Tn70: Cuộc Sống Quân Hôn Từ Mạt Thế Về Những Năm 70 Của Cô Nàng Dị Năng - Chương 191: Vớt Rong Mứt

Cập nhật lúc: 11/01/2026 16:48

Chủ yếu là Tiểu Bảo đang kể, cậu bé mô tả câu chuyện mà Đại Bảo đọc cho nghe hôm nay một cách sinh động, thỉnh thoảng còn thêm vào mấy động tác cường điệu.

Tiểu Bảo kể đến lúc hăng say, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ quên mất một vài chi tiết, lúc này Đại Bảo sẽ từ bên cạnh bổ sung thêm vài câu để câu chuyện thêm phần hoàn chỉnh.

Đồng Đồng một mình nghe đến mê mẩn, đôi mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào Tiểu Bảo và Đại Bảo, đây là lần đầu tiên bé được nghe câu chuyện kiểu này đấy, trong lòng khỏi phải nói là vui đến mức nào.

Mặc dù phản ứng của Đồng Đồng khiến Tiểu Bảo rất hài lòng nhưng cậu bé vẫn cảm thấy khán giả hơi ít, kể không được đã lắm.

Chương 121

Cậu bé suy tính, câu chuyện hay thế này không thể cứ để lãng phí như vậy được, phải để cho nhiều người nghe thấy mới được.

Dự định chiều nay sẽ đi tìm đám đàn em, kể lại câu chuyện này cho chúng nghe một lần nữa, cậu tin chắc hễ kể chuyện xong nhất định có thể khiến đám đàn em càng thêm nể phục cậu, củng cố vững chắc địa vị đại ca của cậu.

Về sau trên đường quay về, Đại Bảo cuối cùng cũng không nhịn được mà mở lời hỏi về chuyện này.

Lúc nãy cậu đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa Hàn Sương và bác Tưởng, chẳng qua lúc đó cậu không chen ngang mà cứ nén trong lòng.

Hàn Sương thấy thế liền nói với Đại Bảo: “Đúng vậy, Đại Bảo Tiểu Bảo sau này đợi khi mẹ đi làm thì mẹ sẽ đưa các con đến nhà em Đồng Đồng được không? Các con tự ở nhà mẹ thực sự không yên tâm.”

Đại Bảo nghe xong liền hiểu chuyện gật đầu: “Dạ được mẹ ạ, mẹ cứ yên tâm đi làm đi, bọn con sẽ không chạy lung tung đâu. Lúc đó con cũng sẽ trông em cẩn thận.”

Hàn Sương nghe lời Đại Bảo nói không khỏi khen ngợi: “Đúng là con trai ngoan của mẹ.”

Nói xong cô lại quay đầu nhìn Tiểu Bảo: “Tiểu Bảo con thì sao? Có sẵn lòng đến nhà em Đồng Đồng chơi không?”

Tiểu Bảo nhún vai, vẻ mặt không sao cả nói: “Con thế nào cũng được, con nghe theo sự sắp xếp của mẹ.”

Thực ra trong lòng Tiểu Bảo đã thầm vui sướng rồi, cậu đã bắt đầu tưởng tượng ra lúc đó Hàn Sương không có nhà thì cậu sẽ trổ tài thế nào, làm một người đại ca tốt cho đám đàn em ra sao.

“Đúng rồi Tiểu Bảo, trước lúc ngủ trưa chẳng phải con có nói với mẹ là chiều nay muốn học nhận phiên âm sao?” Hàn Sương vừa đi vừa hỏi.

Câu nói này giống như một luồng gió mạnh thổi tan những ảo tưởng trong lòng Tiểu Bảo, kéo cậu trở về với thực tại.

Cậu thế mà lại quên mất chuyện quan trọng như vậy, vốn dĩ cậu còn định chiều nay đi tìm đám bạn nhỏ kể chuyện cho chúng nghe cơ mà.

Giờ xem ra kế hoạch này sợ là hỏng bét rồi.

Tiểu Bảo gãi gãi đầu, trong lòng có chút buồn bực nhưng chuyển ý nghĩ lại, phiên âm thực sự là không thể không học được.

Cậu cũng nhận ra nếu chỉ dựa vào Đại Bảo đọc cho nghe thì không thực tế, dù sao cuốn sách truyện đó dày như một ngọn núi nhỏ, Đại Bảo cũng không thể nào lúc nào cũng có thời gian để đọc từng trang cho cậu mãi được.

Hơn nữa trong lòng Tiểu Bảo còn có một tính toán nhỏ, học được nhận phiên âm thì cậu có thể bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, muốn kể cho đám đàn em chuyện gì thì kể chuyện đó rồi, điều này rất có ích cho việc củng cố địa vị của cậu.

Sau một hồi cân nhắc, Tiểu Bảo trả lời: “Dạ đúng mẹ ạ, con học phiên âm.”

“Về nhà mẹ dạy con ngay.”

Về đến phòng, Hàn Sương lấy hộp thẻ phiên âm tự chế từ trên giá sách xuống, trải từng tấm một ra bàn, bắt đầu kiên nhẫn dạy Tiểu Bảo nhận mặt chữ và đọc theo.

Tiểu Bảo lúc đầu còn có chút xa lạ, mắt cứ dán vào những chữ cái có hình dáng tương tự nhau, luôn nhầm lẫn giữa “b” và “d”, “p” và “q”, đôi lông mày nhỏ nhíu c.h.ặ.t lại, có vẻ hơi khổ sở.

Đại Bảo thấy thế cũng sáp lại gần, dùng kỹ năng đã nắm vững phiên âm một cách thuần thục của mình để làm mẫu và chỉ dẫn cho Tiểu Bảo ở bên cạnh.

Cậu nắm lấy bàn tay nhỏ của Tiểu Bảo, chỉ vào các chữ cái trên thẻ, dạy Tiểu Bảo làm sao để phân biệt chúng hết lần này đến lần khác.

Dần dần, Tiểu Bảo đã bắt đầu có thể phân biệt được những chữ cái có hình dáng tương tự này rồi.

“Mẹ ơi, chữ ‘a’ này có phải giống hệt như lúc con há to miệng không ạ?” Tiểu Bảo đột nhiên hứng khởi chỉ vào một tấm thẻ nói.

Hàn Sương nghe xong liền mỉm cười gật đầu, khen ngợi: “Đúng vậy, Tiểu Bảo giỏi quá, chữ ‘a’ trong phiên âm cũng giống hệt như âm thanh con phát ra khi há miệng thật to vậy.”

Nhận được lời khen, Tiểu Bảo càng học hăng hái hơn. Cậu đọc từng phiên âm trên thẻ, tuy thỉnh thoảng vẫn còn sai sót nhưng sự nghiêm túc và nỗ lực đó của cậu khiến Hàn Sương nhìn thấy mà thầm nhủ trong lòng, để Tiểu Bảo học tập đúng là không dễ dàng chút nào mà....

Thấy Tiểu Bảo đã bắt đầu vào guồng, Hàn Sương định để Đại Bảo tiếp tục dạy Tiểu Bảo, còn mình đi ra biển vớt ít rong mứt tươi về.

Cô nói với hai anh em: “Đại Bảo, con có thể giúp mẹ tiếp tục dạy Tiểu Bảo được không? Mẹ ra biển vớt ít rong mứt, về làm lá rong biển để sau này chúng mình làm sushi ăn nhé.”

Hai anh em nghe xong mắt đều sáng rực lên, dù sao lại sắp có đồ ngon để ăn rồi, vội vàng gật đầu đồng ý.

Đại Bảo còn vỗ n.g.ự.c bảo đảm nhất định sẽ dạy Tiểu Bảo thật tốt, để Hàn Sương yên tâm đi vớt rong mứt.

Hai đứa nhỏ hai ngày nay không ít lần nghe Hàn Sương lẩm bẩm về sự thơm ngon của sushi, cơm bao lấy miếng cá ngừ tươi ngon, bên trong còn kẹp thêm những thanh dưa chuột thanh mát, mới nghe thôi đã khiến người ta thèm thuồng nhỏ dãi, cứ mong mỏi mãi để được nếm thử một miếng đây này!

Hàn Sương trước đó lúc đi câu cá đã tình cờ phát hiện ra một chỗ mọc đầy rong mứt, có lẽ mọi người không mấy hứng thú với rong mứt nên cơ bản chẳng ai động vào nó, đúng lúc thuận tiện cho Hàn Sương đi vớt.

Trong lúc Hàn Sương đang vớt thì đúng lúc có người đi ngang qua, thấy Hàn Sương xong liền tốt bụng nhắc nhở cô: “Hàn Sương à, cái rong mứt đó trơn tuồn tuột, lại còn có chút mùi tanh, chẳng ngon chút nào đâu. Cô nhìn xem, ngay cả gà vịt cũng không thèm động vào nó, cô đừng có phí công vô ích làm gì.”

Vẻ mặt chân thành, rõ ràng là muốn để Hàn Sương từ bỏ ý định này.

Hàn Sương mỉm cười nói cô muốn thử cách làm khác xem sao.

Người đó thấy Hàn Sương kiên trì như vậy đành phải lắc đầu rời đi, trong lòng còn lẩm bẩm: “Không nghe lời khuyên, đợi khi Hàn Sương ăn vào miệng là biết ngay, lúc đó đừng có mà hối hận.”

Dù sao ban đầu bà ấy cũng có suy nghĩ y hệt như Hàn Sương, thấy rong mứt dưới biển mọc san sát nhau nên muốn vớt sạch chỗ rong mứt này mang về nhà, nhưng mùi vị làm ra lại rất khó ăn.

Hàn Sương vớt đầy hai xô rong mứt, trong lòng tính toán lần này phải làm nhiều một chút, sau này còn có thể dùng làm đồ ăn vặt từ từ ăn dần.

Đúng lúc gặp một nhóm người đi nhặt hải sản trở về, họ thấy Hàn Sương lại xách hai xô đồ, còn tưởng cô lại câu được bao nhiêu cá, lũ lượt ném tới những ánh mắt ngưỡng mộ.

Đợi khi đến gần nhìn mới thấy trong xô của Hàn Sương toàn là rong mứt, một số người trong lòng mới thầm thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: Xem ra Hàn Sương cũng không phải lúc nào cũng may mắn thế, có thể lần nào cũng câu được cá.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.