Tn70: Cuộc Sống Quân Hôn Từ Mạt Thế Về Những Năm 70 Của Cô Nàng Dị Năng - Chương 103: Bánh Sủi Cảo Tiễn Chân, Bát Mì Đón Người
Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:33
Buổi tối cả nhà ăn cơm xong, đi ngủ sớm.
Đại Bảo Tiểu Bảo nằm trên giường mãi không ngủ được: “Mẹ ơi mai mấy giờ chúng ta dậy ạ? Có phải sáng mai ngủ dậy là được ngồi tàu hỏa không mẹ?”
Dù Đại Bảo không nỡ rời xa bạn bè, nhưng việc ra đi đã là chuyện định sẵn, cậu bắt đầu mong chờ việc ngồi tàu hỏa, vì cậu chưa bao giờ được đi cả.
Hàn Sương đắp lại chăn cho hai anh em: “Mai hơn bốn giờ là phải dậy rồi, lúc đó ra huyện là có thể ngồi tàu hỏa.”
“Đại Bảo Tiểu Bảo mau ngủ đi, không là sáng mai không dậy nổi đâu.”
Bình thường giờ này Đại Bảo Tiểu Bảo vẫn chưa ngủ đâu: “Mẹ ơi con không ngủ được.”
Tiểu Bảo cũng lăn qua lộn lại nhất định không chịu ngủ.
Thấy Hàn Sương và Trương Kiến Chu nằm cạnh nhau, Tiểu Bảo liền hất chăn ra, leo tót sang phía Hàn Sương: “Mẹ ơi tối nay con muốn ngủ với mẹ.”
Trương Kiến Chu: “Tiểu Bảo, con lớn rồi, không được ngủ với mẹ nữa.”
“Thế cha còn lớn hơn con cơ mà, sao cha còn ngủ với mẹ?” Tiểu Bảo không phục, cậu vẫn còn là em bé mà.
Trương Kiến Chu cố ý ôm lấy Hàn Sương, còn hôn nhẹ một cái: “Mẹ con là vợ cha, cha đương nhiên có thể ngủ cùng rồi. Đợi con lớn cũng có thể ôm vợ của con.”
Trương Kiến Chu đang đắc ý thì Tiểu Bảo đột nhiên tát cha một phát, còn dùng bàn tay nhỏ xíu lau chỗ Hàn Sương vừa bị hôn.
Cái thân hình nhỏ bé chen vào giữa Hàn Sương và Trương Kiến Chu. Thấy Trương Kiến Chu không chịu nhích ra, cậu liền chổng m.ô.n.g về phía cha: “Ái chà, cha ơi, bụng con không thoải mái, hình như sắp tung ‘tuyệt chiêu’ rồi đây.”
Trương Kiến Chu vội vàng xoay người đi. Anh chẳng muốn ngửi cái món “tuyệt chiêu” của Tiểu Bảo chút nào. Đừng nhìn người nhỏ mà lầm, mùi b.o.m thối của cậu kinh khủng lắm, dù là con trai ruột cũng không chịu nổi đâu.
Tiểu Bảo thừa cơ rúc sâu vào chăn, ôm c.h.ặ.t lấy Hàn Sương từ phía sau: “Hi hi mẹ ơi, tối nay con ngủ ở đây.”
Hàn Sương nhéo cái mũi nhỏ của Tiểu Bảo: “Con chỉ giỏi bắt nạt cha thôi.”
“Haha.” Tiểu Bảo giả vờ cười ngây ngô không trả lời.
Trương Kiến Chu cố ý kéo Tiểu Bảo về phía mình, Tiểu Bảo không chịu cứ nhất quyết bò về phía Hàn Sương.
Rất có khí phách, cậu chẳng thèm cầu xin Trương Kiến Chu, đôi chân nhỏ giẫm lên bụng cha, tay mượn lực vai cha, loáng một cái đã lộn qua được.
Lộn qua xong, cậu còn bắt Hàn Sương ôm mình sang hẳn phía bên kia.
Chắc chắn là Trương Kiến Chu không ôm được mình nữa, cậu lập tức mách tội với Hàn Sương:
“Cha xấu, bắt nạt Tiểu Bảo, mẹ đ.á.n.h cha đi.” Vẻ mặt tội nghiệp không sao tả xiết, cứ như bị uất ức lắm vậy.
Trương Kiến Chu cách Hàn Sương ngẩng đầu nhìn Tiểu Bảo. Anh xem như đã nhìn thấu cái thằng nhóc tinh quái này rồi, cứ thích tranh Hàn Sương với anh.
“Mẹ nhìn kìa, cha lại lườm con, chắc chắn là định đ.á.n.h con rồi, hu hu đáng sợ quá.” Cậu vùi đầu vào lòng Hàn Sương.
Nếu không phải thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn trộm thì độ tin cậy chắc sẽ cao hơn một chút.
Hàn Sương nở nụ cười bất lực với Trương Kiến Chu.
Trương Kiến Chu vốn dĩ tối nay cũng chẳng định làm gì, dù sao mai cũng phải ngồi tàu hỏa rồi.
Anh chỉ là không hài lòng việc Tiểu Bảo tranh vợ với mình thôi, con trai ruột cũng không được.
Hàn Sương thấy Tiểu Bảo đã qua đây rồi, Đại Bảo nằm một mình đằng kia trông cũng tội: “Đại Bảo, có muốn qua đây ngủ cùng không?”
“Có ạ!” Đại Bảo ôm gối chạy sang. Thật ra cậu đã muốn qua lâu rồi, nhưng không nỡ nói ra.
Đại Bảo chạy tới, phân vân không biết nên nằm cạnh Tiểu Bảo hay nằm ở giữa? Theo Tiểu Bảo thì liệu cha có buồn không nhỉ?
Không để Đại Bảo phải phân vân lâu, Trương Kiến Chu trực tiếp nhấc Đại Bảo đặt vào giữa.
Đại Bảo nhìn Hàn Sương bên trái, rồi nhìn Trương Kiến Chu bên phải, không nhịn được mà toe toét cười.
Tiểu Bảo thấy Đại Bảo qua rồi liền đòi: “Mẹ ơi con cũng muốn vào giữa.”
Tiểu Bảo nằm cạnh Đại Bảo, mẹ lại ở ngay bên cạnh, cậu vui quá chừng. Còn Trương Kiến Chu thì bị cậu ngó lơ luôn, cái người tranh mẹ với cậu, hôm nay cậu tạm thời không thèm để ý...
Sau một hồi ồn ào, cuối cùng tất cả cũng yên giấc.
Hàn Sương và Trương Kiến Chu nhìn nhau, cuối cùng lũ trẻ cũng ngủ rồi: “Ngủ thôi anh, mai còn phải dậy sớm.”
“Ừ.”
Ngày hôm sau, vừa đúng bốn giờ là Trương Kiến Chu đã tỉnh. Anh xem đồng hồ, vừa khít bốn giờ.
Đợi đến bốn giờ rưỡi, Trương Kiến Chu khẽ gọi: “Vợ ơi, vợ ơi, đến giờ rồi, dậy thôi em.”
Hàn Sương khó khăn mở mắt: “Vâng, em dậy đây.”
Trương Kiến Chu đã mặc xong quần áo rồi dậy. Thấy Hàn Sương vẫn còn chưa tỉnh hẳn, anh đưa quần áo cho cô, đợi cô mặc xong liền bế cô ra ngoài.
Hàn Sương hai tay ôm lấy cổ Trương Kiến Chu, đầu gục lên vai anh.
Đợi hai người mặc xong quần áo, thu dọn đồ đạc ngăn nắp đâu vào đấy, Hàn Sương mới đi gọi Đại Bảo Tiểu Bảo dậy.
Đại Bảo dù rất buồn ngủ nhưng vẫn cố gắng dậy, cậu còn nhớ hôm nay cả nhà sẽ đi.
Tiểu Bảo thì hoàn toàn không gọi nổi, càng gọi càng rúc sâu vào chăn.
Lúc sau bị lôi dậy liền lười biếng nằm lỳ trong lòng Hàn Sương, mắt nhắm tịt không mở ra nổi.
Hàn Sương mặc quần áo cho cậu, dùng chăn bọc lại. Thấy cậu thế này thì bữa sáng chắc chắn không ăn nổi rồi.
“Lão tam xong chưa con? Mẹ nấu cơm xong rồi đấy.” Ngoài cửa vang lên tiếng của ông Trương.
“Xong rồi ạ, con ra ngay đây.” Trương Kiến Chu ra mở cửa cho ông Trương vào trước.
Chương 60
Ông Trương dắt tay Đại Bảo, Kẹo và Thịt Kho Tàu cũng đi theo. Hôm nay chúng cũng đi nên phải cho ăn no trước.
Trương Kiến Chu bế Tiểu Bảo đang bọc trong chăn, Hàn Sương bưng thạch cá, cả đoàn người đi tới nhà bà Trương.
“Anh cả.”
Trương Kiến Chu chào Trương Kiến Quốc.
Trương Kiến Quốc đã đến từ sớm. Hôm qua anh nói sẽ đưa Trương Kiến Chu ra huyện, chuyển hành lý lên tàu hỏa.
Trương Kiến Chu nghĩ đến việc có hai đứa nhỏ, hành lý lại nhiều nên đã đồng ý.
“Bánh sủi cảo tiễn chân, bát mì đón người”, bà Trương đã luộc xong sủi cảo.
Hôm qua bà tự tay làm, có hai loại nhân là cải thảo thịt lợn và hẹ trứng gà.
Múc ra bát đặt lên bàn, bà giục Hàn Sương và mọi người vào ăn cơm.
Hàn Sương đón lấy Tiểu Bảo từ tay Trương Kiến Chu, nhẹ nhàng hỏi: “Tiểu Bảo có muốn ăn sủi cảo không con?”
Tiểu Bảo mắt nhắm mắt mở, nhìn thấy đĩa sủi cảo trước mặt, phản xạ bản năng liền há miệng ra.
Tiếc là buồn ngủ quá, ăn được mấy miếng lại ngủ thiếp đi.
“Lát nữa mẹ đóng một ít vào hộp cơm, đợi Tiểu Bảo tỉnh dậy lấy nước sôi ngâm lại rồi ăn cũng thế thôi.” Bà Trương thấy Tiểu Bảo buồn ngủ đến mức này cũng không nỡ gọi cậu dậy.
“Đành vậy thôi mẹ ạ.” Hàn Sương đặt Tiểu Bảo lên giường của bà Trương để cậu ngủ tiếp.
Mỗi người một bát tô đầy ắp, ngay cả phần của Đại Bảo cũng rất nhiều.
“Mẹ, mẹ với cha cũng ăn đi ạ.”
“Không sao, các con cứ ăn trước đi, mẹ với cha lát nữa ăn sau cũng được.”
Hàn Sương trực tiếp lấy hai cái bát múc cho mỗi người một bát đầy, không cho họ có cơ hội từ chối.
Bà Trương ông Trương miệng thì nói không cần, nhưng trong lòng lại thấy rất ấm áp, cầm bát lên ăn ngon lành.
Trương Kiến Chu và Trương Kiến Quốc đều thích ăn thạch cá, cứ một miếng thạch cá lại một miếng sủi cảo, còn giới thiệu cách ăn này cho Hàn Sương và ông bà Trương.
Hàn Sương nhìn mà không sao hiểu nổi, một lạnh một nóng thế kia thì ngon ở chỗ nào?
Đại Bảo ăn không hết, liền đưa tay gắp cho ông bà Trương mỗi người một ít.
“Đại Bảo cứ ăn đi con, ông bà có cả rồi mà.”
Ông bà Trương thà mình không ăn chứ chẳng nỡ để cháu nội đói. Thấy Đại Bảo gắp cho, họ vừa vui vừa xót, chỉ sợ Đại Bảo ăn không no.
“Bà nội ơi, phần của con nhiều quá ăn không hết, bà với ông ăn nhiều vào ạ.”
“Chao ôi, cháu ngoan của bà.” Bà Trương nghĩ đến việc sắp tới một thời gian dài không được gặp Đại Bảo là lại thấy khó chịu trong lòng.
Ánh mắt bà không lúc nào rời khỏi Đại Bảo, thấy khóe miệng cậu dính đồ ăn là bà liền lấy tay lau đi, thấy cậu định tìm nước là bà lập tức đi rót ngay.
Bữa cơm này Đại Bảo ăn cực kỳ thoải mái, cậu chưa kịp nói gì là ông bà Trương đã làm xong hết cho cậu rồi.
Trương Kiến Chu nhìn mà phát thèm, đúng là “yêu cháu hơn con”, ngày xưa cha mẹ có thương anh mấy cũng chưa bao giờ chăm chút đến mức này.
