Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 61

Cập nhật lúc: 02/04/2026 03:11

“Nhưng ý nghĩ đó vừa mới nảy sinh đã bị Tô Nhuyễn Nhuyễn đè bẹp ngay lập tức.”

Tô Nhuyễn Nhuyễn tiếp tục bước đi, cho đến khi tới góc rẽ mới khẽ giảm tốc độ một chút, dùng ánh mắt liếc nhìn vào trong ngõ nhỏ.

Người phụ nữ đó đã quay người lại, đang đeo gùi thong thả bước đi về phía trước.

Dáng người cô ta có chút g-ầy gò, dù mặc khá dày nhưng cảm giác vẫn rất g-ầy.

Dáng đi của cô ta vô cùng nhàn nhã tùy ý, cái gùi trên lưng khẽ đung đưa theo từng bước chân.

Vẻ ngoài của cái gùi đó trông không giống như đang đựng đồ đạc gì cả.

Nếu thật sự không đựng đồ gì thì thịt gà mà người phụ nữ đó vừa nói ở đâu ra?

Lại kết hợp với câu nói cô ta vừa thốt ra, trong lòng Tô Nhuyễn Nhuyễn lờ mờ có một suy đoán.

Đây có lẽ cũng là một người xuyên không.

Hơn nữa cô ta rất có thể mang theo một ngón tay vàng kiểu như không gian.

Lại xuất hiện thêm một người xuyên không nữa, Tô Nhuyễn Nhuyễn tuy có chút kinh ngạc nhưng không phải là không thể chấp nhận được.

Cô có thể xuyên không thì người khác đương nhiên cũng có thể.

Theo tình hình hiện tại thì người phụ nữ này chắc mới xuyên không tới không lâu, đối với tình hình thời đại này cũng không hiểu rõ lắm.

Vẫn còn lơ tơ mơ như vậy mà đã dám học đòi người ta đi buôn đi bán.

Tô Nhuyễn Nhuyễn lắc đầu, gạt người đó ra sau đầu.

Mặc dù cùng là người xuyên không tới nhưng Tô Nhuyễn Nhuyễn không có ý định nhận đồng hương.

Sống một cuộc sống bình lặng của riêng mình, không để bất kỳ ai nhận ra điều khác thường của mình, bình an trải qua sáu năm tiếp theo mới là điều Tô Nhuyễn Nhuyễn muốn làm nhất.

Kiếm tiền cũng được, đầu cơ bất động sản cũng được hay là xuống biển làm kinh doanh cũng vậy, đó đều là chuyện sáu năm sau mới tính tới.

Để tránh gặp lại người phụ nữ vừa rồi, Tô Nhuyễn Nhuyễn đi thẳng một mạch không dừng lại, vẫn luôn bước đi thong thả.

Vừa đi Tô Nhuyễn Nhuyễn vừa mở trang Đào Kim Kim ra, chọn hai con gà đã làm thịt sạch sẽ cho vào giỏ hàng, lại chọn thêm mười cân thịt ba chỉ thượng hạng, thêm một cái chân giò lớn, một cái l.ồ.ng tre có nắp đậy, tất cả đều cho vào giỏ hàng.

Lúc sắp ra khỏi ngõ nhỏ thông ra đường lớn, thấy xung quanh không có người, Tô Nhuyễn Nhuyễn lập tức đặt hàng.

Cái l.ồ.ng tre khá lớn, sau khi cho gà và thịt lợn vào tất cả đều có thể dễ dàng đậy nắp lại.

Chỉ có điều trọng lượng thật sự không nhẹ chút nào.

Cũng may là c-ơ th-ể này quanh năm làm việc đồng áng, người tuy g-ầy nhưng tố chất c-ơ th-ể rất tốt, sức lực cũng rất lớn, xách tuy có hơi nặng nhưng không thấy quá vất vả.

Cũng vì công xã không lớn lắm, trạm xe buýt cũng không xa.

Lên xe ngồi vào chỗ ngồi, Tô Nhuyễn Nhuyễn mới thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.

C-ơ th-ể không mệt nữa thì đầu óc sẽ bắt đầu hoạt động.

Lẽ tự nhiên, Tô Nhuyễn Nhuyễn lại nhớ tới người phụ nữ vừa rồi.

Nhìn cách ăn mặc của người phụ nữ đó thì không giống như người trong công xã, có lẽ là ở đại đội sản xuất gần đây.

Nói không chừng sau này vẫn còn cơ hội gặp lại.

Trong đầu suy nghĩ vẩn vơ, không biết từ lúc nào xe đã về đến trạm.

Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn ra ngoài xe, ngạc nhiên phát hiện Phó Văn Cảnh vậy mà đang đứng chờ ở điểm dừng xe buýt.

Nhìn thấy Phó Văn Cảnh, Tô Nhuyễn Nhuyễn vô thức đưa cổ tay lên xem giờ, kinh ngạc thấy vậy mà đã gần mười hai giờ rồi.

Chẳng lẽ thật sự là vì t.h.a.i kỳ lớn rồi nên tốc độ đi bộ chậm lại sao?

Cô cảm thấy mình chẳng làm được việc gì mấy mà sao đã đến giờ này rồi?

Tô Nhuyễn Nhuyễn còn đang băn khoăn về vấn đề thời gian thì xe đã dừng hẳn và mở cửa xe.

Chặng này xuống xe không có mấy người, Tô Nhuyễn Nhuyễn không chen chúc với họ, chỉ muốn đợi đến cuối cùng mới xuống.

Nhưng còn chưa đợi Tô Nhuyễn Nhuyễn đứng dậy đã thấy Phó Văn Cảnh sải bước đi lên xe, trực tiếp cầm lấy cái gùi để bên cạnh cô.

Thấy vậy Tô Nhuyễn Nhuyễn vội vàng chỉ tay vào cái l.ồ.ng tre:

“Cái này cũng mang về nữa ạ.”

Phó Văn Cảnh cũng không nói gì nhiều, tay kia xách l.ồ.ng tre lên, ôn tồn nói với Tô Nhuyễn Nhuyễn:

“Vợ ơi em đi theo sau anh nhé, lúc xuống xe đi chậm một chút.”

“Em biết rồi, anh yên tâm đi.”

Hai người cùng nhau xuống xe, còn chưa đi được hai bước Phó Văn Cảnh đã xị mặt xuống, rõ ràng là không vui.

Hai người chung sống bao lâu nay, đối với tính cách của Phó Văn Cảnh thì Tô Nhuyễn Nhuyễn có thể nói là rất hiểu rõ rồi.

Phó Văn Cảnh hễ lộ ra biểu cảm như vậy nghĩa là anh không tán thành một việc nào đó cô làm, cố tình biểu lộ ra mặt là đang đợi cô hỏi đấy!

Tô Nhuyễn Nhuyễn đưa tay nắm lấy vạt áo của Phó Văn Cảnh, khẽ đung đưa:

“Chồng ơi sao thế ạ?

Sao anh lại không vui?”

Phó Văn Cảnh lườm Tô Nhuyễn Nhuyễn một cái:

“Em còn hỏi anh nữa!

Em đã m.a.n.g t.h.a.i hơn bốn tháng rồi, chạy đi công xã dạo chơi anh cũng không ngăn cản em, nhưng sao em lại đeo cái gùi nặng thế này?

Còn xách cái l.ồ.ng nặng thế này nữa?

Vạn nhất bị trẹo lưng thì phải làm sao?

Em lại đi có một mình, thật sự nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì thì bên cạnh ngay cả một người giúp đỡ cũng không có.”

Phó Văn Cảnh càng nói càng giận, mắt cũng trừng to lên.

Dáng vẻ này của Phó Văn Cảnh chẳng hề đáng sợ chút nào, ngược lại còn có chút đáng yêu.

Tô Nhuyễn Nhuyễn tiếp tục khẽ đung đưa vạt áo của Phó Văn Cảnh:

“Chỉ lần này thôi mà!

Cũng là tình cờ thôi, đúng lúc gặp được nhiều đồ tốt quá, em mà không mua thì phí lắm!

Anh chẳng bảo sắp có tuyết rơi rồi sao?

Sau này em chẳng đi đâu nữa hết, cứ ở nhà cho ngoan, có được không ạ?”

Chương 84 Đừng có chắn đường cháu nội tôi

Phó Văn Cảnh bất lực nhưng đầy cưng chiều nhìn Tô Nhuyễn Nhuyễn:

“Em đều đã nói vậy rồi thì anh còn có thể bảo không được sao?”

“Chồng là nhất luôn!”

Tô Nhuyễn Nhuyễn hì hì nói, bàn tay đang nắm vạt áo Phó Văn Cảnh cũng không buông ra.

Thấy xung quanh không có ai, Tô Nhuyễn Nhuyễn nói chuyện cũng không còn nhiều kiêng dè nữa.

“Chồng ơi anh đoán xem em đã mua được gì nào.”

Phó Văn Cảnh rất phối hợp, tò mò nhìn qua:

“Cái gì thế?”

“Em mua được khá nhiều len đấy, tuy nói là hàng lỗi nhưng cũng chỉ là nhuộm màu không đều thôi, chất lượng vẫn tốt lắm, dùng để dệt áo len là tốt nhất.

Anh nói xem là em dệt thành áo len rồi gửi về cho cha mẹ, hay là gửi len về để mẹ tự dệt nhỉ?”

Phó Văn Cảnh suy nghĩ một chút, có chút không chắc chắn mở miệng:

“Mẹ hình như.... không biết dệt áo len đâu.”

Điều này cũng có thể hiểu được.

Thập niên sáu mươi bảy mươi, vật tư vẫn còn trong tình trạng vô cùng khan hiếm.

Len là thứ đồ hiếm thấy lại khó mua.

Vương Mao Ni sống ở đội sản xuất, cơ hội nhìn thấy len còn rất ít, nói chi đến việc học dệt áo len.

Tô Nhuyễn Nhuyễn mỉm cười gật đầu:

“Đã vậy thì để em dệt xong luôn rồi gửi về cho cha mẹ.

Kích cỡ của họ em đều biết hết rồi.”

Mặc dù đã mấy tháng không gặp nhưng cuộc sống ở đội sản xuất thanh đạm, đừng nói là mấy tháng không gặp, cho dù là mấy năm không gặp thì vóc dáng cũng chẳng có thay đổi gì lớn.

Phó Văn Cảnh không đồng ý ngay mà nói:

“Như vậy em có mệt quá không?

Cha mẹ thực ra có quần áo mặc mà.”

Những năm này Phó Văn Cảnh gửi không ít tiền và tem vải về.

Vương Mao Ni cũng không phải là người sẽ để bản thân và Phó Xuân Sơn phải chịu thiệt thòi.

Những nhà khác trong đội sản xuất có thể thiếu quần áo mặc, nhưng Vương Mao Ni và Phó Xuân Sơn thì thực sự không thiếu.

“Cha mẹ có là của họ, em dệt áo len cho họ đó là tấm lòng của em, anh định ngăn cản em báo hiếu cha mẹ hả?”

Phó Văn Cảnh liên tục lắc đầu:

“Thế thì anh chắc chắn không dám rồi!

Vậy em cứ thong thả mà dệt, đừng để mệt mỏi quá.”

“Chắc chắn không mệt đâu mà, anh cứ yên tâm đi.

Dệt áo len có gì mà mệt chứ.”

Ngồi trên giường gạch nhà mình dệt áo len, không phải ra ngoài dãi nắng dầm mưa, cũng không phải vào núi xuống sông, đã là rất nhàn hạ rồi.

“Em tự biết chừng mực là được.”

Phó Văn Cảnh nói rồi nhấc cái l.ồ.ng tre đang xách trên tay lên:

“Bên trong này là gì thế?”

Còn chưa kịp mở miệng nói chuyện Tô Nhuyễn Nhuyễn đã cười tươi trước.

Đang định trả lời thì họ đã đi tới cổng khu đại viện rồi.

Tô Nhuyễn Nhuyễn nuốt lại lời sắp nói ra, nháy mắt với Phó Văn Cảnh:

“Đợi sau khi về nhà rồi em sẽ nói cho anh biết.”

“Được!”

Đang là lúc ăn cơm trưa, nhà nào nhà nấy đều đang ăn cơm trong nhà mình, trên đường cơ bản không thấy bóng dáng ai.

Đi suốt dọc đường có thể ngửi thấy đủ loại mùi thơm của cơm canh.

Vốn dĩ Tô Nhuyễn Nhuyễn vẫn chưa thấy đói lắm, nhưng ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng nơi đầu mũi, bụng liền kêu réo không ngừng.

Tiếng kêu không lớn lắm, nhưng xung quanh yên tĩnh, tai Phó Văn Cảnh lại thính nên nghe rõ mồn một.

“Lát nữa anh đưa em về nhà xong liền đi căng tin mua cơm, hôm nay đừng nấu nữa.”

Phó Văn Cảnh nói.

“Không cần mua đâu!”

Tô Nhuyễn Nhuyễn lắc đầu, “Chúng ta nấu canh sủi bột, loáng một cái là được ăn cơm thôi, không cần đi mua đâu.”

Phó Văn Cảnh đã không còn là người mù tịt nấu nướng nữa rồi, anh không chỉ biết nấu cơm mà còn rất thạo nữa.

Mấy món không đòi hỏi kỹ thuật cao như canh sủi bột thì anh làm rất nhanh gọn.

“Được, nghe theo em hết.”

Hai người vừa nói chuyện vừa rẽ qua góc cua cuối cùng, đi thêm một hai phút nữa là về tới nhà.

Ngay lúc hai người đi ngang qua cổng nhà họ Lý, bên trong đột nhiên có một người bước ra.

Tô Nhuyễn Nhuyễn bị người đột ngột xuất hiện làm cho giật mình, lập tức dừng bước.

Trong chớp mắt Phó Văn Cảnh cũng đã chắn trước người Tô Nhuyễn Nhuyễn.

Đến lúc này Tô Nhuyễn Nhuyễn mới nhìn rõ người đang ngã trên mặt đất đó.

Là con dâu nhà họ Lý, Hoàng Mỹ Quyên.

Hoàng Mỹ Quyên tuổi tác cũng mới ngoài ba mươi, nhưng khuôn mặt lại vô cùng sương gió, nhìn như người đã ngoài bốn mươi vậy.

Tô Nhuyễn Nhuyễn tới khu đại viện mấy tháng rồi, đây cũng là lần thứ hai nhìn thấy Hoàng Mỹ Quyên.

Tô Nhuyễn Nhuyễn vẫn luôn cảm thấy bản thân đã rất ru rú trong nhà rồi, trừ khi cần thiết nếu không căn bản không ra khỏi cửa.

Nhưng so với Hoàng Mỹ Quyên thì đúng là chẳng thấm tháp gì.

Hoàng Mỹ Quyên gần như chưa từng ra khỏi cửa.

Lần trước Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn thấy cô ta là lúc đi ngang qua cổng nhà cô ta, vô tình liếc nhìn vào trong sân thấy cô ta đang ngồi trong sân phơi nắng.

Lúc đó thời tiết còn đang nóng nực, mặt trời gay gắt.

Người bình thường đều tránh cái nắng ch.ói chang đó, nhưng Hoàng Mỹ Quyên cứ lẳng lặng ngồi đó phơi nắng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 61: Chương 61 | MonkeyD