Tn70: Cuộc Sống Quân Hôn Từ Mạt Thế Về Những Năm 70 Của Cô Nàng Dị Năng - Chương 216: Trương Kiến Chu Ghen

Cập nhật lúc: 11/01/2026 16:54

Tiểu Bảo nghe xong không vui nữa, cái miệng nhỏ trễ xuống, lần này thực sự đau lòng rồi, nước mắt quanh quẩn trong hốc mắt: "Mẹ nhìn xem cha giúp anh nói chuyện kìa, họ cùng một phe, đều không thương con."

Hàn Sương nhìn cảnh tượng náo nhiệt trước mắt, lòng sáng như gương, cô vẫn rất rõ đức tính của Tiểu Bảo.

Cô thong thả ngồi xuống ghế, đặt Tiểu Bảo xuống đất, nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu, kiên nhẫn nói: "Tiểu Bảo con xem Thịt Kho Tàu vẫn chưa lớn hẳn, nó chưa kéo nổi con đâu, con không thể cứ cưỡi nó mãi, vạn nhất nó không lớn cao được nữa thì sao? Lúc đó nó sẽ không thể chơi với con như bây giờ được đâu."

Thấy Tiểu Bảo vẫn vẻ mặt không phục, miệng nhỏ chu lên đến mức treo được hũ dầu, Hàn Sương nói tiếp: "Chủ yếu là mẹ còn lo cho Tiểu Bảo nữa, lỡ không cẩn thận ngã xuống, sứt đầu mẻ trán thì mẹ đau lòng biết bao."

Nghe giọng điệu hơi chút xót xa của Hàn Sương, Tiểu Bảo cảm thấy được an ủi, lòng ấm áp hẳn lên, hóa ra mẹ đứng về phía mình. Cậu lập tức thu lại vẻ ấm ức, gật đầu thật mạnh: "Vâng ạ, con nghe lời mẹ."

Nói rồi, Tiểu Bảo còn tinh nghịch nhìn Đại Bảo và Trương Kiến Chu, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ đắc ý, sau đó lại dùng giọng sữa làm nũng với Hàn Sương: "Mẹ ơi hôm nay con không muốn cha tắm cho con đâu, mẹ tắm cho con có được không?"

Chương 138

Hàn Sương không đáp lời, chỉ liếc nhìn Trương Kiến Chu một cái, thúc giục anh hành động.

Trương Kiến Chu thấy vậy, sải bước tiến lên, bế thốc Tiểu Bảo đang còn ăn vạ: "Đừng nghĩ nữa, mẹ con còn phải lau tóc, mau đi thôi cha tắm cho."

Nói rồi, Trương Kiến Chu vừa đi vừa gọi cả Đại Bảo qua, miệng còn lẩm bẩm: "Đại Bảo, con cũng lại đây, cùng giúp em trai con."

Trong không khí nhất thời vang lên tiếng phản kháng của Tiểu Bảo: "Con không cần cha tắm, con muốn mẹ tắm..."

Hàn Sương cũng lười quản, dù sao chẳng mấy chốc ba cha con lại hòa thuận như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cô vẫn nên làm khô tóc trước đã.

Trương Kiến Chu tắm rửa xong cho hai anh em, cúi đầu nhìn, quần áo mình đã ướt sũng dính sát vào người, thế là tự mình cũng tắm qua một cái, thay bộ đồ sạch sẽ.

Tắm xong đưa hai anh em về phòng, anh lại đi ra giặt hết số quần áo bẩn vừa thay, bây giờ chỉ cần anh ở nhà thì quần áo cơ bản đều là anh giặt. Hàn Sương bây giờ phải đi làm, thời gian không có nhiều, anh ở nhà chỉ mong có thể giúp cô giảm bớt gánh nặng.

Giặt xong, Trương Kiến Chu cẩn thận rũ phẳng từng chiếc, phơi ngay ngắn lên dây thừng ngoài sân.

Đẩy cửa phòng ngủ chính ra, ba mẹ con đang tựa vào nhau trên giường, chăm chú đọc sách truyện.

Hai anh em một trái một phải, dựa sát vào vòng ôm ấm áp của Hàn Sương.

Cái đầu nhỏ của chúng thỉnh thoảng lại ngẩng lên, nhìn lén Trương Kiến Chu vừa giặt đồ xong đang lau tay bước vào, sau đó lại vô thức rúc sâu vào lòng Hàn Sương, tay nhỏ cũng ôm c.h.ặ.t hơn, như thể sợ Trương Kiến Chu vừa mở miệng là sẽ bắt chúng về phòng mình.

Trương Kiến Chu nhìn dáng vẻ căng thẳng của hai nhóc này mà thầm buồn cười, nhưng ngoài mặt không lộ chút nào.

Anh chỉ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, giả vờ như không có chuyện gì mà lật xem một cuốn sách. Thời gian từng chút trôi qua, cho đến khi đến giờ đi ngủ, Trương Kiến Chu vẫn không hề nhắc đến chuyện bảo chúng về phòng, lúc này hai anh em mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Đến lúc ngủ, Tiểu Bảo lăn lông lốc vào lòng Hàn Sương, cái đầu nhỏ dụi dụi, giọng sữa nói: "Mẹ ơi, hôm nay con muốn mẹ vỗ vỗ, mẹ vỗ vỗ con ngủ nhé."

Vừa nói, Tiểu Bảo vừa kéo tay Hàn Sương đặt lên cái bụng nhỏ của mình, còn làm như thật mà tự vỗ vỗ bụng, ra hiệu cho cô có thể bắt đầu.

Sau đó, cậu bé ngoan ngoãn nhắm mắt lại, hàng lông mi dài như hai chiếc quạt nhỏ khẽ rung rinh.

Hàn Sương nhìn khuôn mặt nhỏ phúng phính, hồng hào của Tiểu Bảo, lòng mềm nhũn.

Cô nhớ lại trước đây, khi Tiểu Bảo còn là một mẩu tí hon, mình cũng thường nhẹ nhàng vỗ về như thế này để dỗ cậu bé ngủ.

Những ngày đó dường như mới vừa hôm qua, mà thoắt cái Tiểu Bảo đã lớn thế này rồi.

Hàn Sương nhẹ nhàng vỗ lên bụng Tiểu Bảo, khóe môi cậu bé hơi cong lên, lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Chẳng mấy chốc, Tiểu Bảo đã ngủ say, đôi tay nhỏ vốn đan chéo trước n.g.ự.c cũng thả lỏng ra, biến thành tư thế đầu hàng, mềm mại đặt trên đỉnh đầu.

Hàn Sương thấy Tiểu Bảo đã ngủ liền đắp chăn nhỏ cho cậu, quay đầu nhìn lại, thấy Đại Bảo đang mở to đôi mắt sáng rực nhìn cô, dáng vẻ đó rõ ràng là vẫn chưa ngủ.

Hàn Sương nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng, khẽ hỏi: "Sao vậy? Đại Bảo sao vẫn chưa ngủ thế?"

Ngay khoảnh khắc Hàn Sương ôm cậu vào lòng, Đại Bảo liền vui vẻ hẳn lên, rúc vào lòng cô: "Bây giờ con ngủ đây ạ."

Thực ra, bí mật nhỏ giấu trong lòng cậu là lúc nãy thấy Hàn Sương dỗ Tiểu Bảo ngủ khiến cậu thấy hơi ghen một chút, chỉ là ngại không nói ra miệng thôi, giờ thấy cô lại bế mình nên cũng không so đo nữa.

Kiến Chu nhẹ nhàng leo lên giường, rất tự giác nằm ở phía ngoài cùng.

Bây giờ, hễ những ngày hai anh em qua đây ngủ, vị trí này trở thành "ngai vàng" riêng biệt của anh.

Ai bảo anh có hai thằng con trai vừa yêu vừa hận cơ chứ, Tiểu Bảo lúc ngủ không hề ngoan ngoãn, lúc thì đạp chăn, lúc thì lăn lộn, anh ngủ bên ngoài cũng tiện trông chừng bất cứ lúc nào.

Kiến Chu không nén nổi tiếng thở dài trong lòng, bây giờ anh thực sự ngưỡng mộ những người có con gái.

Người ta đều nói con gái là chiếc áo bông nhỏ ấm áp của cha, nếu mình có một đứa con gái, chắc chắn sẽ ngoan ngoãn hiểu chuyện, đâu có quậy phá như hai thằng nhóc này.

Tuy nhiên, lời này anh chỉ nghĩ trong lòng chứ không nói với Hàn Sương.

Anh hiểu rõ vợ mình công việc vừa mới đi vào quỹ đạo, lại phải bận rộn thi nâng cấp để thăng tiến, trong nhà còn có Đại Bảo, Tiểu Bảo cần chăm sóc, cô bận rộn tối ngày, thực sự không còn dư sức lực.

Chuyện sinh con này, cứ để sau này hãy hay, không thể tăng thêm gánh nặng cho vợ được.

Thấy hai anh em đều đã ngủ say, Trương Kiến Chu cẩn thận bế Tiểu Bảo đặt sang phía bên kia giường.

Sau đó, anh từ phía sau chậm rãi ôm lấy Hàn Sương, nhẹ nhàng đặt cằm lên vai cô, cảm thán: "Cuối cùng hai thằng nhóc thối cũng ngủ rồi, ngày nào cũng tranh vợ với anh."

Hàn Sương nghiêng mặt qua, mượn ánh trăng mờ ảo rọi vào từ cửa sổ, lườm anh một cái đầy vẻ trách móc, nhưng khóe môi lại không kìm được mà hơi cong lên: "Anh thật là, còn ghen với con trai, không sợ sau này chúng lớn lên sẽ cười anh sao."

Trương Kiến Chu không nói gì, chỉ vùi đầu sâu hơn vào vai Hàn Sương, giọng nói nghèn nghẹn: "Vợ ơi, anh thấy trong lòng cứ bứt rứt thế nào ấy, bình thường em dành thời gian cho hai thằng nhóc đó nhiều hơn cho anh bao nhiêu, anh cảm thấy mình sắp thành 'người tàng hình' rồi."

Hàn Sương nhìn người nọ lại bắt đầu giở thói nhõng nhẽo, không nhịn được mà thấy buồn cười, thầm nghĩ cái tính thích làm nũng của Tiểu Bảo giống ai, giờ thì coi như tìm được nguồn gốc rồi, còn không phải thừa hưởng từ ông bố này sao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.