Tn70: Cuộc Sống Quân Hôn Từ Mạt Thế Về Những Năm 70 Của Cô Nàng Dị Năng - Chương 110: Ra Đảo (2)

Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:35

Ở phía buồng lái, Đại Bảo đã vứt bỏ vẻ dè dặt thường ngày để chủ động bắt chuyện với Tiểu Lý.

“Chú Tiểu Lý ơi, xe có dễ lái không ạ? Có phải chỉ cần xoay vô lăng, xoay trái xoay phải là được đúng không chú?”

Cậu dùng tay mô phỏng động tác lái xe của Tiểu Lý. Lúc hào hứng quá còn định đứng hẳn lên, Hàn Sương đành phải dùng chân kẹp giữ lấy cậu để tránh bị ngã.

Đại Bảo không nhìn thấy phía dưới, cậu chỉ thấy cái vô lăng thôi nên cảm thấy cũng khá đơn giản.

Tiểu Lý chỉ tay xuống phía dưới chân mình: “Không phải đâu, con nhìn xuống đây này, chú còn phải điều khiển những thứ khác nữa. Đại Bảo cũng muốn học đúng không?”

Ánh mắt Đại Bảo sáng rực: “Con có thể học ạ?”

Hàn Sương: “Con đừng có mơ, bao giờ cao được bằng chú Tiểu Lý thì hẵng hay nhé.”

Dù thất vọng nhưng Đại Bảo cũng nhanh ch.óng vui trở lại, ít ra thì hiện tại cậu cũng đã được ngồi trên xe rồi.

Từ ga tàu ra đến đảo mất khoảng một tiếng đồng hồ đi xe. Đường càng đi càng vắng, càng lúc càng dốc và gập ghềnh.

...

Khi Hàn Sương tới đảo, nhìn từ xa đã thấy bên bờ biển có rất nhiều phụ nữ và trẻ em đang tụ tập.

“Hiện tại vừa đúng lúc thủy triều xuống, các chị và lũ trẻ đang đi nhặt đồ biển đấy ạ.” Tiểu Lý giải thích.

“Mỗi khi thủy triều xuống là có rất nhiều đồ như vẹm xanh, cua, hàu. Nếu may mắn còn nhặt được cả đồ xịn nữa đấy.”

Thấy Đại Bảo cũng đang nhìn mình, cậu bồi thêm: “Trên bãi biển còn có nhiều vỏ sò đủ màu sắc đẹp lắm. Áp vào tai còn nghe thấy cả tiếng sóng biển rì rào nữa cơ!”

“Thật ạ? Thế sau này con cũng muốn đi nhặt. Mẹ ơi chúng ta cùng đi nhé?”

“Được rồi.”

Chiếc xe tải sau khi đăng ký ở trạm gác cổng, Tiểu Lý lái thẳng vào khu nhà ở của gia đình quân nhân, rồi dừng lại trước cổng một ngôi nhà.

Hàn Sương nhìn ngôi nhà trước mặt, nó có chút khác biệt so với những dãy nhà màu trắng vừa đi ngang qua. Đó là một ngôi nhà gạch ngói, bên trong có cả mảnh vườn nhỏ để trồng rau. Có lẽ đã lâu không có người ở nên cỏ dại mọc đầy vườn.

Kiến trúc này rất giống với nhà ở quê, đúng lúc có thể thỏa mãn mong muốn trồng rau của cô.

Trương Kiến Chu bế Đại Bảo từ thùng xe xuống, đi tới bên cạnh Hàn Sương. Thấy cô đang nhìn ngôi nhà, anh nói: “Khu nhà ở này có hai loại. Một loại là nhà tầng mới xây nhưng diện tích hơi nhỏ. Loại còn lại là kiểu nhà có sân vườn như thế này. Anh nghĩ có sân vườn thì Đại Bảo và Tiểu Bảo chơi đùa sẽ thuận tiện hơn.”

Trương Kiến Chu có chút chột dạ sờ mũi, nhận ra hình như mình đã tự tiện quyết định mất rồi: “Vợ ơi, em xem em thích loại nào? Nếu em thích nhà tầng thì anh đi tìm Trung đoàn trưởng xem có đổi lại được không?”

Hàn Sương: “Không sao đâu, em thích kiểu có sân vườn này hơn, lại còn có thể trồng rau được nữa.”

Thấy Hàn Sương thật sự thích, Trương Kiến Chu mới thở phào nhẹ nhõm.

...

Đại Bảo và Tiểu Bảo cũng chạy quanh ngắm nghía ngôi nhà. Quân Bảo thì chăm sóc cho Kẹo, không ngờ Kẹo lại bị say xe, đến giờ vẫn còn đang buồn nôn.

Nó nằm bẹp trong l.ồ.ng với vẻ mặt không chút sức lực, đôi mắt rưng rưng, miệng hơi há ra thỉnh thoảng lại chảy nước dãi. Còn Thịt Kho Tàu thì đã bắt đầu chạy quanh sân khảo sát địa bàn, đ.á.n.h dấu lãnh thổ, nó còn hơi né tránh đám người Hàn Sương một chút.

Dù là ch.ó nhưng trông nó cứ như biết xấu hổ vậy.

Tôn Quốc Tường và Tiểu Lý đã bắt đầu chuyển hành lý xuống. Trương Kiến Chu mở cửa nhà, bảo họ cứ chuyển đồ vào gian chính trước, lát nữa cả nhà sẽ tự sắp xếp sau.

Sau khi chỉ chỗ đặt hành lý cho Tôn Quốc Tường và Tiểu Lý, Trương Kiến Chu cũng bắt tay vào giúp một tay.

...

Dù trước khi nhận nhà Trương Kiến Chu đã dọn dẹp qua rồi, nhưng để trống một thời gian nên bụi bặm vẫn bám đầy, lát nữa phải tổng vệ sinh lại một lượt.

Hàn Sương không để Trương Kiến Chu đụng vào đồ đạc trong bếp, nếu không cô sẽ rất khó lấy đồ từ không gian ra vì sợ anh biết mình mang theo quá nhiều thứ.

Ba cha con Trương Kiến Chu và Quân Bảo bắt đầu dọn dẹp các phòng khác. Tất nhiên là Tiểu Bảo và Quân Bảo chỉ là đi theo chơi thôi, những chỗ hai đứa làm đều phải dọn lại từ đầu.

Hàn Sương dọn dẹp phòng ngủ chính trước, nếu không tối nay chẳng có chỗ mà ngủ.

Đầu tiên cô trải một lớp rơm lên giường. Thời tiết ở đảo nóng và ẩm ướt, dùng rơm có thể ngăn chặn một phần hơi ẩm.

Trải rơm xong, Hàn Sương đem chăn mang từ nhà đi ra trải lên. Nhiệt độ ở đảo ấm hơn ở quê rất nhiều nên chỉ cần đắp chăn mỏng là đủ.

Ba đứa nhỏ từ khi xuống ga đã lần lượt cởi bỏ bớt quần áo dày trên người rồi. Hiện tại chỉ còn lại áo thu đông và áo khoác mỏng thôi. Vậy mà Tiểu Bảo vẫn muốn cởi tiếp, nhưng Hàn Sương không cho vì sợ thay đổi đột ngột sẽ bị cảm lạnh.

Tiểu Bảo giờ lớn rồi nên không dễ lừa nữa, cậu còn lấy Trương Kiến Chu ra làm ví dụ, bảo cha chỉ mặc mỗi áo ngắn tay mà trên đầu còn đang vã mồ hôi kìa, chắc chắn là không lạnh đâu.

Hàn Sương lườm một cái, Trương Kiến Chu lập tức hiểu ý ngay: “Ái chà, anh dọn gian chính với phòng của Tiểu Bảo mà thấy nóng quá đi mất...”

“Tiểu Bảo à, con chắc cũng làm nhiều việc nên thấy nóng đúng không?”

Tiểu Bảo im bặt luôn. Cậu vẫn rất có tự giác về năng lực làm việc của mình, bảo cậu đi chơi thì được chứ làm việc thì miễn bàn.

Cậu lẳng lặng đi ra sau lưng Đại Bảo, không nhắc đến chuyện cởi quần áo nữa.

Trương Kiến Chu nhìn Hàn Sương với ánh mắt đầy vẻ tự hào, cứ như muốn nói: “Anh giỏi chưa này!”

...

Hàn Sương lườm Trương Kiến Chu một cái. Đúng là minh chứng cho câu nói “đàn ông mãi mãi là những đứa trẻ”, chút chuyện nhỏ nhặt này cũng phải đòi khen ngợi.

Trương Kiến Chu thì cứ tưởng Hàn Sương đang liếc mắt đưa tình với mình, làm việc càng thêm hăng hái, trong lòng thầm đắc ý nghĩ vợ đúng là rất thương mình.

Hàn Sương lại đi dọn dẹp nhà bếp. Bếp là nơi bẩn nhất, người ở trước khi đi không dọn dẹp, rác rưởi vứt lung tung, trên tường cũng bám đầy các loại vết bẩn.

Trương Kiến Chu đứng ở cổng sân đã nhìn thấy gian bếp rồi. Việc sắp xếp đồ đạc thì anh có thể không rành, nhưng dọn dẹp thì anh làm được.

“Vợ ơi để anh giúp em dọn rác trước nhé.” Nói đoạn, anh cầm chổi bắt tay vào làm luôn.

Hàn Sương vốn cũng thấy hơi lúng túng vì nó quá bẩn, thấy Trương Kiến Chu làm việc cô liền thở phào một cái, tự nhủ tối nay sẽ nấu món gì thật ngon để bù đắp cho anh.

Đợi Trương Kiến Chu dọn xong, Hàn Sương tìm cớ bảo anh tiếp tục đi dọn sân để đuổi anh ra khỏi bếp.

Hàn Sương lấy các đồ dùng nhà bếp mang từ nhà đi ra bày biện, đặc biệt là các loại gia vị nấu ăn. Đây đều là những thứ Hàn Sương tự tay xay chế, bên ngoài muốn mua cũng chẳng có.

Lúc trước ở nhà Hàn Sương đã cố ý lẩm bẩm trước mặt Trương Kiến Chu là sẽ mang theo ít gạo mì và d.a.o kéo để phòng hờ lúc mới sang chưa có đồ dùng.

Giờ d.a.o kéo bị quản lý rất c.h.ặ.t, nếu đợi đến nơi mới làm thì chưa chắc đã có ngay được. Hàn Sương không muốn ngày nào cũng phải ăn cơm căng tin, cơm tự nấu vẫn là ngon nhất.

Hàn Sương lấy ra một phần gạo mì, lượng không nhiều lắm, chủ yếu là để che mắt Trương Kiến Chu, phần còn lại vẫn để trong không gian, đợi sau này tìm cơ hội rồi mới lấy ra dần.

Trong bếp có sẵn một cái nồi, Hàn Sương phải cọ rửa mãi mới sạch, thế này là tối nay có thể tự nấu món gì đó đơn giản để ăn rồi, không cần phải ra căng tin nữa.

Ngoài sân, mấy cha con Trương Kiến Chu làm việc hăng say không kém. Cái cuốc là Trương Kiến Chu mượn của nhà Trung đoàn trưởng Lưu, còn có cả một cái xẻng sắt nữa. Ngoài cái to ra còn có một cái nhỏ đang ở trong tay Đại Bảo.

Đây là dụng cụ của Lưu Ái Dân, con trai út nhà Trung đoàn trưởng.

Biết có các em nhỏ mới tới, Lưu Ái Dân chủ động đưa cái xẻng nhỏ của mình cho Trương Kiến Chu để mang về cho các em chơi, bản thân cậu bé thì còn hơi ngại chưa dám sang.

Lúc này Đại Bảo đang dùng chân giẫm lên xẻng sắt cắm xuống chỗ có cỏ, dùng sức một cái là lôi được cả đám cỏ dại lên.

Tiểu Bảo và Quân Bảo thì cứ bám đuôi Đại Bảo. Hễ Đại Bảo nhổ được đám nào là hai đứa lại chạy tới rũ sạch đất bám trên cỏ dại.

Hai đứa nhỏ cũng rất khôn, không đi theo sau Trương Kiến Chu vì biết anh làm rất nhanh.

“Mọi người đang bận đấy à?” Vương Ái Cầm tay phải xách giỏ, tay trái dắt con trai nhỏ đi tới.

Chương 65

Hàn Sương nhìn người phụ nữ trước mặt, người này trạc tuổi cô, khuôn mặt tròn trịa trông rất phúc hậu.

“Chào chị ạ.” Hàn Sương đoán đây chắc là vợ của Trung đoàn trưởng Lưu nên chủ động chào hỏi.

Vương Ái Cầm nhìn thấy Hàn Sương thì trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Cô đã nghe chồng kể về vợ của Trương Kiến Chu rồi, nhưng không ngờ lại xinh đẹp đến mức này. Làn da trắng nõn nà cứ như chưa từng phải làm việc đồng áng bao giờ, trông chẳng giống người nông thôn chút nào.

“Em chắc là vợ của Kiến Chu phải không? Chị là Vương Ái Cầm, ở ngay cạnh nhà em đấy.” Cô đưa cái giỏ cho Hàn Sương: “Nghe nói nhà em mới tới chắc chưa kịp chuẩn bị đồ ăn, chị có mang sang ít rau và mấy quả trứng, em cứ cầm lấy mà dùng.”

Hàn Sương nhận lấy cái giỏ với vẻ cảm kích: “Cảm ơn chị Ái Cầm quá, em vừa mới dọn xong bếp, đang lo tối nay ăn gì đây.”

Hai người phụ nữ bắt đầu trò chuyện rôm rả. Vương Ái Cầm vốn là người nhiệt tình, thấy Hàn Sương ăn nói nhẹ nhàng, lại không có vẻ gì là kiêu kỳ nên rất có thiện cảm.

Lưu Ái Dân, con trai của cô, thì cứ lấp ló sau lưng mẹ, tò mò nhìn Đại Bảo, Tiểu Bảo và Quân Bảo. Cậu bé thấy cái xẻng nhỏ của mình đang ở trong tay Đại Bảo thì khẽ mỉm cười.

Tiểu Bảo thấy có bạn mới tới liền chạy tới làm quen: “Anh ơi, em là Tiểu Bảo, đây là anh trai em Đại Bảo, còn đây là em trai Quân Bảo.”

Lưu Ái Dân bị sự nhiệt tình của Tiểu Bảo làm cho bớt ngại, cậu bé lên tiếng: “Anh là Ái Dân.”

Thế là bốn đứa trẻ nhanh ch.óng tụ lại một chỗ, bắt đầu bàn tán về cái xẻng và đống cỏ dại.

Trương Kiến Chu thấy vợ Trung đoàn trưởng sang chơi thì cũng dừng tay, chào hỏi một tiếng rồi lại tiếp tục công việc dọn sân.

Vương Ái Cầm nhìn thấy ba đứa trẻ thì hỏi Hàn Sương: “Chị nhớ Kiến Chu bảo chỉ có hai đứa thôi mà, đứa nhỏ kia là...”

Hàn Sương khẽ giải thích chuyện của Quân Bảo. Vương Ái Cầm nghe xong thì không khỏi xuýt xoa, khen ngợi vợ chồng Hàn Sương tốt bụng, rồi lại c.h.ử.i mắng bọn buôn người một trận.

“Em cứ thong thả mà dọn, có gì không hiểu cứ sang hỏi chị. Ở đây mọi người đều là quân tẩu (vợ quân nhân) cả, giúp đỡ nhau là chuyện thường.” Vương Ái Cầm dặn dò thêm vài câu rồi mới dắt con trai về.

Hàn Sương nhìn vào giỏ thấy có mấy cây cải thìa tươi rói, mấy quả trứng gà và cả một ít cá khô nữa. Cô thầm cảm ơn sự chu đáo của người hàng xóm mới này.

...

Buổi tối, Hàn Sương dùng số rau và trứng mà chị Ái Cầm cho để nấu một bữa cơm giản dị. Cô nấu một nồi cháo loãng, xào cải thìa với tỏi, và làm thêm món trứng đúc thịt kho tàu (lấy một ít thịt từ không gian ra).

Dù đơn giản nhưng hương vị cực kỳ thơm ngon. Cả nhà ngồi quây quần bên cái bàn gỗ vừa mới được dọn sạch, ăn uống một cách ngon lành.

Sau bữa tối, Trương Kiến Chu đi tắm rửa cho ba đứa nhỏ. Lũ trẻ hôm nay mệt rồi nên vừa đặt lưng xuống giường là ngủ khì ngay. Quân Bảo vẫn được nằm chung với Tiểu Bảo ở gian phòng trong.

Trương Kiến Chu quay lại phòng ngủ chính, thấy Hàn Sương đang ngồi bên mép giường chải tóc. Dưới ánh đèn dầu mờ ảo, trông cô càng thêm dịu dàng và cuốn hút.

Anh đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, khẽ ôm lấy vai cô: “Vợ ơi, vất vả cho em rồi. Theo anh ra đây em có thấy hối hận không?”

Hàn Sương tựa đầu vào vai anh, khẽ mỉm cười: “Không hối hận chút nào. Chỉ cần cả nhà chúng ta ở bên nhau là em thấy hạnh phúc rồi.”

Trương Kiến Chu siết c.h.ặ.t vòng tay, trong lòng thầm hứa sẽ cố gắng hết sức để che chở cho mẹ con cô.

Một đêm yên bình trên hòn đảo xa lạ trôi qua.

Sáng hôm sau, Trương Kiến Chu dậy sớm để chuẩn bị đi mua thêm một số đồ đạc cần thiết như giường và tủ cho Đại Bảo và Tiểu Bảo. Anh dự định sẽ đưa Hàn Sương và lũ trẻ đi cùng để cô có thể chọn theo ý thích.

Khi cả nhà đang chuẩn bị đi thì có tiếng gõ cửa. Mở cửa ra là một chiến sĩ liên lạc, cậu ta chào Trương Kiến Chu rồi nói: “Trung đoàn trưởng Trương, có điện thoại từ kinh thành gọi cho anh ạ. Họ nói là có liên quan đến cậu bé Quân Bảo.”

Hàn Sương và Trương Kiến Chu nhìn nhau, xem ra người nhà của Quân Bảo đã tìm thấy tin tức rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.