Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 30
Cập nhật lúc: 02/04/2026 03:06
Nhà họ Phó đông người, ai phải đi làm thì vẫn phải đi làm, không thể nào tất cả đều đi tiễn được.
Phó Xuân Sơn vốn dĩ định đi, nhưng với tư cách là đại đội trưởng đại đội sản xuất, lỡ như đại đội có việc gì cần đến ông thì sao, nên rốt cuộc ông vẫn ở lại.
Người tiễn Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh ra ga là Phó Cả và Phó Hai.
Hai người họ lớn tuổi, đều biết đ-ánh xe bò, tính tình cũng đằm thắm hơn.
Xe bò đã đi được một đoạn khá xa rồi, Tô Nhuyễn Nhuyễn quay đầu nhìn lại, vẫn còn thấy mọi người nhà họ Phó đứng ở cổng.
Vương Mao Ni đang dùng vạt áo lau nước mắt, rõ ràng là đã khóc rồi.
Mấy chị em dâu Lưu Tú Nga, mấy ngày nay không ít lần quậy phá bày trò, nhưng giờ đây ai nấy đều vô cùng im lặng, biểu cảm cũng trở nên có chút phức tạp.
Ngược lại lứa con cháu, trên mặt hiện rõ vẻ không nỡ.
Phó Văn Cảnh ở nhà, ngày nào chúng cũng được ăn thịt, còn hạnh phúc hơn cả ngày Tết nữa, chúng vô cùng không nỡ để Phó Văn Cảnh đi.
Đứa nhỏ nhất là Phó Lục Nha, vẫn không ngừng vẫy vẫy bàn tay nhỏ xíu, cái miệng nhỏ cứ mở ra khép lại liên tục.
Chỉ là khoảng cách đã hơi xa rồi, Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng chẳng nghe rõ rốt cuộc con bé đang nói cái gì.
Sau khi xe bò rẽ vào một khúc cua thì bóng dáng mọi người nhà họ Phó cũng biến mất.
Tô Nhuyễn Nhuyễn bấy giờ mới thu hồi tầm mắt.
Vừa mới quay đầu lại đã thấy vành mắt Phó Văn Cảnh hơi đỏ.
Dù cho Phó Văn Cảnh có là người sắt đi chăng nữa thì trước cảnh tượng như vậy cũng khó tránh khỏi đau lòng.
Mãi cho đến khi xe bò lên đến đường lớn, lảo đảo đi về hướng huyện thành, thần sắc Phó Văn Cảnh mới trở lại bình thường.
Lúc họ xuất phát trời vẫn còn tối mịt.
Đợi đến khi họ tới ga tàu hỏa thì cũng mới hơn bảy giờ sáng.
Chương 40 Anh phải chăm sóc vợ anh
Tính cả kiếp trước lẫn kiếp này, đây là lần đầu tiên Tô Nhuyễn Nhuyễn ngồi tàu hỏa màu xanh lá (tàu hỏa đời cũ).
Thời gian này việc quản lý cũng chưa nghiêm ngặt lắm, bất kể có phải người đi tàu hay không thì đều có thể ra sân ga, người đưa tiễn lên tận tàu cũng rất phổ biến.
Phó Văn Cảnh vốn định mua hai vé giường nằm mềm, nhưng vé giường nằm mềm thực sự quá đắt hàng, ngay cả Phó Văn Cảnh cũng chẳng mua nổi, chỉ mua được hai vé giường nằm cứng.
Giá tuy hơi cao một chút nhưng dù sao cũng có chỗ mà nằm.
Nếu không chuyến đi mười mấy hai mươi tiếng đồng hồ mà cứ ngồi suốt thì đúng là cực hình.
Hai giường nằm cứng là hai giường tầng dưới đối diện nhau, ngược lại rất tiện cho họ để hành lý.
Những thứ không quý giá lắm thì để dưới gầm giường, thứ nào quý giá hơn chút thì để ở cuối giường.
Phó Cả và Phó Hai giúp vận chuyển hết hành lý vào chỗ, chỉ còn hơn mười phút nữa là tàu khởi hành.
“Anh Cả, anh Hai, hôm nay vất vả cho hai anh quá ạ."
Phó Văn Cảnh nói lời cảm ơn với hai người.
Phó Cả vẫy tay liên tục:
“Có gì mà vất vả đâu, chỉ là việc tiện tay thôi mà.
Chú Bảy à, hai đứa đi trên đường nhớ cẩn thận chút nhé, anh nghe người ta bảo trên tàu hỏa cũng chẳng an toàn lắm đâu, hay có người bị mất trộm lắm.
Hai đứa mang theo nhiều đồ thế này, coi chừng bị người ta dòm ngó đấy."
Phó Văn Cảnh còn chưa kịp lên tiếng thì Phó Hai đã cười lớn:
“Anh Cả à, anh lo cho người khác đi, chứ lo cho chú Bảy làm gì, chú Bảy nhà mình là lính mà, cái hạng trộm cắp kia dù có muốn trộm cũng chẳng dám trộm lên đầu chú Bảy đâu, không thì chẳng phải là tìm ch-ết à?"
Phó Cả không tán thành nhìn Phó Hai:
“Cẩn thận không bao giờ là thừa cả, bất kể lúc nào cẩn thận một chút vẫn tốt hơn."
Phó Văn Cảnh nghe lời hai người nói, chỉ mỉm cười gật đầu:
“Anh Cả anh Hai cứ yên tâm, em sẽ cẩn thận ạ.
Em đi chuyến này chẳng biết bao giờ mới về được, ở nhà chỉ đành nhờ anh Cả anh Hai và mấy anh em khác chăm nom giúp thôi ạ."
“Chú nói cái lời gì thế, bố mẹ là bố mẹ của chú, thì cũng là bố mẹ của bọn anh chứ, bọn anh chẳng lẽ lại bỏ mặc không lo à?"
Phó Hai nói.
Phó Cả nói chuyện thì nghe lọt tai hơn Phó Hai nhiều:
“Ở nhà có mấy anh em bọn anh trông nom rồi, chú cứ việc yên tâm.
Chỉ cần chú và vợ chú ở đơn vị cho tốt, đừng để bố mẹ lo lắng là được rồi."
Ba anh em đang trò chuyện, thời gian cũng trôi qua nhanh ch.óng, tàu hỏa bắt đầu rú còi, nhân viên đường sắt cũng cầm loa lớn hét ở phía dưới, bảo những người không phải hành khách mau ch.óng xuống tàu, đừng để lỡ giờ khởi hành.
Phó Cả và Phó Hai đều là những người đã ba bốn mươi tuổi rồi, cũng chẳng sướt mướt gì, nghe thấy tiếng hô hào xong liền dặn dò Phó Văn Cảnh và Tô Nhuyễn Nhuyễn thêm vài câu rồi dứt khoát quay người xuống tàu.
Tàu hỏa liên tục rú còi vài tiếng rồi từ từ chuyển bánh.
Bánh xe lăn dài về phía trước, bóng dáng Phó Cả và Phó Hai trên sân ga cũng càng lúc càng xa, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Tô Nhuyễn Nhuyễn thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Phó Văn Cảnh, vừa vặn chạm phải ánh mắt Phó Văn Cảnh đang nhìn sang.
Tô Nhuyễn Nhuyễn còn chưa kịp lên tiếng đã nghe Phó Văn Cảnh hỏi trước:
“Có sợ không?"
Lúc nghe thấy câu hỏi này, Tô Nhuyễn Nhuyễn có chút sững sờ.
Sợ?
Cô chẳng thấy sợ chút nào cả!
Trước khi xuyên không, Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng thường xuyên một mình đi xa.
Huống hồ gì, cô còn vượt qua cả thời không để tới đây, đây mới chính là chuyến đi xa nhất trần đời rồi.
Tô Nhuyễn Nhuyễn mỉm cười lắc đầu:
“Có anh đây mà, em chẳng sợ gì hết."
Không những không sợ, Tô Nhuyễn Nhuyễn thậm chí còn vô cùng mong đợi.
Ở đại đội sản xuất Hồng Kỳ, người quen biết nguyên chủ thực sự quá nhiều, điều này cũng khiến Tô Nhuyễn Nhuyễn làm gì cũng thấy gò bó, chỉ sợ lộ ra sơ hở gì quá lớn khiến người khác nghi ngờ.
Nhưng theo Phó Văn Cảnh tới đơn vị thì hoàn toàn không cần phải lo lắng về phương diện này nữa.
Đến bên đó rồi chẳng có ai quen biết nguyên chủ cả, ngay cả Phó Văn Cảnh cũng chẳng biết nguyên chủ trước đây trông như thế nào.
Nguyên chủ và Phó Văn Cảnh chưa từng nói chuyện với nhau, người giao tiếp với Phó Văn Cảnh từ trước tới nay luôn là Tô Nhuyễn Nhuyễn, cô đương nhiên chẳng cần phải giấu giếm gì cả.
Vì thế lúc này, khi Tô Nhuyễn Nhuyễn nói ra câu này, cô vô cùng chân thành, hoàn toàn là niềm vui sướng phát ra từ tận đáy lòng.
Phó Văn Cảnh thấy vậy cũng cười theo, giọng nói dịu dàng:
“Đúng thế, có anh ở đây, em chẳng cần phải sợ cái gì hết."
Trong cái toa mà họ ở có tổng cộng sáu giường ngủ.
Ngoài hai giường nằm dưới của họ ra thì bốn giường ngủ còn lại đều đang trống.
Không có người khác ở đây, Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh nói chuyện cũng chẳng cần phải kiêng dè quá nhiều.
Tối qua cả hai đều nghỉ ngơi rất tốt, sáng nay tuy dậy sớm nhưng cũng chẳng thấy buồn ngủ, họ ngồi ở hai bên chiếc bàn nhỏ, cùng nhau ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Ai từng đi tàu hỏa màu xanh lá đều biết tốc độ của nó thực sự chẳng nhanh chút nào, đặc biệt là tàu màu xanh lá của những năm bảy mươi thì tốc độ lại càng chậm hơn.
Mở cửa sổ tàu ra là sẽ có gió thổi vào, cái toa tàu không lớn lắm vì thế cũng trở nên mát mẻ hẳn, chẳng hề thấy ngột ngạt nóng nực chút nào.
Vừa mới qua mùa gặt chưa lâu, nhìn lướt qua một cái thấy trên đồng ruộng cơ bản là một màu đen sẫm của đất.
Nhưng cây xanh thành hàng, mây trắng trời xanh, từng mảnh đất đen, thỉnh thoảng còn thấy được vài cái ao hồ, điều này tạo nên một bức họa thiên nhiên tươi đẹp, nhìn thế nào cũng chẳng thấy chán.
Thời đại này ô nhiễm môi trường rất ít, không khí vô cùng trong lành.
Tô Nhuyễn Nhuyễn nằm bò trên bàn, hai tay chống cằm, tóc bị gió thổi bay bay, ngửi thấy mùi không khí thanh khiết, chỉ thấy lòng thư thái nhẹ nhõm vô cùng.
Tuy nhiên sự yên bình đó chẳng kéo dài được lâu.
Tàu hỏa dừng lại ở ga tiếp theo xong, toa tàu của họ liền có thêm bốn người.
Bốn người đều là nam thanh nữ tú, người lớn tuổi nhất chừng ba bốn mươi, người trẻ tuổi nhất trông mới chỉ mười mấy hai mươi.
Bốn người họ quen biết nhau, rõ ràng là đi cùng một đoàn.
Vừa mới bước vào, cô gái trẻ nhất trong đám đã lên tiếng:
“Giường nằm giữa với giường nằm trên cao thế này, mình sợ độ cao lắm, phải làm sao bây giờ?"
Miệng cô ta nói vậy nhưng ánh mắt đã liếc nhìn về phía Tô Nhuyễn Nhuyễn.
Tô Nhuyễn Nhuyễn chỉ coi như không nghe thấy, chẳng hề bắt lời.
Cô gái c.ắ.n môi, trong mắt lộ vẻ không cam tâm:
“Đồng chí này ơi, tôi hơi sợ độ cao chút, cô có thể đổi chỗ với tôi được không?
Tôi ở ngay giường nằm trên của cô thôi."
Cô ta đã trực tiếp hỏi rồi, Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng chẳng thể làm ngơ được.
Tô Nhuyễn Nhuyễn nở một nụ cười rạng rỡ với cô ta, ngay sau đó dùng giọng điệu ôn hòa mà nói ra lời từ chối:
“Không được đâu, tôi cũng sợ độ cao lắm."
Cô gái lộ vẻ thất vọng đầy mặt, quay đầu nhìn sang Phó Văn Cảnh:
“Đồng chí này ơi, anh có thể đổi với tôi một chút được không?"
Nụ cười trên mặt Phó Văn Cảnh đã biến mất từ lâu rồi, nghe vậy liền trực tiếp từ chối một cách lạnh lùng:
“Không được, anh phải chăm sóc vợ anh."
“Vợ anh?
Anh——"
Ánh mắt cô gái đảo qua đảo lại trên người Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh:
“Hai người là vợ chồng à?"
Tô Nhuyễn Nhuyễn gật đầu hỏi ngược lại:
“Đúng thế, chúng tôi là vợ chồng, có vấn đề gì sao?"
“Không... không có vấn đề gì."
Chàng trai trẻ tuổi bên cạnh cô gái lúc này mới lên tiếng:
“Tớ đổi với cậu, tớ ngủ giường trên, cậu ngủ giường giữa nhé."
“Không cần đâu, tớ có thể khắc phục được."
Cô gái trực tiếp từ chối, cởi giày ra liền trèo lên giường trên.
Động tác của cô ta vô cùng thoăn thoắt, lúc lên tới giường trên xong liền nằm xuống luôn, chẳng hề thấy chút dấu vết gì của việc sợ độ cao cả.
Chương 41 Vừa được ăn trứng gà vừa được ăn bánh bột mì
Ba người còn lại thấy vậy, trên mặt ít nhiều đều có chút ngượng nghịu, cũng chẳng nói thêm gì nữa, ai nấy đều về chỗ của mình.
Có thêm bốn người, Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh nói chuyện cũng chẳng còn tiện như trước nữa, phần lớn thời gian cả hai đều im lặng, lúc thì ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài, lúc thì nhìn nhau cười một cái.
Tàu hỏa cứ lảo đảo lắc lư suốt, rất dễ khiến người ta thấy buồn ngủ, Tô Nhuyễn Nhuyễn chợp mắt một lúc rồi tỉnh dậy, đã tới giờ cơm trưa rồi.
Vương Mao Ni mang theo cho hai người trứng luộc, nướng bánh bột mì trắng lên men, còn có những lọ dưa muối và dưa tương tự làm.
Phó Văn Cảnh lấy bốn cái bánh ra, rồi cầm lấy bình nước:
“Anh đi hâm nóng bánh một chút, rồi lấy thêm một bình nước nóng, đợi anh về rồi chúng ta ăn cơm.
Em cứ đợi anh là được."
Tô Nhuyễn Nhuyễn mỉm cười gật đầu:
“Vâng ạ."
Theo bước chân Phó Văn Cảnh đi ra ngoài, hai người đàn ông khác trong toa tàu và người phụ nữ lớn tuổi hơn kia cũng đều từ giường ngủ bước xuống, cầm lấy hộp cơm đi ra ngoài.
Chỉ có cô gái trẻ tuổi kia là vẫn nằm ở trên giường chẳng hề xuống, cũng không biết là ngủ rồi hay là không đói nữa.
Tô Nhuyễn Nhuyễn chẳng mấy quan tâm đến cô ta, chỉ đợi Phó Văn Cảnh quay về.
Tuy nhiên Tô Nhuyễn Nhuyễn còn chưa đợi được Phó Văn Cảnh về thì đã nghe thấy giọng nói của cô gái kia trước.
“Cũng từng này tuổi đầu rồi, ăn bữa cơm còn phải nhờ người khác hâm nóng hộ, rõ ràng tay chân lành lặn thế kia mà lại thản nhiên hưởng thụ sự phục vụ của người khác, da mặt đúng là dày thật."
