Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 326

Cập nhật lúc: 02/04/2026 06:44

“Bà cụ ơi, bà đứng đây nửa ngày trời rồi, rốt cuộc là muốn mua cái gì vậy?

Nếu bà không có việc gì thì ra ngoài đi, đừng làm lỡ công việc của chúng tôi.”

Tô Nhuyễn Nhuyễn mặc dù đã hóa trang cho mình một lớp trang điểm già nua và không có kẽ hở.

Nhưng cô lại không có cách nào thay đổi giọng nói của mình, chỉ đành giả bộ không biết nói, chỉ vào một con tem trong quầy, lại dùng tay ra hiệu số một.

Nhân viên bưu điện ban đầu sững người một lát, ngay lập tức đỏ mặt.

“Bà cụ ơi, bà không biết nói ạ, cháu xin lỗi, cháu không biết.

Bà muốn mua một con tem phải không ạ?

Cháu lấy cho bà ngay đây.”

Tô Nhuyễn Nhuyễn đã thành công mua được một con tem và một cái phong bì, nhưng cũng không còn lý do gì để tiếp tục ở lại đây nữa.

Đúng lúc Tô Nhuyễn Nhuyễn quay người định bước ra ngoài bưu điện thì bên ngoài vội vàng chạy tới một người đàn ông thấp bé, anh ta chạy tới bên cạnh người đàn ông lúc trước, kiễng chân nói thầm vài câu vào tai anh ta.

Người đàn ông đó nghe xong gật gật đầu, hai người cùng nhau đi về một hướng khác.

Có lẽ là không muốn thu hút quá nhiều sự chú ý của mọi người, tốc độ của hai người không tính là quá nhanh.

Tô Nhuyễn Nhuyễn thấy vậy, không còn do dự nữa, bước chân nhanh như gió đuổi theo.

Họ rất nhanh đã đi từ đường cái rộng lớn vào những con hẻm hẹp nhỏ.

Tô Nhuyễn Nhuyễn không dám theo quá gần, sợ thu hút sự chú ý của hai người phía trước.

May mà hai người phía trước vẫn luôn mải miết lên đường, thỉnh thoảng hai người còn trò chuyện một chút, từ đầu đến cuối đều không hề ngoảnh đầu lại.

Cứ như vậy đi vòng vèo mấy phút, hai người cuối cùng cũng dừng lại trước một cái sân cũ nát.

Nhìn thấy họ vào cái sân đó, lông mày Tô Nhuyễn Nhuyễn nhíu c.h.ặ.t lại.

Hai người này lẽ nào là làm ăn buôn bán trong chợ đen sao?

Mặc dù thị trấn này ở rất gần quân khu, nhưng chỉ cần nơi nào có người là nơi đó không thiếu chợ đen.

Đặc biệt là ở cái thời đại mua gì cũng không mấy thuận tiện này, có người trong tay có vật tư nhưng không có tiền, có người có tiền nhưng lại không mua được đồ.

Hạng người như vậy nhiều rồi, tự nhiên sẽ nảy sinh ra chợ đen.

Người ở trên không phải hoàn toàn không biết, nhưng thứ như chợ đen mặc dù có lệnh cấm nghiêm ngặt cũng không thể hoàn toàn tiêu trừ được.

Chỉ cần làm loạn đừng quá mức, người ở trên cũng mắt nhắm mắt mở, chỉ thỉnh thoảng mới có một cuộc đột kích lớn.

Người làm ăn trong chợ đen thích nhất là ở trong những con hẻm nhỏ hẻo lánh như thế này, tìm một cái sân nhỏ cũ nát không gây chú ý để dùng làm nơi cất giữ đồ đạc hoặc thực hiện giao dịch.

Tô Nhuyễn Nhuyễn trước đây khi cùng Phó Văn Cảnh tới thị trấn đã từng phát hiện ra không chỉ một lần.

Hai người không thiếu tiền, cũng không thiếu vật tư, đối với chợ đen không có hứng thú, cũng không có hứng thú tố cáo, chỉ nhìn một cái rồi trực tiếp rời đi luôn.

Bây giờ nhìn thấy hai người vào một cái sân nhỏ như vậy, phản ứng đầu tiên của Tô Nhuyễn Nhuyễn là hai người cũng là dân buôn lậu trong chợ đen.

Nhưng rất nhanh, Tô Nhuyễn Nhuyễn đã nghe thấy trong sân truyền đến những động tĩnh không giống bình thường.

Đó là có người đang đ-ánh nh-au!

Mặc dù làm ăn trong chợ đen thỉnh thoảng cũng có chút xung đột, nhưng mọi người đều chỉ vì cầu tài, không đến vạn bất đắc dĩ sẽ không làm đến bước này, không thể đ-ánh nh-au thành ra như thế kia được.

Vừa nãy còn có chút nghi ngờ mình nghĩ quá nhiều, Tô Nhuyễn Nhuyễn trong khoảnh khắc đã hiểu ra là cô không hề nghĩ sai.

Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn quanh một lượt, thấy quả thực không có ai, vội vàng mở Taokingking ra, mua dùi cui điện, gậy điện, s-úng b-ắn đinh... và hàng loạt thứ đồ đạc khác.

Dùi cui điện và gậy điện chỉ có thể sử dụng ở cự ly gần, uy lực của s-úng b-ắn đinh mặc dù không quá lớn nhưng lại có thể tấn công ở khoảng cách hơi xa một chút.

Tô Nhuyễn Nhuyễn trên Taokingking lại không mua được s-úng, chỉ đành dùng tạm thế này vậy.

Tô Nhuyễn Nhuyễn trong tay cầm s-úng b-ắn đinh, dần dần tiến lại gần cái sân nhỏ.

Vừa mới đến cửa đã nghe thấy bên trong vang lên một tiếng hừ nhẹ.

Mặc dù âm thanh không quá lớn, cũng rất ngắn ngủi, nhưng âm thanh này quá đỗi quen thuộc, Tô Nhuyễn Nhuyễn trong tích tắc đã nhận ra, đây là giọng của Phó Văn Cảnh.

Phó Văn Cảnh không phải đi làm nhiệm vụ rồi sao?

Tại sao lại ở đây?

Giọng anh vừa nãy nghe như bị thương rồi, có nghiêm trọng không?

Chỉ trong một khoảnh khắc, trong não bộ của Tô Nhuyễn Nhuyễn lại xuất hiện đủ loại câu hỏi.

Nhưng Tô Nhuyễn Nhuyễn biết, bây giờ không phải là lúc nghĩ ngợi những điều này.

Nắm c.h.ặ.t s-úng b-ắn đinh trong tay, Tô Nhuyễn Nhuyễn ghé sát vào khe cửa nhìn vào tình hình trong sân.

Chỉ thấy trong sân có hai người đang đứng, chính là hai người đàn ông lúc nãy.

Mà trên mặt đất cũng có một người đang nằm, chính là Phó Văn Cảnh.

Tô Nhuyễn Nhuyễn vừa mới nhìn qua, Phó Văn Cảnh cũng nhìn lại, ánh mắt của hai người hội tụ trong không trung.

Giống như Tô Nhuyễn Nhuyễn dựa vào một tiếng hừ nhẹ nhận ra Phó Văn Cảnh, Phó Văn Cảnh cũng dựa vào một ánh mắt nhận ra Tô Nhuyễn Nhuyễn.

Phó Văn Cảnh chớp mắt một cái, rồi bắt đầu bất động thanh sắc ra dấu tay cho Tô Nhuyễn Nhuyễn.

Chương 463 Anh thà rằng không hiểu em

Hai người đàn ông đứng trong sân lúc này đang quay lưng về phía cửa, họ không hề phát hiện ra điều gì bất thường, lúc này đang đắc ý nhìn Phó Văn Cảnh.

“Chỉ mày mà cũng là đại đội trưởng gì đó à, không phải tuổi trẻ tài cao sao?

Bây giờ chẳng phải vẫn rơi vào tay hai anh em tao đó sao.

Nếu không phải nể tình mày còn có chút tác dụng thì mày tưởng mày có thể sống đến bây giờ sao?

Thế này mà còn chưa biết đủ, còn không ngừng gây chuyện.

Nếu còn không biết điều thì coi chừng tao trực tiếp ——”

Lời anh ta còn chưa nói xong, bàn tay giơ lên còn chưa kịp hạ xuống thì tiếng nói đột nhiên im bặt, cả người sững lại đó.

Người đàn ông thấp bé bên cạnh thấy vậy, có chút kỳ quái nhìn về phía anh ta.

“Anh, anh sao thế này?”

Người đàn ông trợn trừng mắt, thân hình lại đổ rầm xuống, không thốt ra được chữ nào.

Người đàn ông thấp bé vừa định cúi xuống kiểm tra tình hình, nhưng ngay lúc nghiêng người đã nhìn thấy Tô Nhuyễn Nhuyễn ở ngoài cửa.

“Bà là ai?

Bà đã làm cái gì?”

Miệng hỏi như vậy, người đàn ông thấp bé cũng xông về phía cửa.

Chỉ trong lát sau anh ta đã xông tới trước cửa, giật phăng cửa ra, nắm c.h.ặ.t lấy tay Tô Nhuyễn Nhuyễn.

“Cái mụ già khốn kiếp này, mụ rốt cuộc đã làm cái gì?

Bây giờ tôi sẽ g-iết ch-ết mụ ——”

Đang nói, c-ơ th-ể người đàn ông thấp bé không ngừng co giật, miệng cũng trào bọt mép, một lúc sau thân hình anh ta cũng mềm nhũn đổ xuống đất, không còn động tĩnh gì nữa.

Tô Nhuyễn Nhuyễn không thể xác định anh ta rốt cuộc đã hoàn toàn mất khả năng hành động chưa, bèn dứt khoát ngồi xuống, lại dùng dùi cui điện chích thêm hai cái vào người anh ta.

Cho đến khi ngửi thấy mùi khét lẹt, Tô Nhuyễn Nhuyễn lúc này mới dừng tay không thèm quan tâm đến anh ta nữa.

Tô Nhuyễn Nhuyễn vừa định xông về phía Phó Văn Cảnh thì nghe Phó Văn Cảnh lên tiếng.

“Vợ à, kéo anh ta vào trong sân trước đã, sau đó đóng cửa lại.”

Tô Nhuyễn Nhuyễn:

“...”

Trái tim đang kích động vốn có, sau khi nghe thấy câu nói này, giống như bị dội một gáo nước lạnh, cả người lập tức bình tĩnh lại.

Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng không nói gì, kéo người vào trong sân rồi đóng cửa lại, lại bồi thêm cho người đàn ông kia hai phát dùi cui điện, xác định hai người họ không còn khả năng phản kháng nữa, lúc này mới đi tới bên cạnh Phó Văn Cảnh.

Bộ dạng Phó Văn Cảnh lúc này rất thê t.h.ả.m, quần áo trên người đã rách nát không thành hình, còn có không ít vết m-áu đã thâm đen.

Qua lớp quần áo rách nát có thể nhìn thấy c-ơ th-ể đầy vết thương của anh.

Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn chằm chằm một lát, đột nhiên ý thức được một vấn đề.

“Chồng à, áo chống đ-ạn em đưa cho anh đâu?”

Phó Văn Cảnh cười khổ một tiếng, “Bị anh vứt đi rồi.”

Tô Nhuyễn Nhuyễn:

“???”

Lúc vừa hỏi câu hỏi đó, trong lòng Tô Nhuyễn Nhuyễn đang nghĩ, có phải Phó Văn Cảnh đã phát huy tinh thần đại vô úy, đem áo chống đ-ạn của mình cho người khác rồi không.

Nhưng cô làm sao cũng không ngờ được lại nhận được một câu trả lời như vậy.

Phó Văn Cảnh bất đắc dĩ cười cười, giải thích kỹ càng cho cô.

“Sau khi bị thương trước khi bị bắt, anh đã vội vàng cởi áo chống đ-ạn ra vứt vào trong núi, nếu không sau khi bị bắt, cái áo chống đ-ạn đó sẽ gây ra phiền phức cho anh và cả cho em nữa.”

Nghe lời giải thích của Phó Văn Cảnh, Tô Nhuyễn Nhuyễn lúc này mới hiểu ra.

Nếu Phó Văn Cảnh không bị bắt, một mình khỏe mạnh thì áo chống đ-ạn mặc trên người anh đương nhiên là chuyện tốt.

Nhưng nếu người bị bắt, bị kẻ địch nhìn thấy sự tồn tại của cái áo chống đ-ạn đó, thì sẽ gây ra rất nhiều chuyện.

Cái áo chống đ-ạn đó rõ ràng không phải là thứ mà công nghệ hiện nay có thể làm ra được, một khi bị người khác nhìn thấy, chỉ e hậu họa khôn lường.

Nghĩ đến việc Phó Văn Cảnh bị trọng thương cận kề lúc bị bắt mà còn phải nghĩ cách bảo vệ an toàn cho mình, l.ồ.ng ng-ực Tô Nhuyễn Nhuyễn giống như bị chặn bởi một cục bông, khiến cô không thốt nên lời.

Phó Văn Cảnh cố sức giơ tay lên, xoa xoa mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn, “Đừng khóc, không sao đâu.”

“Đã thế này rồi mà còn bảo không sao nữa, nếu hôm nay em không tình cờ đi qua đây thì kết cục của anh ra sao anh không biết sao?”

Thái độ của Phó Văn Cảnh vẫn lạc quan:

“Em cũng nghe thấy rồi đó, bọn họ hiện tại giữ anh lại còn có tác dụng nên sẽ không g-iết anh đâu, dù hôm nay em không qua đây thì anh cũng chỉ bị hành hạ một chút thôi.

C-ơ th-ể anh tốt thế nào em biết mà, chịu một trận đòn cũng chẳng sao.”

Tô Nhuyễn Nhuyễn đương nhiên biết tố chất c-ơ th-ể của Phó Văn Cảnh hướng đến đều rất tốt, không sợ bị đ-ánh.

Nhưng hạng người như Phó Văn Cảnh nếu bị sỉ nhục, thì đó là điều khiến anh khó chịu hơn cả việc đ-ánh anh.

Trong lòng Tô Nhuyễn Nhuyễn hiểu rõ, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.

Chuyện đã không xảy ra thì bây giờ nói những điều đó cũng chẳng có ích gì.

Tô Nhuyễn Nhuyễn cẩn thận đỡ Phó Văn Cảnh dậy khỏi mặt đất đi vào trong phòng.

Sau khi đỡ Phó Văn Cảnh ngồi xuống, Tô Nhuyễn Nhuyễn vội vàng mua những loại thu-ốc trị thương cần dùng cũng như những đồ đạc cần thiết khác từ Taokingking, bắt đầu xử lý vết thương cho Phó Văn Cảnh.

Xử lý vết thương một lượt xong, bôi thu-ốc băng bó xong xuôi, Tô Nhuyễn Nhuyễn lại mua cho Phó Văn Cảnh một bộ quần áo sạch sẽ.

Đợi anh mặc chỉnh tề, lại lau tay lau mặt cho anh, cả người trông cuối cùng cũng có thêm chút tinh thần.

“Chồng à, hai người ngoài sân xử lý thế nào?

Có phải trực tiếp đào hố chôn luôn không?”

Phó Văn Cảnh định thần nhìn Tô Nhuyễn Nhuyễn, không hề trả lời câu hỏi của cô ngay lập tức.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.