Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 241
Cập nhật lúc: 02/04/2026 06:22
“Nói ra thì tính cách của Vương Mao Ni và Ngưu Quế Phương rất giống nhau, vô cùng hợp rơ, rất dễ nói chuyện với nhau.”
Lần trước tuy chỉ mới chung sống vài ngày nhưng hai người họ đã có bao nhiêu chuyện để nói, cứ như thể có nói mãi cũng chẳng hết chuyện vậy.
Chỉ tiếc là Vương Mao Ni mới ở được mấy ngày đã đi mất, điều này làm cho Ngưu Quế Phương thấy vô cùng đáng tiếc.
Bây giờ biết Vương Mao Ni sẽ ở lại lâu dài thì tự nhiên cũng thấy vui lây.
“Được!
Đến lúc đó hai mẹ con mình sẽ thoải mái tâm sự."
Vương Mao Ni cũng cười nói.
Ngưu Quế Phương ảo não vỗ nhẹ vào mình một cái:
“Xem chị này, chỉ mải vui thôi, mọi người còn đang tay xách nách mang bao nhiêu đồ thế này cơ mà, đi thôi, đi thôi nào, mau về nhà đi, chị mở cổng cho mọi người."
Miệng thì nói chân thì rảo bước đi về phía trước.
Khi đi ngang qua chỗ Tiêu Chính Quân, Ngưu Quế Phương dừng lại.
“Con đừng đứng đây nữa, mau đi luyện tập đi, em con đi được bao lâu rồi mà con vẫn còn lề mề thế hả."
“Thế chẳng phải con đang đi đại tiện sao?"
Tiêu Chính Quân biện bạch.
“Con mau đi đi!
Đừng có nói nhiều nữa!"
Ngưu Quế Phương lại giục thêm lần nữa, Tiêu Chính Quân cũng không bướng bỉnh nữa, vâng một tiếng rồi định chạy đi ngay.
Trước khi đi Tiêu Chính Quân còn vẫy tay với Tô Nhuyễn Nhuyễn:
“Dì Tô hẹn gặp lại nhé, lát nữa con sẽ báo tin dì quay lại cho các em biết, các em chắc chắn cũng sẽ vui lắm đấy."
“Mau đi đi!"
Tô Nhuyễn Nhuyễn mỉm cười vẫy tay:
“Trưa nay dẫn các em sang đây cùng ăn cơm nhé."
“Vâng ạ!"
Tiêu Chính Quân đồng ý rất dứt khoát, chạy cũng rất nhanh, chẳng mấy chốc đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
Tô Nhuyễn Nhuyễn lúc này mới thu hồi tầm mắt nhìn sang Ngưu Quế Phương đang mở khóa:
“Chị ơi, Chính Quân và Trịnh Chính Kỳ lại đi luyện tập ạ?"
“Đúng thế, chẳng phải đang được nghỉ hè sao?
Ở nhà rảnh rỗi cũng chẳng để làm gì, thôi thì cứ để chúng nó đi luyện tập, vừa tìm được việc cho chúng nó làm lại vừa được rèn luyện sức khỏe.
Đỡ cho suốt ngày chạy nhảy khắp nơi, chẳng đi quậy phá thì cũng làm người ta phải lo lắng cho."
Với tư cách là những đứa trẻ ở đại đội quân khu, từ nhỏ đã theo luyện tập là chuyện rất bình thường.
Nghĩ đến lúc nãy Tiêu Chính Quân nói sẽ báo cho các em biết, Tô Nhuyễn Nhuyễn vội vàng hỏi thêm một câu:
“Hồng Nha cũng theo đi luyện tập ạ?"
“Có chứ, cũng theo đi rồi.
Năm ngoái nó còn nhỏ nên không cho đi, năm nay đã có thể bắt đầu theo luyện rồi."
Trong lúc nói chuyện Ngưu Quế Phương đã mở xong ổ khóa, đẩy cánh cổng lớn ra để mọi người đi vào sân.
“Mặc dù Hồng Nha là con gái, nhưng cũng chính vì là con gái nên mới càng nên rèn luyện sức khỏe nhiều hơn một chút.
Không chỉ tốt cho sức khỏe của con bé mà còn có thể tự bảo vệ bản thân mình nữa."
Ngưu Quế Phương tiếp tục nói.
Nghe thấy những lời này của Ngưu Quế Phương, Tô Nhuyễn Nhuyễn vô cùng tán thành:
“Chị nói đúng đấy ạ!
Bất kể là con trai hay con gái thì cứ học thêm chút gì đó, rèn luyện sức khỏe một chút thì luôn chẳng bao giờ sai cả.
Đợi bốn đứa nhỏ nhà em lớn thêm chút nữa cũng sẽ cho chúng theo tập cùng."
“Chúng còn nhỏ mà!
Làm sao cũng phải đợi thêm bốn năm năm nữa mới được."
Có phải đợi thêm bốn năm năm nữa không thì Tô Nhuyễn Nhuyễn chẳng chắc chắn được.
Về phương diện này Phó Văn Cảnh đã có kế hoạch của riêng mình rồi, Tô Nhuyễn Nhuyễn không định can thiệp quá nhiều.
Mặc dù hơn một tháng không quay về nhưng trong sân vẫn vô cùng sạch sẽ gọn gàng, nhìn qua là biết thường xuyên có người sang dọn dẹp giúp.
Trong vườn rau ở giữa sân các loại rau quả đều mọc rất tốt.
Lũ gà trong chuồng gà ưỡn ng-ực đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại cất tiếng gáy một cái, nhìn qua là biết sức khỏe rất tốt.
Nhìn mọi thứ trong sân Tô Nhuyễn Nhuyễn cảm kích nhìn sang Ngưu Quế Phương:
“Chị ơi, thời gian qua chị vất vả rồi ạ!"
Vương Mao Ni cũng liên tục cảm ơn:
“Cháu thật là thật thà quá, cứ tiện tay trông giúp chút là được rồi, sao còn dọn dẹp sạch sẽ thế này cơ chứ?"
Ngưu Quế Phương chẳng hề để tâm mà xua xua tay:
“Chuyện này có gì to tát đâu ạ, cũng chỉ là tiện tay thôi mà, chẳng tốn bao nhiêu công sức đâu."
Ngưu Quế Phương tuy nói vậy nhưng bất kể là Tô Nhuyễn Nhuyễn hay những người khác thì đều không coi lời này là thật.
Muốn giữ cho một cái sân có vườn rau lại còn nuôi gà sạch sẽ gọn gàng thế này thì chẳng phải là chuyện tiện tay mà làm được.
Chương 342 Nấu một bữa cơm thật ngon
Trong sân sạch bong kin kít, ngay cả một chiếc lá rụng cũng chẳng thấy đâu.
Hai con gà được nuôi b-éo mầm, lông lá trên người cũng mượt mà bóng loáng, nhìn qua là biết được chăm sóc rất chu đáo.
Đặc biệt là rau cỏ trong vườn rau mọc rất xanh tốt, bên trong chẳng hề có lấy một cọng cỏ dại.
Những loại rau ra quả như cà chua, dưa chuột, cà tím, ớt đều sai trĩu quả.
Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn mà trong lòng cảm động không thôi, cũng chẳng quên hỏi Ngưu Quế Phương:
“Chị ơi, chẳng phải trước khi đi em đã dặn chị rồi sao?
Rau cỏ trong vườn này chị cứ tùy tiện hái mà ăn, đỡ để chúng già đi lãng phí, sao chị lại không hái?"
Ngưu Quế Phương chưa kịp trả lời đã bật cười trước:
“Bên sân nhà chị chẳng lẽ lại không trồng à, rau bên kia cũng phải ăn chứ!
Nhưng em cứ yên tâm đi, rau cỏ trong vườn này cứ cách vài ngày chị lại sang hái một lần, chọn những quả già mà hái đi rồi."
Ngay khi nghe thấy câu nói cuối cùng của Ngưu Quế Phương, Tô Nhuyễn Nhuyễn lập tức hiểu ngay dự định của chị.
Ngưu Quế Phương đây là lo lắng họ quay về không có rau ăn nên chỉ cách vài ngày lại sang một lần, hái đi những quả đã già, còn những quả đang độ ngon thì đều để lại hết.
Nếu chẳng phải thật lòng đối đãi thì căn bản chẳng thể làm được đến mức này.
Tô Nhuyễn Nhuyễn vốn dĩ trong lòng đã vô cùng cảm động rồi, sau khi nghĩ thông suốt điểm này thì vành mắt đều có chút cay xè.
Cố gắng chớp mắt thật mạnh mới nén được cái cảm giác cay cay đó xuống.
Tô Nhuyễn Nhuyễn tuy đang hết sức che giấu cảm xúc của mình nhưng Ngưu Quế Phương vẫn nhận ra được.
Ngưu Quế Phương mỉm cười đi đến bên cạnh Tô Nhuyễn Nhuyễn, nắm lấy tay cô:
“Em Nhuyễn Nhuyễn ơi, em làm gì thế?
Hai chị em mình chẳng khác gì chị em ruột cả.
Em gái vắng nhà thì chị gái giúp trông nom cửa nhà, chẳng phải là chuyện hết sức bình thường sao?"
Tô Nhuyễn Nhuyễn gật đầu thật mạnh:
“Chị nói đúng ạ!
Bây giờ em gái đã quay lại rồi, chị ơi trưa nay nhất định phải sang đây cùng ăn một bữa cơm mới được."
“Chuyện đó còn phải để em nói à?"
Ngưu Quế Phương lườm yêu Tô Nhuyễn Nhuyễn một cái:
“Bác trai bác gái đã đến đây rồi, làm sao chị cũng phải sang cùng ăn một bữa cơm mới phải phép chứ."
Lời vừa dứt mọi người đều bật cười theo.
Phó Văn Cảnh đã tìm thấy chìa khóa cửa phòng và mở cửa ra rồi.
Ngưu Quế Phương chỉ có chìa khóa cổng sân nên cũng chỉ giúp dọn dẹp sân bãi thôi.
Bên trong nhà hơn một tháng không có hơi người, không chỉ đồ đạc bám một lớp bụi dày mà còn thoang thoảng mùi ẩm mốc nữa.
Cũng may hôm nay thời tiết khá tốt, mở hết cửa lớn cửa sổ ra cho thoáng khí, rồi lau chùi sạch sẽ bụi bặm trên đồ đạc, quét dọn nền nhà một lượt là mùi sẽ nhanh ch.óng tan biến hết thôi.
Phó Văn Cảnh lấy ra giá phơi đồ bằng tre, mang hết chăn đệm và quần áo trong tủ ra phơi.
Chẳng mấy chốc trong sân đã phơi kín mít các thứ, bên trong phòng cũng trở nên thoáng đãng sạch sẽ.
Tuy chỉ có hai gian phòng có thể ngủ được nhưng đoàn người đông thế này vẫn ở vừa được.
Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh dẫn theo bốn đứa nhỏ vẫn ở gian phòng cũ.
Phó Xuân Sơn và Vương Mao Ni dẫn theo ba anh em Phó Tứ Nha ở gian phòng còn lại.
Trong thời đại này bất kể là ở thành phố hay nông thôn, nhà nào nhà nấy phòng ốc cũng chẳng dư dả gì, người có thể được ở riêng một phòng thực sự chẳng có mấy ai.
Đừng nói là ông bà cháu ở chung một phòng, ngay cả ba đời bốn đời cùng chung sống trong một gian nhà cũng chẳng phải chuyện hiếm gặp.
Chẳng ai thấy điều đó là bất thường, cũng chẳng ai thấy không quen cả.
So với nhà cũ họ Phó thì cái sân này được xây bằng gạch xanh ngói xám, không chỉ phòng ốc rộng rãi hơn, giường sưởi lớn hơn mà cửa sổ cũng to rộng và sáng sủa hơn hẳn.
Năm người cùng ngủ trên một cái giường sưởi mà chẳng hề thấy chật chội chút nào.
Ngưu Quế Phương vẫn luôn giúp đỡ bận rộn cho đến khi Tô Nhuyễn Nhuyễn và mọi người bắt đầu sắp xếp hành lý thì chị mới về nhà để giặt quần áo.
Trước khi Ngưu Quế Phương đi Tô Nhuyễn Nhuyễn lại dặn dò thêm lần nữa là trưa nay chị đừng nấu cơm mà sang đây ăn cùng.
Ngưu Quế Phương luôn miệng đồng ý nhưng bước chân cũng rất thoăn thoắt.
Tiễn Ngưu Quế Phương đi rồi Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn sang Phó Văn Cảnh:
“Đợi khoảng hơn tiếng nữa anh sang bên kia mời anh Tiêu và mọi người sang đây luôn nhé."
Phó Văn Cảnh gật đầu:
“Em cứ yên tâm đi, anh biết phải làm thế nào mà."
Thấy Phó Văn Cảnh đã đồng ý rồi Tô Nhuyễn Nhuyễn mới yên tâm tiếp tục thu dọn đồ đạc.
Hành lý họ mang theo chỉ là một phần nhỏ, còn nhiều đồ đạc hơn đều được gửi qua bưu điện về rồi, bây giờ chắc đang ở phòng thu nhận đồ của bộ đội rồi, còn phải đợi chiều nay Phó Văn Cảnh đạp xe ba gác đi chở về nữa.
Hành lý không nhiều nên loáng cái đã sắp xếp xong xuôi, Tô Nhuyễn Nhuyễn quay người đi thẳng vào bếp.
Trong bếp chẳng để lại thứ gì ăn được cả nên cũng không lo thức ăn bị hỏng.
Chỉ cần cọ rửa sạch sẽ đống bụi bặm trên xoong nồi bát đĩa, cọ sạch thớt là có thể chuẩn bị nấu cơm được rồi.
Lần này lương thực mua về không ít, gạo trắng, bột mì trắng, mì sợi, kê, ngô vỡ hạt, bột ngô, bột đậu hà lan, bột khoai lang, gạo cao lương đều có đủ cả.
Số lượng mỗi loại mỗi khác nhưng tuyệt đối đủ cho cả đoàn mười mấy miệng ăn trong mười ngày nửa tháng.
Chẳng phải Tô Nhuyễn Nhuyễn không muốn lấy ra nhiều hơn một chút, mà chủ yếu là không xách về được, đồng thời cũng sợ số lượng nhiều quá sẽ làm cho Vương Mao Ni và Phó Xuân Sơn nghi ngờ.
Ngoài đống lương thực này ra Tô Nhuyễn Nhuyễn còn mua thêm một ít nấm khô, đường đỏ, đường trắng, dầu muối mắm muối.
Quan trọng nhất là còn có ba cân thịt ba chỉ và hai cân sườn, ngoài ra còn có hai cái móng giò nữa.
Nếu chẳng phải sợ gây nghi ngờ thì Tô Nhuyễn Nhuyễn thực sự muốn lấy hẳn nửa con lợn về luôn.
Chỉ tiếc là trong thời đại này thịt lợn thực sự là món hàng hiếm hoi vô cùng.
Ngay cả dịp lễ tết cũng chẳng có mấy ai kiếm được nửa con lợn đâu.
Chưa nói đến bây giờ chẳng phải dịp lễ lạt gì, nếu cô thực sự mang nửa con lợn về thì chắc chắn sẽ làm những người khác trong nhà được một phen hú vía cho mà xem.
Dù cho Tô Nhuyễn Nhuyễn thấy mình đã hết sức kiềm chế rồi, nhưng khi nhìn thấy đống thịt này thì Phó Xuân Sơn và Vương Mao Ni vẫn trợn tròn mắt kinh ngạc.
Nhìn biểu cảm của hai người Tô Nhuyễn Nhuyễn khẽ giải thích:
“Bố mẹ ơi, mọi người cũng thấy rồi đấy, chị Ngưu hàng xóm đối xử với chúng con rất thật lòng thật dạ.
Người ta đã giúp trông nom sân bãi lâu thế rồi, con nghĩ chúng ta vừa mới quay lại chắc chắn phải làm một bữa thật ngon để cảm ơn người ta một tiếng cho hẳn hoi mới được."
