Tn70: Cuộc Sống Quân Hôn Từ Mạt Thế Về Những Năm 70 Của Cô Nàng Dị Năng - Chương 96: Chúc Tết Mùng Một

Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:31

Tiểu Bảo bò đến trước mặt Đại Bảo, thấy Đại Bảo quý trọng mấy tờ giấy đó như vậy, hào phóng đưa phần của mình qua: "Anh có muốn không? Của em cũng đưa cho anh luôn này?"

Tiểu Bảo thật sự không hiểu tại sao Đại Bảo lại quý hiếm một tờ giấy như thế, ngoài màu sắc hơi đặc biệt ra thì cũng chẳng khác gì các loại khác, lại còn không ăn được nữa.

Đại Bảo cũng không muốn lừa gạt Tiểu Bảo, xác nhận lại một lần nữa: "Em chắc chắn là đưa cho anh chứ, cái này có thể mua được đồ đấy nhé?"

Tiểu Bảo không biết là nghe hiểu hay không: "Cho anh cho anh hết đấy." Ngoài số tiền trong bao lì xì, cậu bé còn đưa luôn cả những tờ tiền mình tiện tay nhét dưới ga trải giường trước đó cho Đại Bảo nữa.

Cậu bé suýt chút nữa thì quên mất, cũng may vừa nãy đột nhiên nhớ ra.

Đại Bảo vui vẻ nhận lấy. Cậu đã truyền đạt thông tin đầy đủ rồi, hy vọng sau này khi cần dùng tiền mua đồ Tiểu Bảo đừng có hối hận.

Tuy nhiên cậu cũng là người biết lý lẽ, sẽ để dành cho Tiểu Bảo một phần, nhiều hay ít thì còn tùy vào biểu hiện của Tiểu Bảo nữa.

Hàn Sương nhìn Tiểu Bảo chẳng hay biết gì chỉ mỉm cười mà không nhắc nhở, dù sao cô cũng phụ trách việc đưa tiền, còn về việc phân chia thế nào thì đó là chuyện của hai anh em.

Ngày mai là mùng Một đi chúc Tết, theo phong tục đều phải mặc quần áo mới, mang ý nghĩa từ biệt cái cũ đón cái mới. Hàn Sương đặt quần áo mới làm cho hai anh em ở cạnh giường từ sớm: "Đại Bảo, Tiểu Bảo, mẹ đã may quần áo mới cho hai con rồi, sáng mai mặc bộ này nhé."

Đại Bảo và Tiểu Bảo đừng thấy còn nhỏ tuổi mà lầm, đều đã biết điệu đà rồi. Thấy quần áo mới là vui mừng khôn xiết, đặc biệt là Đại Bảo đã không chờ nổi nữa mà bò ra khỏi chăn, xỏ quần áo vào thử luôn.

Hàn Sương may cho Đại Bảo một bộ áo bông và quần bông màu đen. Thiết kế không có gì quá phá cách nhưng bên trong đều được nhồi lông vịt, nhìn mỏng nhẹ ôm dáng nhưng lại rất ấm áp. Đại Bảo vừa mặc vào đã cảm thấy rất ấm.

Khuôn mặt nhỏ trắng trẻo, màu đen càng tôn lên đôi môi đỏ răng trắng của một tiểu soái ca.

"Anh ơi, đẹp quá." Tiểu Bảo không có nhiều vốn từ vựng, chỉ cảm thấy anh mình mặc bộ này rất ổn.

Cũng không kìm lòng được mà muốn thử. Bộ của Tiểu Bảo là màu xanh da trời, sau khi mặc vào cậu bé còn đặc biệt đứng trước mặt Đại Bảo, cảm giác về bản thân còn khá hài lòng: "Anh ơi, của em thế nào ạ?"

Đại Bảo nhìn cái thằng lùn tịt, cái bụng nhỏ hơi lồi ra, đôi chân mập mạp, thật sự chẳng liên quan gì đến hai chữ "đẹp trai" cả, liền đổi sang cách dùng từ khác: "Thật là đáng yêu quá đi mất."

Tiểu Bảo sướng rơn cả người, cậu đã tự động đ.á.n.h dấu bằng giữa hai chữ "đáng yêu" với sự hào hoa phong nhã theo cách hiểu của mình rồi: "Ngày mai anh nhất định nhớ gọi em dậy nhé, em muốn cho bọn Tỏa Tử, Thạch Đầu xem quần áo mới của em."

Chương 55

Quần áo cũng không thèm cởi ra, cậu bé định trực tiếp chui vào chăn luôn. Hàn Sương vội vàng ngăn lại: "Tiểu Bảo sao con không cởi quần áo ra rồi mới ngủ?"

"Con không nỡ cởi, buổi tối mặc đi ngủ luôn, bộ quần áo mới của con sẽ được mặc thêm được một lúc nữa."

Nghĩ một chút cậu bổ sung thêm: "Sáng mai cha mẹ vừa gọi con là con có thể dậy ngay, chẳng cần cha mẹ giúp mặc quần áo nữa đâu."

Hàn Sương kéo Tiểu Bảo ra, cưỡng chế cởi bộ áo bông quần bông của cậu xuống: "Mẹ thấy con chính là muốn sáng mai được ngủ nướng thêm một lúc thì có. Không cởi quần áo ra ngủ là không được đâu, con không cảm thấy khó chịu sao."

Tiểu Bảo thở dài một tiếng, đúng là trẻ con thì chẳng có nhân quyền gì cả.

Đại Bảo vì vướng bận chuyện đi chúc Tết nên sáng hôm sau trời chưa sáng đã tỉnh rồi.

Nhìn qua cửa sổ thấy bên ngoài vẫn còn bóng đen mờ mờ, cậu cũng không đ.á.n.h thức bọn Hàn Sương dậy, cứ thế nằm trên giường mở to mắt suy nghĩ lung tung. Trong đầu cậu đã diễn lại một lượt đủ mọi khung cảnh đi chúc Tết ngày hôm nay.

Không tự chủ được mà ngoác miệng cười, cũng may không có ai để ý, nếu không chắc chắn sẽ bị dọa sợ mất.

Khó khăn lắm mới đợi đến khi trời sáng, Đại Bảo liền bò dậy khỏi giường mặc quần áo.

Trương Kiến Chu khá cảnh giác, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu thấy Đại Bảo đã dậy rồi: "Đại Bảo con ngủ đủ rồi à?"

Đại Bảo vừa xỏ giày vừa trả lời: "Vâng vâng, một lát nữa bọn Tỏa T.ử sẽ qua tìm con rồi, con không thể dậy muộn quá được."

Hàn Sương nghe thấy tiếng động cũng tỉnh dậy. Nghĩ đến việc hôm nay mọi người đi chúc Tết sớm, cô và Trương Kiến Chu cũng dứt khoát dậy luôn.

Đại Bảo vẫn còn nhớ lời hứa gọi Tiểu Bảo dậy hôm qua, cậu đẩy đẩy người Tiểu Bảo: "Em ơi dậy đi thôi, một lát nữa phải đi chúc Tết rồi."

Tiểu Bảo mê mê tỉnh tỉnh "ừ" một tiếng rồi không còn phản ứng gì nữa, ngủ say tít thò lò.

Đại Bảo bất đắc dĩ phải tăng thêm lực: "Tiểu Bảo, em có dậy không hả?" Cậu lắc lắc làm khuôn mặt nhỏ của Tiểu Bảo cứ nghiêng qua nghiêng lại: "Em dậy, em dậy đây."

Tiểu Bảo ở trên giường cứ như vặn thừng ấy, từ từ bò dậy, vểnh m.ô.n.g lên trời, má phải áp vào giường, dáng vẻ trông như vẫn chưa tỉnh hẳn: "Anh ơi anh giúp em lấy quần áo lại đây với, có được không ạ?"

Đại Bảo cũng bị Tiểu Bảo làm cho hết cách. Rõ ràng quần áo chỉ cách Tiểu Bảo có một tầm tay thôi mà cậu vẫn phải cầm lấy đưa tận tay cho Tiểu Bảo.

Đợi đến khi Hàn Sương nấu cơm xong vào gọi hai anh em ăn cơm, mới phát hiện Tiểu Bảo vừa mới xỏ xong giày.

"Hai đứa loay hoay nửa ngày trời mà quần áo mới mặc xong thôi à?"

Đại Bảo như một người lớn thu nhỏ nhún vai: "Mẹ còn lạ gì Tiểu Bảo nữa, bảo em ấy dậy thì không mất nửa tiếng đồng hồ sao xong nổi đâu ạ."

Cũng may hôm nay dậy sớm nên vẫn còn thời gian để Tiểu Bảo lề mề.

Đợi khi hai anh em sắp ăn cơm xong, liền nghe thấy tiếng Tỏa T.ử truyền vào từ ngoài cửa: "Đại Bảo dậy chưa, tớ đến nhà cậu chúc Tết đây."

Đại Bảo ở trong bếp hét lớn: "Đợi một lát tớ ra ngay đây."

Trương Kiến Chu bảo Đại Bảo không cần vội, để anh ra mở cửa đón bọn Tỏa T.ử trước.

Thấy Trương Kiến Chu đi ra, Đại Bảo cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn đẩy nhanh tốc độ, húp vài miếng đã ăn xong, một bên cũng không quên thúc giục Tiểu Bảo.

Thấy cơm của Tiểu Bảo vẫn còn nửa bát, Đại Bảo liền nói với Tiểu Bảo: "Em ơi, anh ra tiếp bọn Tỏa T.ử trước đã, anh đợi em ở ngoài nhé, em ăn xong thì nhanh ch.óng ra ngoài đấy."

Tiểu Bảo thấy Đại Bảo đi xa rồi, cuống cuồng lên cơm cũng chẳng buồn ăn nữa định chạy theo.

Hàn Sương ngăn lại: "Không cần vội đâu, Tỏa T.ử vẫn đang chúc Tết ở nhà mình mà. Anh trai chẳng phải nói đợi con sao, ăn xong rồi hẵng đi, không vội."

Đi ra gian chính, Trương Kiến Chu đang cầm lạc, hạt dưa và kẹo phát cho bọn Tỏa Tử.

Có một tốp trẻ con kéo đến, mỗi người đều được chia một nắm nhỏ lạc và hạt dưa, cộng thêm ba viên kẹo. Cũng may Hàn Sương chuẩn bị nhiều, nếu không theo số lượng trẻ con trong thôn thì thật chẳng đủ chia.

Cùng đến với Tỏa T.ử ngoài Trương Yến Hồng, Trương Yến Lan, Trương Hải Dương và Trương Yến Ni ra thì đều là những người bạn hay chơi cùng ngày thường.

Đứa nào đứa nấy đều vui mừng khôn xiết. Trạm dừng chân đầu tiên của các cậu bé chính là nhà Hàn Sương, không ngờ lại nhận được nhiều đồ ăn thế. Có đứa trẻ không kìm lòng được trước sự cám dỗ, lén ăn một viên kẹo, thật là ngọt, còn ngon hơn cả kẹo mạch nha cậu được ăn ở hợp tác xã nữa.

Tiếng kêu kinh ngạc thu hút sự chú ý của những đứa trẻ khác, tất cả cũng nhao nhao bóc một viên ra ăn thử.

Lúc này mới thể hiện rõ ưu thế là người thân của bọn Tỏa Tử. Dù sao thì các cậu cũng đã được ăn nhiều rồi, không thể giống như những đứa khác trông như chưa từng thấy sự đời được.

Trương Yến Hồng dẫn đầu hô to: "Cảm ơn chú ba, chúc mừng năm mới, cháu chúc Tết chú ạ."

Đám trẻ con trong thôn cũng bắt chước nói theo, chỉ có điều cách xưng hô khác nhau, Trương Kiến Chu đều mỉm cười đáp lại.

Tiểu Bảo cũng không để mọi người phải chờ quá lâu, một lát sau đã chạy ra rồi. Thấy mọi người vẫn còn đó, cậu bé thở phào nhẹ nhõm.

Trương Yến Hồng thấy Hàn Sương đi ra, đợi sau khi nói xong những lời chúc năm mới mới rủ mọi người sang nhà khác chúc Tết.

Tiểu Bảo nắm tay Đại Bảo: "Đi thôi, đi chúc Tết thôi."

Mãi cho đến khi bóng dáng đám trẻ biến mất sau cánh cổng, Hàn Sương và Trương Kiến Chu mới vào nhà. Lúc nãy Trương Kiến Chu bận tiếp đám trẻ, cơm mới ăn được vài miếng, Hàn Sương bảo anh vào ăn cơm trước đi, cô ở ngoài trông nhà là được rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.