Tn70: Cuộc Sống Quân Hôn Từ Mạt Thế Về Những Năm 70 Của Cô Nàng Dị Năng - Chương 108: Đến Ga
Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:35
Sau đó Hàn Sương còn hỏi thêm rất nhiều câu nữa, nhưng Quân Bảo cơ bản đều không biết, trả lời toàn kiểu “râu ông nọ cắm cằm bà kia”. Nhưng bấy nhiêu thông tin đó cũng đủ để Lưu Chính Nghiệp và mọi người thu hẹp phạm vi tìm kiếm rồi.
Người kinh thành, họ Vương, ông nội và cha đều là lãnh đạo lớn.
Lưu Chính Nghiệp bắt tay Trương Kiến Chu: “Làm phiền hai đồng chí Kiến Chu và Hàn Sương quá. Chúng tôi sẽ nhanh ch.óng tiến hành điều tra, cố gắng tìm lại người thân cho Quân Bảo trong thời gian sớm nhất.”
“Vâng, làm phiền các anh quá.”
Lưu Chính Nghiệp vốn định đưa Quân Bảo đi, nhưng nó gào toáng lên, “sấm to mà chẳng có giọt mưa nào”, tiếng khóc vừa nhọn vừa nhỏ, ôm c.h.ặ.t lấy đùi Hàn Sương nhất định không buông.
Lưu Chính Nghiệp đành phải bỏ cuộc: “Đồng chí Hàn Sương, hay là phiền cô trông bé thêm một thời gian nữa được không? Cô cứ yên tâm, chúng tôi sẽ sớm liên lạc được với gia đình Quân Bảo thôi.”
Hàn Sương nhìn vẻ tội nghiệp của Quân Bảo cũng không nỡ: “Được rồi, để tôi trông bé. Sáng mai là chúng tôi đến ga rồi, nếu lúc đó vẫn chưa liên lạc được, mọi người có thể ra đảo Hải Bắc tìm chúng tôi.”
Hàn Sương không nói tên hòn đảo cụ thể mà nhìn sang Trương Kiến Chu, cô không chắc có được phép tiết lộ không.
Trương Kiến Chu hiểu ý Hàn Sương, liền tiếp lời: “Hiện tại tôi đang công tác tại đảo Hải Bắc, lúc đó mọi người có thể tìm chúng tôi ở đây.”
Đảo Hải Bắc thuộc khu vực đóng quân của anh, hiện tại vẫn giao lưu bình thường với bên ngoài nên không lo vấn đề bảo mật.
“Được rồi.”
Suốt cả ngày hôm đó, Quân Bảo đều ở cùng Đại Bảo và Tiểu Bảo. Nó nghe Tiểu Bảo “chém gió” với vẻ mặt cực kỳ đơn thuần, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Tiểu Bảo. Tiểu Bảo thấy có người hưởng ứng nên càng nói hăng hơn.
Dù biết rõ Kẹo và Thịt Kho Tàu chẳng thèm để ý đến mình, nhưng cậu vẫn giới thiệu chúng với Quân Bảo. Tất nhiên trong lời kể của cậu, Kẹo và Thịt Kho Tàu cực kỳ quý mến cậu, bảo nằm là nằm, bảo ngồi là ngồi.
Quân Bảo nghe mà mắt sáng rực lên. Biết Kẹo và Thịt Kho Tàu cũng đang ở trên tàu, nó chỉ muốn được gặp ngay lập tức.
Đến khi nghe Hàn Sương nói giờ chưa gặp được, phải đến mai mới thấy thì nó mới thất vọng thở dài một tiếng.
Tiểu Bảo thì thầm thở phào nhẹ nhõm. May mà giờ chưa gặp được, chứ không là lộ tẩy thì mất mặt c.h.ế.t mất, cậu giờ đã tự coi mình là “đại ca” của Quân Bảo rồi.
Trên tàu, sau khi người phụ nữ kia rời đi thì cũng không có thêm người mới nào vào nữa. Lý Cao Phong cũng xuống ga vào buổi tối, cả phòng chỉ còn lại gia đình Hàn Sương và Quân Bảo.
Tiểu Bảo nghĩ Quân Bảo giờ là “đàn em” của mình rồi, nên rất hào phóng chia đồ ăn vặt cho nó, nào là lạc, hạt dưa, khoai lang khô đều đẩy hết sang phía Quân Bảo.
Quân Bảo từ nhỏ chưa bao giờ phải chịu khổ, lần này đúng là bị một trận hú hồn. Thấy có đồ ăn vặt, nó cười ngọt ngào với Tiểu Bảo, rồi cầm miếng khoai lang khô lên ăn trước.
Lúc đầu Quân Bảo cũng chẳng để tâm lắm, cảm thấy hơi cứng, ai ngờ càng nhai càng thấy thơm, ngọt lịm. Nó chẳng buồn ăn thứ khác nữa mà cứ dùng hàm răng sữa nhỏ xíu nhấm nháp từng chút một.
Sau đó thấy Tiểu Bảo ngậm miếng khoai lang trong miệng một lúc cho mềm rồi mới ăn, nó cũng bắt chước làm theo, quả nhiên là dễ nhai hơn hẳn.
Hai đứa thỉnh thoảng lại cầm một miếng trong tay, chạm vào nhau như kiểu “cụng ly” rồi mới bỏ vào miệng, ăn vui vẻ không sao tả xiết.
Hàn Sương thấy hai đứa cứ ăn khoai lang khô liên tục, chợt nhớ tới trận “sinh hóa tấn công” buổi tối của Tiểu Bảo lần trước, cô thật sự không muốn trải qua lần nữa, nên vội ngăn Tiểu Bảo và Quân Bảo lại, bảo hai đứa ăn thứ khác.
Đại Bảo cũng thở phào nhẹ nhõm. Cậu cũng nghĩ giống Hàn Sương, chỉ là không nhanh bằng mẹ thôi.
Tiểu Bảo và Quân Bảo cũng không giận, lại tiếp tục ăn món khác. Thế là Trương Kiến Chu và Hàn Sương bắt đầu bận rộn, hết đứa này đòi đi vệ sinh lại đến đứa kia, mãi cho tới khi mệt quá hai nhóc tì mới chịu yên tĩnh lại.
Trên tay vẫn còn mấy hạt lạc đã bóc vỏ, mắt thì buồn ngủ không mở ra nổi rồi, vậy mà lúc hiếm hoi mở được mắt ra là lại không quên động đậy cái miệng, trong mồm vẫn còn đang nhai.
Hàn Sương than thở với Trương Kiến Chu: “Anh nhìn cái thằng con tham ăn của anh kìa, lôi kéo cả Quân Bảo giống hệt nó luôn rồi.”
Trương Kiến Chu sờ mũi, bế Tiểu Bảo lên lấy đồ ăn trong tay cậu ra rồi đặt cậu vào chăn.
Hàn Sương cũng thu dọn cho Quân Bảo rồi đặt nó vào chăn ngủ cùng Tiểu Bảo.
May mà sau đó Hứa Hồng có ghé qua, bảo phòng này tối nay sẽ không có thêm ai vào nữa, bảo họ cứ dùng luôn những giường còn lại, nếu không thì hai cái giường nằm bốn người cũng thật sự khó ngủ.
Hàn Sương vốn định ngủ ở chiếc giường dưới còn lại để nếu có ai vào cô có thể phản ứng ngay lập tức.
Trương Kiến Chu không cho, bảo anh ngủ ở dưới, Hàn Sương đành phải leo lên giường trên ngủ cùng Đại Bảo.
...
“Tàu hỏa sắp tới ga Hải Bắc, hành khách nào xuống ga xin vui lòng chuẩn bị sẵn sàng!”
Nghe tiếng nhân viên báo trên loa trước cửa, Trương Kiến Chu vỗ nhẹ vào vai Hàn Sương: “Vợ ơi dậy đi em, ga tới là đến nơi rồi.”
Hàn Sương khó khăn mở mắt. Đêm qua cô cứ mơ màng mãi chẳng ngủ được giấc nào ngon.
Đại Bảo nghe thấy động tĩnh liền tự mình bò dậy. Cậu mặc bộ quần áo thu đông, dụi dụi mắt. Trương Kiến Chu trực tiếp bế cậu lên để mặc quần áo cho.
Đại Bảo bình thường trừ quần áo khoác ngoài mùa đông hơi khó mặc ra thì những thứ khác cậu đều tự làm được. Được Trương Kiến Chu mặc cho, cậu có chút ngượng ngùng: “Cha ơi để con tự mặc cũng được ạ.”
Nói xong cậu định tự kéo quần áo sang để mặc.
Trương Kiến Chu không cho, vì thời gian không còn nhiều, còn phải mặc cho Tiểu Bảo và Quân Bảo nữa.
“Để cha mặc cho, lần sau con tự mặc nhé.” Tốc độ của Trương Kiến Chu nhanh đến mức Đại Bảo chẳng kịp thích nghi. Áo len trùm từ đầu xuống, hai tay luồn vào từng cái ống một. Lúc mặc quần thì đặt Đại Bảo nằm phẳng, lộn mặt trước lên xong rồi lại lật úp cậu xuống, kéo quần lên. Đại Bảo cứ như con rối trong tay Trương Kiến Chu, mặc cho anh xoay xở.
Trương Kiến Chu rất tự mãn: Được rồi, tốc độ của mình đúng là nhanh thật. Anh vỗ vỗ vai Đại Bảo: “Xong rồi, để cha đi mặc cho Tiểu Bảo với Quân Bảo.”
Mặc xong quần áo, Đại Bảo bĩu môi. Sau này cậu nhất định không để cha mặc cho nữa, chẳng bằng cậu tự làm cho xong. May mà vẫn còn Tiểu Bảo và Quân Bảo, không thể để mình mình chịu “khổ” được, phải có bạn cho vui chứ.
Hàn Sương đã thu dọn xong xuôi rồi xuống dưới. Thấy Trương Kiến Chu định mặc quần áo cho hai đứa nhỏ, cô liền tranh thủ sắp xếp lại đồ đạc.
Trương Kiến Chu mặc cho Tiểu Bảo trước. Tiểu Bảo thì không dễ tính như Đại Bảo đâu. Mắt cậu vẫn còn nhắm tịt, bị Trương Kiến Chu làm cho không thoải mái liền mở mắt nhíu mày nhìn cha.
Cậu mếu máo mách với Hàn Sương: “Mẹ ơi cha làm con đau, khó chịu lắm ạ!”
Hai tay cậu vươn về phía Hàn Sương đòi bế.
Hàn Sương tiếp tục thu dọn hành lý, cô biết tỏng cái tính hay làm trò của thằng út: “Mẹ đang dọn đồ, để cha mặc cho con nhé, ngoan nghe lời cha đi.”
Tiểu Bảo thấy Hàn Sương chẳng thèm nhìn mình là biết kế hoạch thất bại rồi. Nhìn thấy ánh mắt đầy thâm ý của Trương Kiến Chu, cậu liền theo bản năng nói luôn: “Cha ơi giờ con thấy đỡ hơn rồi, cha đúng là càng mặc càng khéo tay, cảm ơn cha yêu, cha là nhất luôn...”
Trương Kiến Chu dù biết Tiểu Bảo nói điêu nhưng vẫn bị mấy lời đường mật đó làm cho mê mẩn, động tác theo thói quen liền trở nên nhẹ nhàng hơn.
Hễ Trương Kiến Chu lỡ tay làm hơi mạnh một chút là Tiểu Bảo lại bồi thêm một câu: “Cha ơi giá mà cha nhẹ hơn tí nữa thì tốt biết mấy.”
Cậu chớp chớp đôi mắt to tròn vô tội nhìn Trương Kiến Chu. Trương Kiến Chu còn biết nói gì nữa, cứ thế động tác sau lại nhẹ hơn động tác trước.
Hàn Sương nhìn hai cha con kẻ tung người hứng mà chẳng buồn nói gì, thôi cô cứ tiếp tục dọn đồ đi vậy, thật sự là không muốn nhìn thêm chút nào nữa.
Đại Bảo cũng lộ vẻ chê bai rồi chạy ra một góc khác.
Quân Bảo thì được hưởng lợi nhất. Sau khi thực hành trên người Đại Bảo và Tiểu Bảo, Trương Kiến Chu mặc quần áo đã rất ra dáng rồi, loáng một cái đã xong cho Quân Bảo.
Hàn Sương cũng đã sắp xếp mọi thứ xong xuôi. Về phần hành lý dưới gầm giường, Trương Kiến Chu lần lượt lôi hết ra xếp gọn một chỗ.
Đợi khi tàu dừng hẳn, Trương Kiến Chu bảo Hàn Sương cứ ở lại trông lũ trẻ, anh đi lấy cái xe đẩy để chở hành lý. Hành lý của họ thật sự rất nhiều, lại còn có cả Kẹo và Thịt Kho Tàu nữa.
Hàn Sương nói luôn: “Để lát nữa vắng người em sẽ dắt ba đứa nhỏ xuống sau.”
Trương Kiến Chu không yên tâm: “Không cần đâu, lát nữa anh chuyển hành lý xuống trước, sẽ có người đến đón chúng ta. Em cứ đợi đó, một lát nữa anh quay lại đón mọi người.”
“Được rồi.”
