Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 3

Cập nhật lúc: 02/04/2026 03:01

Tô Nhuyễn Nhuyễn mím môi nhịn cười, trong lòng lại cộng cho Phó Văn Cảnh thêm một điểm.

Có rất nhiều đàn ông, khi vợ mình bị người phụ nữ khác làm khó dễ hay tìm chuyện thì đều im hơi lặng tiếng, còn mỹ miều gọi đó là “nam t.ử hán không chấp đàn bà", nhưng thực chất đó chính là sự nhu nhược, không làm tròn bổn phận.

Phải giống như Phó Văn Cảnh, không chút do dự bảo vệ vợ mình, đó mới là việc mà một người đàn ông đích thực nên làm.

“Nhuyễn Nhuyễn, đi thôi, anh đưa em ra mảnh đất tự lưu của nhà mình xem thử."

Phó Văn Cảnh vừa nói vừa định dắt Tô Nhuyễn Nhuyễn đi, nhưng Lưu Tú Nga lúc này lại một lần nữa lên tiếng.

“Lão Thất, một mình chú đi ra đất tự lưu là được rồi, để Nhuyễn Nhuyễn ở lại giúp chị nhóm lửa, một mình chị làm cơm không xoay xở kịp."

“Vậy để em gọi anh Cả về giúp chị dâu nhóm lửa."

Nói xong, Phó Văn Cảnh không thèm để ý đến Lưu Tú Nga nữa, nắm tay Tô Nhuyễn Nhuyễn sải bước nhanh về phía cổng lớn.

Phó Văn Cảnh cao gần một mét chín, chân rất dài, lại đi nhanh, Tô Nhuyễn Nhuyễn phải chạy lạch bạch vài bước mới theo kịp.

Vừa ra khỏi cổng, Phó Văn Cảnh liền đi chậm lại, thấp giọng nói:

“Lúc nãy anh đi nhanh là vì muốn mau ch.óng ra ngoài, nếu không chị dâu sẽ còn nói mãi không dứt."

Tô Nhuyễn Nhuyễn liên tục gật đầu:

“Em biết mà."

Người như Lưu Tú Nga da mặt dày, có thể quấn lấy gây sự không thôi.

Cách tốt nhất là nhanh ch.óng tránh xa chị ta, nếu không chỉ có nước đứng đó cãi vã vô hồi kết.

Thời kỳ này đất đai đều thuộc về tập thể, mọi người cùng nhau đi làm kiếm điểm công, đợi thu hoạch lương thực xong thì chia theo đầu người.

Nhưng ngoài đất tập thể, mỗi hộ gia đình trong thôn cũng có một ít đất tự lưu.

Đất tự lưu được chia theo đầu người, mỗi người một phân đất.

Nhà họ Phó đông người nên đất tự lưu cộng lại cũng được mấy mẫu.

Tuy nhiên, đất không nằm tập trung thành một khối lớn mà phân tán thành những mảnh nhỏ rải r-ác chỗ này một ít, chỗ kia một miếng.

Trên đất tự lưu không được trồng cây công nghiệp, chỉ được trồng hoa màu.

Nói một cách đơn giản, những gì trồng trên đó chỉ để gia đình ăn như rau củ quả, không được trồng d.ư.ợ.c liệu để đem bán lấy tiền, ngay cả bán cho hợp tác xã cũng không được.

Đất tự lưu của nhà họ Phó tuy nhiều, nhưng đó là vì người đông, mà người đông thì tiêu thụ lương thực cũng lớn.

Vì vậy, từng tấc đất tự lưu của nhà họ Phó đều được tận dụng triệt để.

Phần lớn trồng rau củ quả, cũng trồng thêm ít khoai tây, khoai lang vì năng suất cao, ngoài ra còn trồng cả lạc (đậu phộng).

Lạc không phải lương thực tinh, nhưng cũng là loại cây quý giá, có thể ép lấy dầu để xào nấu.

Gia đình không có điều kiện ăn mỡ lợn, dùng dầu lạc xào rau cũng rất thơm.

Chương 4 Bữa sáng của nhà họ Phó

Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh đi đến mảnh đất tự lưu lớn nhất của nhà họ Phó.

Mảnh đất này cách nhà một quãng nhưng lại rất gần sông, gánh nước tưới tiêu vô cùng thuận tiện.

Khi hai người đến nơi, đã thấy Phó Xuân Sơn chắp tay sau lưng đứng bên lề đất.

Phó Xuân Sơn chính là cha của Phó Văn Cảnh, đồng thời cũng là đại đội trưởng của đại đội sản xuất Hồng Kỳ, năm nay năm mươi tám tuổi.

Ông kết hôn sớm, chính xác mà nói là thế hệ của ông ai cũng lấy vợ sớm và sinh con sớm.

Phó Xuân Sơn mười tám tuổi kết hôn, năm sau đã có con đầu lòng, sau đó con cái cứ thế lần lượt ra đời, tổng cộng có bảy người con trai.

Phó Cả năm nay ba mươi chín tuổi, lớn hơn Phó Văn Cảnh tận mười bốn tuổi.

Phó Cả cũng kết hôn sớm, con gái lớn của anh ta năm nay đã hai mươi, lớn hơn Tô Nhuyễn Nhuyễn hai tuổi, năm ngoái đã lấy chồng ở đại đội bên cạnh.

Ở thời đại này, việc những người bằng tuổi hoặc xấp xỉ tuổi nhau nhưng lại cách nhau một vai vế là chuyện hết sức bình thường.

Cảm giác trong lòng Tô Nhuyễn Nhuyễn tuy có chút vi diệu nhưng không phải là không thể chấp nhận được.

Khi Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn về phía Phó Xuân Sơn, ông cũng vừa vặn nhìn sang.

“Lão Thất, con dắt vợ đi đâu đấy?"

Phó Văn Cảnh đưa Tô Nhuyễn Nhuyễn đến trước mặt Phó Xuân Sơn rồi dừng lại:

“Cha, con đưa Nhuyễn Nhuyễn đi xem mảnh đất tự lưu nhà mình.

Chẳng phải cha bảo đất cần tưới nước sao?"

“Các anh con đang tưới rồi, không cần đến con đâu, đưa vợ về đi."

Phó Xuân Sơn vừa dứt lời, Phó Cả đã gánh hai thùng nước đi tới.

Thấy vậy, Phó Văn Cảnh trực tiếp tiến lên, giúp đặt thùng nước xuống đất, rồi cầm lấy cây sào tre có buộc gáo để múc nước tưới.

“Anh Cả, chị dâu bảo một mình chị ấy làm cơm không xuể, anh về giúp chị ấy nhóm lửa đi, chỗ này cứ để em."

Phó Cả vừa nghe xong, mặt liền xị xuống:

“Sao lại không xuể?

Trước đây luân phiên đến lượt cô ta làm, chẳng phải vẫn làm một mình đó sao?

Đúng là càng già càng lắm chuyện!"

Phó Cả lầm bầm rồi bỏ đi, bộ dạng đó không giống như về giúp nhóm lửa, mà giống như về để gây sự hơn.

“Suốt ngày chỉ biết làm loạn."

Phó Xuân Sơn nói, hằn học liếc nhìn bóng lưng Phó Cả, nhưng khi quay đầu nhìn Phó Văn Cảnh lại nở nụ cười rạng rỡ:

“Lão Thất à, con đưa vợ con đi dạo đi, con đi bao nhiêu năm mới về, chắc cũng chẳng nhận ra đại đội mình nữa rồi.

Chỗ này để cha lo là được."

Động tác của Phó Văn Cảnh rất thoăn thoắt, một thùng nước đã tưới gần xong, nghe Phó Xuân Sơn nói vậy anh cũng không dừng tay.

“Cha cứ đi lo việc của cha đi, mảnh này con tưới một lát là xong, vả lại còn có Nhuyễn Nhuyễn giúp con nữa!"

Ánh mắt Phó Xuân Sơn đảo qua đảo lại giữa Phó Văn Cảnh và Tô Nhuyễn Nhuyễn, cuối cùng gật đầu:

“Được rồi, vậy hai đứa tưới xong thì về ngay nhé, bữa sáng chắc cũng sắp xong rồi đấy."

Phó Xuân Sơn chắp tay đi khỏi.

Tô Nhuyễn Nhuyễn bước về phía Phó Văn Cảnh, định bụng giúp anh tưới nước.

Nhưng chưa kịp lại gần, cô đã nghe anh gọi một tiếng.

“Nhuyễn Nhuyễn, em cứ đứng bên cạnh nhìn anh là được rồi, đừng động tay vào."

Tô Nhuyễn Nhuyễn ngơ ngác nhìn Phó Văn Cảnh:

“Nhìn cái gì cơ?"

“Nhìn anh tưới nước."

“???"

“Chỉ là tưới nước thôi mà, nếu còn cần em giúp nữa thì chẳng phải anh quá vô dụng sao?"

Phó Văn Cảnh nói một cách hiển nhiên, khiến Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng thấy có vài phần đạo lý.

Cuối cùng, nước vẫn là một mình Phó Văn Cảnh tưới.

Tô Nhuyễn Nhuyễn đứng bên lề đất, thỉnh thoảng lại trò chuyện vài câu với anh.

Tô Nhuyễn Nhuyễn có ký ức của nguyên chủ nên rất thông thuộc đại đội sản xuất Hồng Kỳ, Phó Văn Cảnh hỏi gì cô cũng trả lời được.

Đến khi Phó Văn Cảnh tưới xong vườn rau thì cô cũng đã kể xong tình hình trong đại đội.

Lúc hai người quay về nhà họ Phó, bữa sáng đã nấu xong, những người khác cũng đã trở về.

Cả nhà mấy chục miệng ăn vô cùng náo nhiệt.

“Lão Thất với vợ lão Thất về rồi đấy à!"

Lưu Tú Nga nói giọng mỉa mai, “Cơm canh dọn ra bàn cả rồi hai người mới về, đúng là khéo chọn giờ thật."

“Vợ thằng Cả, sắp ăn cơm rồi mà cũng không khóa nổi cái miệng cô lại à.

Nếu không muốn ăn thì giờ ra đồng làm việc ngay cho tôi!"

Người nói câu này là Vương Mao Ni, vợ của Phó Xuân Sơn.

Bà Vương Mao Ni bằng tuổi chồng, năm nay cũng năm mươi tám, cao khoảng một mét sáu, dáng người trung bình, tóc chải chuốt gọn gàng ra sau gáy, trông rất tinh anh và tháo vát.

Dù giờ đã có tuổi nhưng nhìn ngũ quan có thể thấy thời trẻ bà rất xinh đẹp.

Phó Văn Cảnh là người giống bà nhất trong bảy anh em, lại là con út, trẻ tuổi đã đi lính, bao nhiêu năm không về nên bà yêu thương con trai út này không hết.

Tô Nhuyễn Nhuyễn là đứa con dâu bà đích thân chọn lựa, lẽ đương nhiên bà cũng che chở nhiều hơn.

Bị Vương Mao Ni mắng nhiếc trước mặt cả nhà, Lưu Tú Nga có chút bất mãn bĩu môi:

“Người ta chẳng bảo 'con út cháu đích tôn là cái rốn của ông bà' đó sao.

Mẹ bây giờ thương con dâu út thế, sau này vợ thằng Đại (con cả của Lưu Tú Nga) về cửa, mẹ cũng phải thương lấy nó nhiều vào đấy."

Vương Mao Ni hậm hực nhìn con dâu cả:

“Vợ thằng Đại còn chưa thấy bóng dáng đâu thì tôi thương cái gì?

Thương không khí à?"

Lại bị mẹ chồng chặn họng, nhưng Lưu Tú Nga không hề tỏ ra khó chịu, ngược lại còn vẻ mặt hưng phấn:

“Mẹ, nhắc đến chuyện này con mới nhớ.

Con đang nhắm được một cô đám này, cô ấy cái gì cũng tốt, xứng với thằng Đại nhà mình lắm.

Cô ấy còn tốt nghiệp cấp ba nữa, cực kỳ hợp để làm dâu trưởng đời cháu nhà họ Phó chúng ta đấy!"

Nói đến câu cuối, Lưu Tú Nga còn quay sang liếc nhìn Tô Nhuyễn Nhuyễn một cái đầy đắc ý.

Bị nhìn như vậy, Tô Nhuyễn Nhuyễn chỉ thấy nực cười.

Tốt nghiệp cấp ba thì liên quan gì đến cô?

Nhìn cô làm gì?

Dẫu thân xác này đúng là chỉ học hết cấp hai, nhưng trước khi xuyên không, Tô Nhuyễn Nhuyễn đã tốt nghiệp cao học, học hành chẳng thiếu ngày nào, kiến thức cũng chẳng kém ai.

Vương Mao Ni không trả lời ngay mà vẫy tay gọi mọi người:

“Thôi đừng đứng ngây ra đó nữa, ngồi xuống ăn cơm cả đi, lát nữa còn phải đi làm!"

Nhà họ Phó đông người, một cái bàn đương nhiên ngồi không xuể.

Chỉ cần thời tiết đẹp, cơ bản họ đều bày mấy cái bàn ra giữa sân, cả đại gia đình cùng ngồi ăn.

Phó Văn Cảnh bao nhiêu năm mới về, giờ về rồi thì muốn gần gũi cha mẹ bao nhiêu cũng không đủ, đương nhiên là ngồi cạnh Phó Xuân Sơn.

Tô Nhuyễn Nhuyễn được Phó Văn Cảnh kéo ngồi ở phía bên kia của anh.

Lưu Tú Nga vì nôn nóng muốn nói chuyện tiếp với bà Vương nên ngồi ngay cạnh bà.

Bữa cơm của người nông dân thời này rất thanh đạm, trên bàn bày biện đầy ắp nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng thịt cá.

Đó là những chiếc bánh màn thầu ngô vàng ruộm, cháo loãng với hạt gạo ít ỏi.

Một bát tương tự làm, bên cạnh bày hành lá rửa sạch và củ cải nhỏ để chấm tương ăn sống.

Cà tím, đậu que và ớt xanh xào chung tạo thành một món nóng.

Ngoài ra còn có dưa muối nhà làm, củ cải khô, dưa cải...

Chương 5 Chị dâu à, không lẽ chị cũng không muốn thấy em và Văn Cảnh tình cảm tốt sao?

Nếu Tô Nhuyễn Nhuyễn dùng tiêu chuẩn của thời hiện đại trước khi xuyên không để đ-ánh giá thì bữa sáng này quá thanh đạm và mất cân bằng dinh dưỡng.

Nhưng cô biết, ở thời đại này, một bữa sáng như thế này đã được coi là vô cùng thịnh soạn.

Nhà họ Phó đông người, nhiều lao động, kiếm được nhiều điểm công nên chia được nhiều lương thực.

Vụ thu hoạch mùa hè vừa trôi qua, lương thực đầy kho nên khi nấu cháo mới dám bỏ thêm nắm gạo, bánh màn thầu ngô cũng dám pha thêm nửa gáo bột mì trắng cho đỡ xẵng cổ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD