Tn70: Cuộc Sống Quân Hôn Từ Mạt Thế Về Những Năm 70 Của Cô Nàng Dị Năng - Chương 243: Trời Mưa Âm U, Dâu Tây Bội Thu
Cập nhật lúc: 11/01/2026 17:01
Sau khi ăn xong bánh kem, dạ dày của hai anh em đều đã được lấp đầy, khi đối diện với những món ăn trên bàn đều không còn chút cảm giác thèm ăn nào nữa.
Chỉ thấy hai anh em, một người nửa tựa vào lưng ghế, người còn lại thì lười biếng nằm bò ra cạnh bàn.
Hàn Sương gắp một miếng thịt kho tàu, đầu tiên đưa tới bên miệng Đại Bảo.
Đại Bảo do dự chốc lát, cuối cùng cũng theo đũa của Hàn Sương nuốt xuống một miếng.
Tiếp theo là Tiểu Bảo, Tiểu Bảo thấy Đại Bảo ăn rồi cậu cũng đi theo nếm thử.
“Không ngon bằng mẹ làm ạ.” Tiểu Bảo khẽ lầm bầm.
Đại Bảo nghe vậy cũng đi theo gật gật đầu.
Hàn Sương thấy vậy lại thử đút vài lần nhưng hai anh em chỉ khẽ lắc đầu, kiên quyết không mở miệng nữa.
Cô liền không miễn cưỡng nữa, bắt đầu ăn thức ăn.
Trương Kiến Chu cũng cực kỳ mãn nguyện với bữa cơm này, sau khi ba miếng bánh kem xuống bụng, anh cũng ăn thức ăn, phần lớn đều vào bụng anh.
Cũng là nghĩ tới Đại Bảo Tiểu Bảo ngày mai còn muốn ăn bánh kem, nếu không chỗ bánh kem còn lại anh cũng có thể giải quyết hết.
Tiểu Bảo ở bên cạnh, ánh mắt thỉnh thoảng dừng lại trên thân hình cao lớn của Trương Kiến Chu, trong lòng càng thêm khẳng định bình thường mình ăn thật sự quá ít rồi.
Đừng nhìn ngày thường cậu nhóc luôn thích đối nghịch với Trương Kiến Chu, nhưng trong lòng Tiểu Bảo thực ra vẫn luôn âm thầm ngưỡng mộ vóc dáng cao ráo đó của Trương Kiến Chu, ảo tưởng bản thân có một ngày cũng có thể lớn lên cao lớn oai phong như thế.
“Xem ra sau này mình vẫn phải ăn nhiều chút mới được.” Tiểu Bảo thầm tính toán trong lòng, đợi sau này người khác lại lấy chuyện cậu ăn nhiều ra nói, cậu cũng có thể thẳng lưng lên, đường đường chính chính phản bác lại.
Ha ha, đây chẳng phải là học theo bộ dạng của bố sao, bố chẳng phải cũng dựa vào một ngày ba bữa mà ăn ra được cái thân hình này!
Sau bữa tối, trên bàn còn lại hai miếng bánh kem, Hàn Sương đặc biệt mở nắp giếng nước ra, một luồng khí lạnh mát mẻ ập vào mặt.
Cô đem bánh kem dùng đĩa sạch đựng tốt bỏ vào trong giỏ, chậm rãi hạ xuống giếng nước.
Như vậy sáng mai khi Đại Bảo và Tiểu Bảo thức dậy vẫn có thể tiếp tục ăn được bánh kem, không lo bị hỏng.
Ây da, đây chính là một số chỗ không thuận tiện khi Trương Kiến Chu ở nhà đấy, Hàn Sương nhìn cái bánh kem dần dần khuất bóng trong giếng nước, trong lòng không kìm được dâng lên một tia phiền não ngọt ngào.
Nếu ở quê cũ cô trực tiếp đem bánh kem vào trong không gian một cái, hiệu quả bảo quản đúng là tuyệt vời, đâu cần phải phiền phức thế này.
....
Lúc đi ngủ buổi tối, hai cái bảo bối Đại Bảo và Tiểu Bảo bắt đầu cùng Trương Kiến Chu so bì rồi.
Hai người một trái một phải, chiếm đóng c.h.ặ.t chẽ hai bên sườn Hàn Sương.
Tiểu Bảo càng tinh quái hơn, đặc biệt đem tứ chi vung vẩy thật rộng ra, làm Trương Kiến Chu đến chỗ đặt chân cũng không có.
“Bố ơi, bố nhìn kìa, trên giường không còn chỗ của bố nữa rồi.”
Trương Kiến Chu vừa mới lau khô tóc, nghe thấy lời này liền trực tiếp sải bước lớn đi về hướng Tiểu Bảo.
Anh đưa tay ra, xách bổng Tiểu Bảo lên, động tác đó nhẹ tênh.
Sau đó anh thuận thế nằm vào cái vị trí Tiểu Bảo vốn dĩ đang nằm, rồi đặt Tiểu Bảo nằm lên trên người mình và Hàn Sương, cười hì hì nói: “Thế này chẳng phải có chỗ rồi sao?”
Tiểu Bảo đâu có chịu, cậu nhóc vặn vẹo cái thân hình nhỏ bé, trong không gian chật hẹp giữa Hàn Sương và Trương Kiến Chu không ngừng vùng vẫy qua lại, mưu đồ lách ra một cái khe nhỏ thuộc về mình.
Nhưng Trương Kiến Chu đâu có để cậu nhóc toại nguyện, cố ý ôm c.h.ặ.t cánh tay Hàn Sương, đ.á.n.h nát cái “tính toán nhỏ” của Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo cuống quýt không thôi, tiếng Đông Bắc trực tiếp thốt ra miệng: “Cho con nhường cái chỗ đi mà!”
Cái giọng điệu đó rõ ràng là học theo Lưu Ái Dân, chọc cho Hàn Sương và Trương Kiến Chu đều không nhịn được mà cười ha ha rộ lên.
Hai người bị bộ dạng đáng yêu của Tiểu Bảo chọc cười, tự động nhích sang bên cạnh một chút, nhường cho Tiểu Bảo một khoảnh đất nhỏ.
Tiểu Bảo cuối cùng cũng có chỗ nằm, sau khi cậu nằm xuống vẫn không quên lườm Trương Kiến Chu một cái: “Thật chẳng làm người ta bớt lo chút nào.”
Ái chà, Hàn Sương suýt chút nữa bị bộ dạng người lớn thu nhỏ này của Tiểu Bảo làm cho cười c.h.ế.t mất, Tiểu Bảo nhà cô sao lại hài hước như vậy chứ, đúng là kho báu vui vẻ trong nhà mà!
Đại Bảo và Tiểu Bảo hai người ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu nổi điểm cười của Hàn Sương và Trương Kiến Chu rốt cuộc nằm ở đâu.
Các cậu ôm c.h.ặ.t lấy bên cạnh Hàn Sương, một chút cũng chẳng sợ nóng, cứ thế ngang nhiên đem Trương Kiến Chu ngăn cách bên ngoài.
Trong khoảnh khắc này, sự ăn ý giữa hai anh em đúng là đạt tới đỉnh điểm, đến cả ánh mắt giao nhau cũng lộ ra một luồng khí “đừng có tới làm phiền bọn con”.
Trương Kiến Chu nhìn hai cái đứa trẻ rắc rối như ma này, trong lòng cái hương vị đó đúng là ngũ vị tạp trần.
Anh cố ý hắng giọng một cái, giọng nói cao thêm mấy phần, muốn thu hút sự chú ý của hai cái nhóc tì này.
Nhưng hai đứa nhóc đó cứ như chẳng nghe thấy gì cả, chỉ lo người một câu ta một lời tán gẫu với Hàn Sương.
“Này, anh nói hai đứa các con có thể nể mặt anh chút không hả?” Trương Kiến Chu giả vờ tức giận, nhưng giọng điệu đó rõ ràng là tràn đầy sự nuông chiều.
Đại Bảo và Tiểu Bảo lúc này mới nhẩn nha liếc nhìn anh một cái, lại nhanh ch.óng quay đầu đi, tiếp tục cùng Hàn Sương đùa giỡn.
Đại Bảo còn cố ý chọc anh: “Bố ơi, bố đừng có xen vào nữa, con và em đang nói chuyện vui vẻ với mẹ mà.”
Tiểu Bảo cũng đi theo phụ họa: “Đúng vậy đúng vậy, bố cứ đi ra chỗ khác mát mẻ mà chơi đi, đừng có ở đây làm vướng mắt nữa.”
Trương Kiến Chu bị hai đứa chúng nó chọc cho dở khóc dở cười, trong lòng thầm lẩm bẩm: Quả nhiên con trai chính là tới để đối đầu với anh mà, anh bây giờ đúng là tràn đầy mong đợi có thể có một cái áo bông nhỏ tri kỷ tới sưởi ấm trái tim anh.
....
Trải qua mấy ngày trời quang mây tạnh, ánh nắng rạng rỡ, bầu trời cuối cùng cũng đón nhận sự thay đổi, những sợi mưa li ti lặng lẽ rơi xuống.
Chương 157
Những giọt mưa treo trên đầu lá, lấp lánh ánh sáng nhạt, thêm vào cho sân vườn mấy phần thơ mộng và ảo mộng.
Cùng lúc đó, những trái dâu tây được Đại Bảo dày công chăm sóc cũng đã bước vào mùa thu hoạch.
Những quả dâu tây đỏ mọng, tỏa ra hương thơm quyến rũ, khiến người ta nhìn thôi đã thèm chảy nước miếng.
Giờ đây, dâu tây nhiều đến mức ăn không xuể, Đại Bảo dự định hái một ít đem tặng cho Lưu Ái Dân.
Đại Bảo cầm lấy một chiếc ô, chuẩn bị đi hái dâu tây.
Nhưng chiếc ô này, một người vừa cầm vừa hái có chút bất tiện, Đại Bảo bèn gọi Tiểu Bảo đến, bảo cậu bé giúp mình che ô.
Lúc đầu, Tiểu Bảo vẫn ngoan ngoãn đứng một bên, che ô cho Đại Bảo, ánh mắt tập trung và nghiêm túc.
Tuy nhiên, chẳng được bao lâu, sự chú ý của Tiểu Bảo đã nhanh ch.óng bị những quả dâu tây đỏ mọng kia thu hút mất.
Cậu bé nhìn những quả mọng hấp dẫn, không nhịn được mà tự tay hái lên, quên bẵng mất nhiệm vụ mình còn đang che ô cho Đại Bảo.
“Em trai, mau che ô cho anh!” Đại Bảo thấy vậy, vội vàng kêu lên.
“Ồ ồ”, Tiểu Bảo lúc này mới như sực tỉnh, vội vàng phản ứng lại, che ô cho Đại Bảo một lần nữa, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc về phía những quả dâu tây quyến rũ kia.
Đại Bảo bận rộn trong ruộng dâu tây không ngớt tay, chẳng mấy chốc, chiếc giỏ nhỏ vốn trống không đã được cậu hái đầy ắp, từng quả dâu tây đỏ đến trong suốt.
Đại Bảo đứng thẳng người, đưa tay đón lấy chiếc ô có chút nghiêng lệch trong tay Tiểu Bảo, cười hỏi: “Em trai, anh định đi tặng dâu tây cho Dân Tử, em có đi không?”
Tiểu Bảo chợt nhớ tới nhóm bạn nhỏ của mình là cậu em Đại Bưu, Tiểu Bưu và Đại Quân, bèn kéo vạt áo Đại Bảo, nũng nịu nói: “Anh ơi, anh có thể chia cho em một ít dâu tây không? Em cũng muốn cho Đại Bưu, Tiểu Bưu với Đại Quân nếm thử, họ chắc chắn chưa từng được ăn dâu tây ngọt thế này đâu.”
