phó Tứ Nha, ông ta cũng chỉ trừng mắt nhìn một cái thật dữ tợn, nhưng không thốt ra một chữ nào.
Phó Văn Cảnh đi vào trong sân, dừng lại bên cạnh Phó Xuân Sơn, “Cha, ông ta đến đây làm gì thế?"
Phó Xuân Sơn liếc nhìn Phó Tứ Nha, thản nhiên đáp, “Ông ta nói tối qua bị người ta đ-ánh cho một trận, nghi ngờ người đ-ánh ông ta là thằng Bốn, nên cứ la hét đòi ta phải dạy dỗ thằng Bốn cho ra trò."
Vừa dứt lời Phó Xuân Sơn, Phó Tứ Nha rõ ràng đã trở nên căng thẳng.
Dù sao cũng là một thiếu niên, trải nghiệm còn ít, trong tình huống này căn bản không giấu được những gì trong lòng, tất cả đều hiện rõ mồn một trên mặt.
