Tn70: Cuộc Sống Quân Hôn Từ Mạt Thế Về Những Năm 70 Của Cô Nàng Dị Năng - Chương 189: Sách Truyện
Cập nhật lúc: 11/01/2026 16:47
Thấm thoát thời gian buổi sáng sắp trôi qua, Hàn Sương cầm lấy bản nội dung thi sơ trung cao cấp mà Ngô Tu Hiền viết cho mình rồi vội vã trở về nhà.
Ngô Tu Hiền xem xét tình hình đặc thù của Hàn Sương nên bảo buổi chiều cô không cần qua nữa, hôm nay người đến khám trong đơn vị không đông, phòng khám tương đối nhàn hạ.
Khi trở về, Đại Bảo Tiểu Bảo đều ngoan ngoãn ở nhà không đi đâu cả, Hàn Sương vừa đẩy cửa sân ra đã thấy hai anh em đang chơi trò nhảy ô vui vẻ trong sân.
Tảng đá đè nặng trong lòng cô cuối cùng cũng rơi xuống, ít nhất lũ trẻ không chạy đi xa, giúp cô đỡ lo lắng phần nào.
Nhưng chuyển ý nghĩ lại, cứ lâu dài thế này cũng không phải là cách, cô phải có một dự tính lâu dài mới được.
Hàn Sương quyết định đi tìm bác Tưởng, xem thử có thể nhờ bà trông giúp các con trong thời gian cô đi làm không, như vậy mình mới có thể yên tâm làm việc.
“Mẹ ơi, mẹ cuối cùng cũng về rồi! Cả buổi sáng nay con chẳng thấy mẹ đâu, nhớ mẹ quá chừng luôn!” Tiểu Bảo tinh mắt, vừa thấy Hàn Sương là lập tức chạy tới ôm chân cô nũng nịu.
Hàn Sương mỉm cười ngồi thụp xuống ôm Tiểu Bảo: “Nhớ mẹ rồi à? Buổi sáng có ngoan ngoãn nghe lời anh không đấy?”
“Dạ dạ, con có ngoan ngoãn nghe lời mà, còn giúp anh cho gà cho vịt ăn nữa đó...” Tiểu Bảo ngẩng đầu, vẻ mặt đắc ý báo cáo “chiến công” của mình với Hàn Sương.
Hàn Sương nghe xong, trong lòng vừa thấy an ủi vừa thấy cảm động, cô xoa đầu Tiểu Bảo rồi lại quay qua xoa đầu Đại Bảo, cảm thán nói: “Nhà mẹ nếu mà không có Đại Bảo thì không biết phải làm sao nữa đây...”
Đại Bảo nghe xong liền ngượng ngùng mỉm cười.
Để thưởng cho hai anh em vì sự nghe lời và hiểu chuyện, Hàn Sương dự định buổi trưa làm một bữa trưa thật phong phú.
Rau trong vườn lại cao thêm một đoạn dài, xanh mướt một dải, gà con vịt con đều đang rục rịch, cứ vây quanh vườn rau mà đi đi lại lại, nhưng đều bị Hoàng Đậu ngăn lại.
Hoàng Đậu đã lớn thêm một chút, cũng nhìn ra được sự khác biệt so với loài vịt, thể hình của nó to hơn, cổ dài hơn, phần đầu tương đối lớn, mỏ rộng và dẹt, phần trán thường có một khối thịt nổi lên rõ rệt, đây là dấu hiệu sau này sẽ mọc mào ngỗng.
Mà lũ vịt này thì không có, có lẽ lúc trước người bán vịt đã đưa lộn.
Bữa trưa Hàn Sương làm món mì cá ngừ, kèm theo dưa chuột thái sợi và cà rốt thái sợi, cả hai đan xen vào nhau không chỉ màu sắc hấp dẫn mà còn tăng thêm sự phong phú cho cảm giác khi ăn.
Từng sợi mì đều được bao bọc c.h.ặ.t chẽ bởi nước sốt đậm đà, mùi thơm đặc trưng của cá ngừ thấm đẫm trong đó.
Phía trên cùng của đĩa, Hàn Sương còn đặc biệt đặt một miếng thịt cá ngừ thật lớn, thịt cá tươi non như muốn chảy nước, bề mặt điểm xuyết những hạt vừng khiến mùi thơm của mì càng thêm nồng nàn.
Hai anh em rất nể mặt, ăn sạch sành sanh thức ăn trong đĩa, không còn sót lại dù chỉ một sợi mì.
Tiểu Bảo ăn xong còn đặc biệt xoa xoa cái bụng tròn vo của mình, vẻ mặt khổ sở nói: “Mẹ ơi mẹ nấu cơm ngon quá đi mất, con cảm giác cái bụng nhỏ của con không gầy đi được nữa rồi, phải làm sao bây giờ đây ạ?”
Đừng nhìn ngày thường Tiểu Bảo luôn tự đắc mình đáng yêu đẹp trai, thực ra trong lòng cậu bé cũng có chút tự hiểu lấy mình, biết bụng mình hơi to nên bình thường hễ có ai nhắc đến chuyện vóc dáng là cậu đặc biệt nhạy cảm, ai nhìn vào bụng nhỏ của cậu là cậu cáu ngay.
“Không sao đâu, con đây là béo sữa thôi, đợi con lớn lên là ổn ngay mà.” Hàn Sương an ủi Tiểu Bảo, lời nói không hề có chút lấy lệ nào, Hàn Sương cũng không phải là có cái nhìn thiên vị gì, hoàn toàn là xuất phát từ tận đáy lòng.
Sự thực cũng đúng là như thế, Tiểu Bảo bây giờ mới chỉ là một đứa trẻ, tuổi đời còn quá nhỏ, cơ thể vẫn đang trong giai đoạn phát triển và trưởng thành, có chút béo sữa là chuyện rất bình thường.
.....
Ăn cơm xong, Hàn Sương nhanh nhẹn dọn dẹp bát đũa, xếp chúng ngăn nắp trong bếp rồi cầm một cuốn sách y đi ra gian nhà chính.
Cô tìm một vị trí thoải mái dưới chiếu rồi ngồi xuống, ngay sau đó lật mở trang sách.
Lúc này, gió nhẹ thoang thoảng thổi tới, mang theo một chút hơi mát, tiếng chuông gió dưới hiên nhà cũng đu đưa theo gió, phát ra những tiếng kêu thanh thúy êm tai, tăng thêm mấy phần thư thái cho buổi trưa yên bình này.
Mặc dù tiếng ve sầu không ngừng kêu râm ran từ ngoài cửa sổ truyền vào nhưng Hàn Sương không hề bị quấy rầy, cô toàn tâm toàn ý đọc cuốn sách y trên tay.
Hai anh em buổi sáng đã học bài rồi, giờ đang cầm cuốn sách truyện đọc một cách say sưa.
Mấy cuốn sách truyện trước đó Đại Bảo và Tiểu Bảo đều đã đọc hết rồi, cuốn này là Hàn Sương lấy ra từ trong không gian của mình, đặc biệt lựa chọn cuốn sách truyện phù hợp với thời đại này.
Cuốn sách này cực kỳ tinh tế, phía trên có in trực tiếp chú thích phiên âm, Đại Bảo gặp chữ nào không biết thì chỉ cần đ.á.n.h vần ra là được, cũng không cần giống như trước đây hễ gặp chữ lạ là phải lật từ điển, đỡ tốn bao nhiêu phiền phức.
Ban đầu, Tiểu Bảo vẫn giống như thường ngày nghe kể chuyện, lặng lẽ nghe Đại Bảo đọc.
Nhưng khi Đại Bảo đọc xong một chương, Tiểu Bảo lập tức bị câu chuyện mới lạ này thu hút, trí tò mò trỗi dậy, không kìm được mà hỏi: “Anh ơi, Tôn hầu t.ử thật sự là từ trong đá sinh ra ạ?”
“Đúng thế, đó không phải là hòn đá bình thường, mà là tiên thạch...”
Chương 120
Tiểu Bảo nghe đến mê mẩn, còn định hỏi tiếp, Đại Bảo vờ đe dọa nói: “Em còn muốn nghe tiếp không? Hỏi nữa là anh không đọc nữa đâu đấy.” Hỏi nữa thì Đại Bảo cũng không biết trả lời thế nào.
Tiểu Bảo nghe xong vội vàng bày ra bộ dạng bé ngoan, liên tục gật đầu: “Muốn muốn mà, anh đọc tiếp đi, em không hỏi nữa đâu.”
Đại Bảo đọc liền một mạch năm sáu chương truyện, cổ họng đã có chút khàn rồi, cảm thấy thực sự mệt không muốn đọc tiếp nữa, định bụng lát nữa tự mình lật xem nội dung phía sau.
Tiểu Bảo thì sốt ruột lắm, cậu đang nghe đến đoạn gay cấn, Tôn hầu t.ử mới vừa làm Bật Mã Ôn thôi, đang tràn đầy mong đợi những tình tiết đặc sắc phía sau: “Anh ơi, anh đọc thêm cho em mấy trang nữa được không?”
Đại Bảo nhìn đồng hồ, nhắc nhở: “Sắp đến giờ ngủ trưa rồi, bình thường giờ này chúng ta đều phải nghỉ ngơi mà.”
Cậu thực sự cũng muốn xem tiếp, nhưng cậu làm việc gì cũng thích làm theo kế hoạch, vả lại đọc lâu như thế cậu cũng thực sự thấy mệt rồi.
Tiểu Bảo thấy Đại Bảo dù mình có nũng nịu thế nào cũng không chịu đọc tiếp, trong lòng sốt ruột quá hóa giận: “Hừ, không đọc thì thôi, em tự đọc!”
Cậu tức tối giật lấy cuốn sách truyện, chuẩn bị tự mình lật xem.
Thực ra Đại Bảo là nhận được ám hiệu của Hàn Sương, ra ý bảo cậu đừng tiếp tục đọc cho Tiểu Bảo nghe nữa.
Đại Bảo tuy không biết tại sao Hàn Sương làm vậy nhưng cậu biết mẹ làm thế nhất định là có nguyên do của mình, thế là cũng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn Tiểu Bảo tự mình loay hoay.
Tiểu Bảo hậm hực cầm cuốn sách truyện về phía mình, mở ra là cúi đầu xem ngay, nhưng vẻ mặt lại có chút chán nản.
Trên một trang giấy, số chữ cậu biết chỉ đếm trên đầu ngón tay, mặc dù lúc trước có học mấy cái phiên âm nhưng lúc thực sự dùng đến mới thấy vẫn còn xa lạ quá, cố gắng đ.á.n.h vần mà cứ vấp va vấp váp, không cách nào đọc một cách trôi chảy được.
“Mẹ ơi, mẹ dạy con phiên âm đi ạ? Con muốn tự mình học chữ.” Tiểu Bảo chu cái mỏ nhỏ lên, rõ ràng vẫn còn đang giận Đại Bảo, không thèm đoái hoài đến cậu, mà chạy thẳng đến bên cạnh Hàn Sương kéo vạt áo cô khẩn khoản nài nỉ.
Phải biết là bình thường Tiểu Bảo toàn trực tiếp hỏi Đại Bảo thôi.
