Tn70: Cuộc Sống Quân Hôn Từ Mạt Thế Về Những Năm 70 Của Cô Nàng Dị Năng - Chương 240: Quà Sinh Nhật
Cập nhật lúc: 11/01/2026 17:00
Hàn Sương nhận lấy đùi thỏ Đại Bảo đưa qua: “Cảm ơn Đại Bảo nhé.”
Bữa cơm này ăn xong Hàn Sương cảm giác dạ dày sắp bị nổ tung rồi.
Trương Kiến Chu và Tiểu Bảo giống như bị hành động của Đại Bảo kích thích, hai người cũng không chịu thua kém, người này tiếp người kia gắp thức ăn cho Hàn Sương, trong bát sắp chất thành núi nhỏ luôn rồi.
Hàn Sương trong lòng không khỏi cảm thán, ây da, đàn ông có tính ganh đua thật sự là không nên trêu vào mà.
Sau bữa cơm, Tiểu Bảo liền thần thần bí bí kéo Đại Bảo ra một góc, cũng chẳng biết là đang thì thầm cái gì, hai cái đầu chụm lại, thỉnh thoảng còn lén nhìn Hàn Sương một cái.
Thấy Hàn Sương đi về phía các cậu, hai anh em liền cực kỳ ăn ý lập tức dừng lại, trên khuôn mặt nhỏ là vẻ mặt “bọn con chẳng nói gì hết”.
Hàn Sương cũng không để tâm, chỉ coi như các cậu lại đang nói chuyện riêng, liền mỉm cười nói: “Được rồi, Đại Bảo Tiểu Bảo, rửa mặt và chân đi, đến giờ ngủ trưa rồi.”
“Vâng vâng dạ được”, hai anh em nắm tay nhau, cùng nhau đi rửa chân.
Hôm nay vốn dĩ nên là ngày hai anh em theo lệ ngủ ở phòng ngủ chính, tuy nhiên khi các cậu về phòng, Đại Bảo lại khẽ kéo kéo vạt áo Hàn Sương: “Mẹ ơi, hôm nay con và Tiểu Bảo muốn về phòng mình nghỉ trưa ạ.”
Tiểu Bảo ở bên cạnh nghe thấy lời của anh trai, cái đầu nhỏ gật lia lịa, chẳng giống phong cách bám người thường ngày của cậu chút nào.
Hàn Sương vốn dĩ đang định hỏi han nguyên do, đúng lúc này Trương Kiến Chu ở bên cạnh lên tiếng: “Để chúng đi đi, đỡ phải ngủ chật chội.”
Đại Bảo nghĩ hôm nay có việc bận rộn, không thèm chấp Trương Kiến Chu nữa.
Hàn Sương liền cũng không nói thêm gì nữa, dặn dò: “Vậy hai con phải ngoan ngoãn ngủ nhé, nếu không lát nữa lại không dậy nổi.”
“Vâng vâng.”
Sau giấc ngủ trưa, Hàn Sương vào phòng Đại Bảo Tiểu Bảo gọi hai anh em vẫn còn đang ngủ say thức dậy, nhìn bộ dạng ngái ngủ của các cậu, Hàn Sương giúp các cậu chỉnh đốn lại quần áo, sau đó dắt những bàn tay nhỏ của các cậu, đưa các cậu tới chỗ bà Tưởng.
Bà Tưởng thấy Hàn Sương đưa trẻ con tới liền mỉm cười đón lấy, nắm lấy tay hai anh em, miệng còn lẩm bẩm bảo Hàn Sương yên tâm đi làm.
Hàn Sương trò chuyện với bà Tưởng một lát mới quay người, đi về hướng phòng khám.
Hôm nay trong phòng khám cực kỳ yên tĩnh, là khoảng thời gian thanh nhàn hiếm có.
Trong lúc ngồi khám, gần như không có bệnh nhân nào tới hỏi bệnh.
Hàn Sương liền cầm cuốn sách y bên cạnh lên, hứng thú bừng bừng lật xem.
Cuốn sách này thiên về phương diện Tây y, các phương pháp chẩn đoán cũng như các biện pháp điều trị đổi mới đều cực kỳ thu hút đối với Hàn Sương.
Thời gian lặng lẽ trôi qua trong lúc đọc sách, bất tri bất giác thời gian ngồi khám đã kết thúc.
Hàn Sương gấp cuốn sách y lại, hoạt động cái cổ có chút đau nhức, đi lên tầng hai.
Mở tủ t.h.u.ố.c cân đong các loại d.ư.ợ.c liệu, từng thứ một bỏ vào cối t.h.u.ố.c, giã nát, nghiền nhỏ theo nhịp điệu.
Đúng lúc này tiếng gõ cửa vang lên, Nguyễn Thu thò đầu vào: “Bác sĩ Hàn, tôi qua đây rồi, có việc gì cần tôi giúp không ạ?”
Hàn Sương ngẩng đầu nhìn lên, chính là nụ cười thật tươi của Nguyễn Thu.
Nguyễn Thu là do Ngô Tu Hiền đặc biệt điều động tới hỗ trợ Hàn Sương chế t.h.u.ố.c, những viên t.h.u.ố.c do Hàn Sương nghiên cứu chế tạo ra cực kỳ được săn đón trong bệnh viện.
Bất kể là bệnh nhân hay bác sĩ đều lũ lượt tới mua.
Bác sĩ chủ yếu mua để tặng cho người thân, chủ yếu là những thứ cần thiết hàng ngày.
Trong những loại t.h.u.ố.c này có không ít thứ đều có thể phát huy tác dụng trong cuộc sống hàng ngày, ví dụ như viên tiêu thử, viên cảm cúm.
Hàn Sương nói với Nguyễn Thu: “Vậy cô theo đơn t.h.u.ố.c tôi viết, cân đong phối tỉ lệ d.ư.ợ.c liệu trước đi, lát nữa tôi cần dùng.”
Nguyễn Thu vội vàng đáp ứng: “Vâng vâng dạ được.” Việc này đối với Nguyễn Thu mà nói đúng là quen tay hay làm, dù sao với thân phận y tá, cô trước đây cũng từng có kinh nghiệm bốc t.h.u.ố.c.
Trong quá trình Nguyễn Thu bốc t.h.u.ố.c, cô không nhịn được lén lút quan sát Hàn Sương.
Chỉ thấy Hàn Sương trong lúc làm việc, cả người tỏa ra một loại sức hút độc đáo, ánh mắt chuyên chú mà kiên định, làm việc gì cũng ngăn nắp có trình tự, mỗi một động tác đều hiện ra chuyên nghiệp như vậy, dứt khoát như vậy.
Cũng chẳng trách Hàn Sương mới tới bệnh viện không lâu đã có thể nhận được sự trọng dụng của Viện trưởng Ngô Tu Hiền, xem ra cô thực sự có điểm hơn người.
Mà Hàn Sương lúc này đang toàn tâm toàn ý lao vào công việc chế tạo t.h.u.ố.c viên, hoàn toàn không biết gì về những suy nghĩ này trong lòng Nguyễn Thu.
Hôm nay Hàn Sương vẫn đang chế tạo viên tiêu thử.
Nguyễn Thu nhìn cô thuần thục thêm các loại d.ư.ợ.c liệu vào trong t.h.u.ố.c viên, khi thấy Hàn Sương cầm phục linh định bỏ vào, không nhịn được tò mò hỏi: “Bác sĩ Hàn, trong viên tiêu thử này tại sao phải cho phục linh ạ?”
Hàn Sương vừa chuẩn xác thêm d.ư.ợ.c liệu theo nhu cầu, vừa kiên nhẫn trả lời: “Phục linh nó có công dụng lợi thủy thẩm thấp, kiện tỳ ninh tâm. Trong viên tiêu thử, sau khi đem phục linh bỏ vỏ rồi sử dụng thì có thể tăng cường thêm tác dụng lợi thủy thẩm thấp của nó, để hiệu quả của viên tiêu thử lên thêm một tầng nữa.”
Nguyễn Thu nghe xong, đăm chiêu gật gật đầu.
Lúc sắp đi, Nguyễn Thu còn đùa với Hàn Sương nói: “Bác sĩ Hàn tôi đúng là được hưởng sái của cô rồi, có thể tan làm sớm rồi.”
Hàn Sương nghe vậy cũng cười, hai người trò chuyện ngắn gọn vài câu liền chia hướng đi mất.
....
Hàn Sương tới địa điểm hẹn liền phát hiện Đại Bảo Tiểu Bảo đã đợi ở đó rồi, Đại Bảo đang nhìn dáo dác ra phía đầu đường, Tiểu Bảo thì quay lưng về phía cô, ngồi xổm trên đất.
Thấy Hàn Sương, Đại Bảo nhanh ch.óng nhắc nhở Tiểu Bảo: “Tiểu Bảo, mẹ tới kìa.”
Hàn Sương liền nhìn thấy Tiểu Bảo luống cuống tay chân thu dọn đồ đạc, sau đó hai tay giấu sau lưng.
Thấy Hàn Sương thì hì hì cười.
“Hai anh em các con đang làm gì thế, thần thần bí bí vậy?”
Nhìn thấy Hàn Sương đi tới, Đại Bảo từ sau lưng lấy ra món quà đã dày công chuẩn bị, hai tay dâng cho Hàn Sương: “Mẹ ơi, sinh nhật vui vẻ, quà tặng mẹ ạ.”
Hàn Sương định thần nhìn lại, là hai chiếc dây buộc tóc, một chiếc màu đỏ tươi tắn, một chiếc màu xanh yên bình, đều cực kỳ tinh xảo đẹp mắt.
Hàn Sương: “Con tự đi mua đấy à?”
Đại Bảo dùng sức gật đầu, cậu đặc biệt dùng tiền tiêu vặt của mình để mua đấy.
Hàn Sương xoa xoa gò má Đại Bảo: “Cảm ơn Đại Bảo nhé, mẹ thích lắm.”
Đại Bảo giống như sực nhớ ra một chuyện quan trọng gì đó, lại huých huých cánh tay Tiểu Bảo, ánh mắt ra hiệu Tiểu Bảo nhanh ch.óng lấy món quà khác ra.
Chỉ thấy một chiếc vòng tròn được kết tinh tế bằng cành liễu hiện ra trước mắt, trên vòng tròn cắm đầy đủ loại hoa nhỏ đủ màu sắc.
“Mẹ ơi, có đẹp không ạ, con và anh chuyên môn làm đấy. Mẹ nhìn bông hoa màu tím này này, chính là con tinh mắt phát hiện ra đấy, thấy thế nào ạ?”
Cậu nhóc vừa nói vừa hếch cái đầu nhỏ lên, mặt đầy vẻ mong đợi nhìn Hàn Sương.
Chương 155
Hàn Sương: “Đẹp lắm, cảm ơn Đại Bảo Tiểu Bảo nhé.”
Tiểu Bảo thấy Hàn Sương thích, ra hiệu cô cúi thấp người xuống, cậu nhóc muốn đích thân đeo cho Hàn Sương.
Hàn Sương phối hợp cúi người xuống, để Tiểu Bảo nhẹ nhàng sắp đặt trên đầu cô.
“Xong rồi, mẹ có thể đứng dậy được rồi ạ.” Tiểu Bảo đeo xong đặc biệt đứng ra xa một chút, nhìn trái nhìn phải, mãn nguyện gật gật đầu, ra vẻ trịnh trọng nói: “Thật là đẹp.”
Cũng chẳng biết tiếng “thật là đẹp” này của cậu nhóc là đang khen ngợi vòng hoa, hay là đang khen ngợi Hàn Sương đang đeo vòng hoa.
