Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 303
Cập nhật lúc: 02/04/2026 06:38
“Hắn gào thét giận dữ, hai tay cũng không ngừng dùng sức.”
Trần Chi Chi bị hắn ấn nằm trên bàn, mắt trợn ngược, hơi thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít.
Mọi người lúc đầu bị cảnh này dọa sợ, sau khi thấy bộ dạng này của Trần Chi Chi, ngay lập tức có những người nhiệt tình đứng bật dậy, lao tới muốn kéo người đàn ông kia ra.
Người đàn ông miệng không ngừng c.h.ử.i bới, hai tay cũng không chịu buông ra.
Nhưng rốt cuộc một mình hắn không phải đối thủ của những người khác, rất nhanh đã bị mấy người đàn ông cùng nhau kéo ra.
Hai người phụ nữ tiến lên đỡ Trần Chi Chi dậy, cẩn thận để cô ấy ngồi lên ghế.
Dù đã ngồi xuống nhưng c-ơ th-ể Trần Chi Chi vẫn không còn chút sức lực nào, chỉ có thể dựa vào người một người phụ nữ không ngừng ho khan, nôn ọe, nước mắt lăn dài trên gò má.
Người đàn ông nhìn bộ dạng này của Trần Chi Chi, càng thêm phẫn nộ.
“Cái đồ đê tiện này, mày giả vờ bộ dạng yếu đuối này cho ai xem?"
Hắn miệng la hét, vì cánh tay bị người khác khống chế nên không ngừng giơ chân đ-á về phía Trần Chi Chi.
Những người đàn ông bên cạnh thấy hắn như vậy, thay nhau lên tiếng chỉ trích.
“Đồng chí này rốt cuộc là chuyện gì thế?
Có gì thì không thể nói năng hẳn hoi, sao tự nhiên lại đ-ập bát đ-ánh người?"
“Đúng thế, anh dù sao cũng là đàn ông.
Sao có thể ức h.i.ế.p phụ nữ như vậy?"
“Anh còn bóp cổ người ta, định bóp ch-ết người ta à?
Đây là phạm pháp, anh có biết không?"
“Bất kể có chuyện gì cũng phải ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, đ-ánh người thì giải quyết được vấn đề gì?"
Mọi người mỗi người một câu, đều chỉ trích cái sai của người đàn ông.
Người đàn ông nghe những lời này lại càng thấy uất ức hơn.
“Các người căn bản không biết chuyện gì mà cứ ở đây chỉ trích tôi."
“Thấy cô ta là phụ nữ, thấy cô ta khóc lóc là tất cả đều nói là lỗi của tôi.
Nỗi khổ của tôi, ai có thể thấu?"
Người phụ nữ đứng cạnh Trần Chi Chi dịu dàng an ủi cô ấy, nghe thấy lời người đàn ông thì trừng mắt nhìn hắn.
“Anh sắp bóp ch-ết cô ấy rồi mà còn muốn hắt nước bẩn lên người cô ấy.
Tôi chưa từng thấy người đàn ông nào như anh."
“Anh làm ở đơn vị nào?
Công tác ở đâu?
Tôi nhất định phải đến đơn vị anh hỏi cho ra nhẽ, hỏi lãnh đạo các anh xem anh làm thế có đúng không?"
“Tôi còn phải đi tìm các đồng chí ở Hội Phụ nữ để họ đòi lại công bằng cho đồng chí này."
Người đàn ông nghe vậy, bỗng nhiên hốc mắt đỏ hoe vì uất ức, rồi cứ thế khóc hu hu trước mặt mọi người.
Sự thay đổi này đến quá đột ngột, ngay cả người phụ nữ vừa nói cũng ngẩn người ra.
“Anh... anh... anh khóc cái gì?
Tôi nói tôi định đi chứ tôi đã đi thật đâu.
Nếu anh thấy mình sai thì xin lỗi đồng chí này một câu.
Nói rõ ràng ra là được rồi."
Người đàn ông thoát khỏi sự kìm kẹp, dùng sức lau mặt, lại mạnh tay vò đầu bứt tai.
Hắn giống như lấy hết can đảm mới rốt cuộc lên tiếng lần nữa.
“Các người chỉ thấy tôi đ-ánh cô ta, thế sao không hỏi tại sao tôi lại đ-ánh cô ta?"
“Hai chúng tôi là xem mắt mà quen nhau, xem mắt xong rất nhanh đã định chuyện cưới xin, nhà cô ta đòi 50 đồng tiền sính lễ, còn mua cho cô ta một chiếc xe đạp, một chiếc đồng hồ đeo tay."
“Phiếu vải nhà tôi đều đem ra hết để mua vải cho cô ta may quần áo mới."
“Biết bố cô ta thích hút thu-ốc uống r-ượu, bản thân tôi còn chẳng nỡ dùng nhưng tháng nào cũng mua đem biếu bố cô ta."
“Tôi chỉ muốn hỏi, tôi làm nhiều như thế, chẳng lẽ đối với cô ta còn chưa đủ tốt sao?"
Chương 430 Chúng ta không ly hôn
Mấy người đàn ông nghe những lời này thì đều nhìn hắn với ánh mắt tán thưởng.
Có thể đưa nhiều sính lễ như vậy, lại còn mua đồng hồ, xe đạp, lại quan tâm đến bố vợ như thế, đây đúng là một người đàn ông hạng nhất.
Một người đàn ông tốt như vậy mà đ-ánh vợ, tuyệt đối là do người vợ không tốt.
Những người đàn ông đã đứng về phía hắn, còn hai người phụ nữ thì không dễ dàng thay đổi ý kiến nhanh như vậy.
Một người phụ nữ nhíu mày:
“Dù anh có đưa sính lễ, mua đồng hồ xe đạp gì đó thì cũng không được đ-ánh vợ chứ!"
Người kia tán thành phụ họa:
“Đúng thế!
Vợ là để yêu thương chứ không phải để đ-ánh, anh bỏ ra nhiều như thế, hy sinh nhiều như thế, chẳng lẽ là để cưới vợ về nhà rồi đ-ánh cô ấy sao?"
Trần Chi Chi từ đầu đến cuối không hé răng một lời, chỉ đặt hai tay lên ng-ực, đầu cúi gấp.
Mọi người chỉ có thể nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt và bờ vai khẽ run rẩy của cô ấy, chứ không thấy được thần sắc lúc này.
Bị hai người phụ nữ chỉ trích, người đàn ông càng giận hơn.
“Các người biết cái gì?
Các người chẳng biết gì cả mà cứ ở đây nói hươu nói vượn."
“Tôi nói những chuyện vừa rồi không có ý gì khác, tôi chỉ muốn nói tôi bỏ ra nhiều như thế để kết hôn với cô ta, cưới cô ta về nhà là tôi muốn sống tốt với cô ta."
“Nhưng đêm tân hôn, tôi nghe thấy cô ta ngủ say nói mơ, gọi tên người đàn ông khác."
“Ngay cả bình thường, tôi hỏi han ân cần, chăm sóc chu đáo nhưng cô ta vẫn thỉnh thoảng thất thần."
“Rõ ràng tôi mới là chồng cô ta, cô ta ngồi bên cạnh tôi, ăn của tôi, dùng của tôi nhưng trong đầu lại nghĩ đến thằng khác."
“Chuyện này nếu rơi vào chính các người, các người có nhịn nổi không?"
Người đàn ông nói một mạch xong, lại còn khóc rống lên trước mặt mọi người.
Bộ dạng đó, vừa uất ức vừa nhục nhã.
Mấy người đàn ông bên cạnh nghe xong thì không khỏi cảm thán.
“Đàn ông thì sao?
Đàn ông không phải người à?
Đàn ông thì đáng bị đối xử như thế à?"
“Đúng thế!
Đồng chí này đã làm tốt đến mức này rồi mà người đàn bà này còn cắm sừng lên đầu hắn, chuyện này ai mà nhịn nổi?"
“Cái loại đàn bà không biết xấu hổ này, tôi thấy là bị đ-ánh còn ít đấy."
Hai người phụ nữ cũng không ngờ sự thật lại là như vậy.
Nghĩ đến việc vừa rồi mình còn lên tiếng bênh vực Trần Chi Chi, sắc mặt hai người đều trở nên hơi khó coi.
“Cô đừng có cúi đầu khóc nữa, cô nói gì đi chứ!
Hắn nói có đúng sự thật không?"
Một người phụ nữ vẫn muốn vớt vát chút gì đó, gặng hỏi Trần Chi Chi.
Nhưng Trần Chi Chi chỉ vùi đầu khóc lóc, căn bản không ngẩng đầu lên.
Bên kia người đàn ông bắt đầu hùa vào:
“Còn hỏi làm gì nữa?
Chuyện lớn như thế này nếu là giả thì cô ta đã giải thích từ lâu rồi."
“Đúng thế!
Giờ cô ta không phủ nhận, chẳng phải là ngầm thừa nhận rồi sao?"
“Cô ta thấy mất mặt không muốn nói, chị còn hỏi làm gì nữa?"
Hai người phụ nữ nhìn nhau, đều âm thầm đứng cách xa Trần Chi Chi một chút.
Tuy đều là phụ nữ, theo lý nên giúp đỡ lẫn nhau.
Nhưng họ không phải ai cũng giúp.
Cái loại đàn bà ngoại tình, không chung thủy với hôn nhân, lăng loàn trắc nết này thì họ không giúp.
Không những không giúp mà còn phải mau ch.óng vạch rõ giới hạn, tránh bị liên lụy.
Trong nhất thời, mọi người trong tiệm cơm quốc doanh đều chỉ trỏ vào Trần Chi Chi.
Nếu nước bọt có thể dìm ch-ết người thì Trần Chi Chi chắc đã bị dìm ch-ết mấy lần rồi.
Cũng không biết có phải người đàn ông kia đã khóc đủ chưa, hắn dùng sức quệt mặt, đi về phía Trần Chi Chi rồi ngồi xổm xuống trước mặt cô ấy.
“Vợ ơi, chỉ cần em nói cho anh biết thằng đó là thằng nào, sau này em không nhớ đến nó nữa, sống t.ử tế với anh, chuyện cũ anh có thể bỏ qua không truy cứu."
Người đàn ông vừa nói xong, người xung quanh đều tấm tắc khen ngợi.
“Đây mới thật sự là đàn ông này!
Bản lĩnh này, khí phách này đúng là không phải người bình thường có thể có được."
“Ai bảo không phải chứ!
Chuyện này mà rơi vào tôi bị cắm sừng, vợ trong lòng nghĩ đến thằng khác, tôi hận không thể g-iết ch-ết đôi gian phu dâm phụ đó!"
“Cô còn cúi đầu làm gì nữa?
Chồng cô đã nói thế rồi, cô còn không mau khai thằng đó ra, rồi đảm bảo sau này sống t.ử tế với hắn đi."
Mọi người mỗi người một câu, đều bảo Trần Chi Chi mau ch.óng nhận lỗi, rồi nói tên “thằng bồ" ra.
Trần Chi Chi vốn luôn cúi đầu, lúc này rốt cuộc cũng chậm rãi ngẩng lên.
“Chúng ta ly hôn đi!"
Mọi người cứ tưởng Trần Chi Chi đang khóc, nhưng ngoài việc sắc mặt hơi nhợt nhạt ra thì mặt mũi cô ấy sạch sẽ, chẳng có một giọt nước mắt nào.
Trần Chi Chi vừa nói xong, mọi người đều ngẩn ngơ.
“Cái gì?
Tôi không nghe nhầm chứ?
Chồng cô đã bằng lòng tha thứ cho cô, chung sống với cô mà cô lại đòi ly hôn?"
“Trước đây tôi không biết thế nào là không biết điều, nhưng giờ tôi biết rồi đấy, cô đúng là cái đồ không biết điều!"
“Ly!
Ly với nó đi!
Cái loại đàn bà lăng loàn trắc nết này còn giữ lại làm gì?"
Người đàn ông lại giống như không nghe thấy lời những người xung quanh, lúc đầu vẻ mặt đầy vẻ không thể tin nổi, một lúc sau là khuôn mặt đầy đau khổ.
“Vợ ơi, em... em thật sự muốn ly hôn với anh sao?"
“Không!
Anh không ly hôn!
Chúng ta còn phải sống tốt bên nhau!"
“Em không muốn nói thằng đó là ai cũng không sao, anh không ép em nữa!"
“Chỉ cần em bằng lòng chung sống với anh, bất kể trong lòng em nghĩ đến ai anh cũng không để tâm."
“Em muốn ăn gì, muốn mặc gì, muốn mua gì anh đều không có ý kiến gì hết, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em."
Người đàn ông vừa nói xong, xung quanh lại bàn tán xôn xao, nói gì cũng có.
Có người nói hắn tình sâu nghĩa nặng, là người đàn ông tốt.
Có người nói hắn là một thằng đại ngu ngốc, để người ta cắm sừng lên đầu mà còn làm nhục mặt đàn ông.
Nhưng bất kể người xung quanh nói gì, người đàn ông vẫn giữ vẻ mặt thâm tình, ánh mắt cầu xin nhìn Trần Chi Chi.
“Anh không ly hôn!
Bất kể em nói gì anh cũng sẽ không ly hôn."
Người đàn ông nói rồi từng bước đi tới bên cạnh Trần Chi Chi, ngồi xuống cạnh cô ấy, dùng bàn tay lớn nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô ấy.
“Vợ ơi em yên tâm, đời này chúng ta phải sống bên nhau, chúng ta mãi mãi không xa rời."
“Vừa rồi em chưa ăn được mấy miếng sủi cảo, chắc giờ vẫn đói nhỉ?
Em còn muốn ăn sủi cảo không?
Để anh đi gọi thêm bát nữa, chúng ta ăn xong rồi về nhà."
Người đàn ông nói xong liền đi về phía cửa sổ, vừa định gọi món thì nhân viên bên trong lạnh lùng nói một câu:
“Anh làm vỡ hai cái bát, phải đền tiền."
