[tn70] Gia Đình Ở Thượng Hải - Chương 268

Cập nhật lúc: 10/01/2026 10:02

Nhìn chiếc bánh kem trái cây đặt bên cạnh, Khâu Thu hỏi Hàng Hàng, Hàn Hồng Văn và Thanh Nha xem có muốn ăn bây giờ không?

Hàng Hàng muốn nếm một miếng, Hàn Hồng Văn và Thanh Nha xua tay.

Khâu Thu mở hộp, cắt một miếng đặt vào đĩa đưa cho Hàng Hàng, phần còn lại cất vào tủ lạnh.

Ăn xong bánh kem, Hàng Hàng không ngồi yên được nữa, chạy vào phòng đồ chơi đẩy chiếc xe nhỏ mà chị gái đi lúc ba tuổi ra, lôi kéo Hàn Hồng Văn đòi xuống lầu.

Mảng xanh trong khu chung cư được làm khá tốt, cũng có quảng trường nhỏ để dạo chơi, tản bộ. Hàn Hồng Văn nói với Khâu Thu một tiếng rồi đưa bé xuống.

Một lát sau Lâm Thu Phương đi chợ về, theo sau là Chiêu Chiêu, Viên Soái, Nhậm Thành Ích, Tôn Lương và Nguyên Kim Dao.

Khâu Thu cười nói: "Chị Lâm đi đón các cháu ạ?"

Lâm Thu Phương cười bảo: "Hai cái chợ gần khu mình đều hết thịt tươi rồi, chị lái xe đi xa một chút. Lúc mua xong đi ra thấy cũng không cách đường Mậu Danh bao xa, chị nghĩ thời gian cũng không còn sớm nên đón Chiêu Chiêu về luôn."

Nguyên Kim Dao: "Cô Khâu, bọn cháu đến xem nhà mới của cô ạ."

"Hoan nghênh, hoan nghênh, mau vào đi." Khâu Thu vẫy tay gọi mấy đứa trẻ, xoay người mở tủ lạnh lấy bánh kem và nước ngọt ra.

Chiêu Chiêu thay dép xong, không đợi được nữa đã kéo Nguyên Kim Dao đi tham quan "địa bàn" của mình: "Mau lại đây, xem phòng tập múa của tớ này, cả thư phòng nhỏ, phòng ngủ nữa..."

Khâu Thu cầm d.a.o cắt bánh kem cho lũ trẻ. Đồ Lâm Thu Phương mua về rất nhiều, gạo mì dầu muối, rau củ cá tôm thịt... Thanh Nha theo chị xuống lầu xách ba chuyến mới hết.

"Chị Lâm, Thanh Nha, lại ăn bánh kem đi." Khâu Thu chia bánh xong cho lũ trẻ, gọi hai người.

Lâm Thu Phương cất đồ xong rửa tay, nhận miếng bánh nếm thử: "Mua ở đâu vậy em?"

Khâu Thu chỉ chỉ xuống lầu: "Hàng xóm phòng 102 tặng đấy ạ." Một tầng có bốn căn hộ, chia thành căn hai phòng một sảnh một vệ sinh rộng hơn 60 mét vuông và căn ba phòng một sảnh một vệ sinh rộng hơn 90 mét vuông.

Phòng 102 của George là căn hai phòng rộng hơn 60 mét vuông, nằm ngay lối cầu thang.

"À, cái cậu người nước ngoài đó hả." Lúc chuyển nhà, Lâm Thu Phương đã gặp ở cầu thang.

"Vâng, em tặng lại George một chậu hoa bách nhật." Khâu Thu lại chỉ bó hoa trên bàn ăn: "Đó là Jenny ở phòng 301 mang sang, cô ấy thích trang sức Trung Quốc nên em tặng một bộ trang sức bạc người Miêu, cô ấy lại đáp lễ một cái lắc tay kim cương. Mấy nhà còn lại, chắc chúng ta cũng nên đi chào hỏi một chút nhỉ." Trước hôm nay, cô cứ ngỡ người nước ngoài không thích giao thiệp với hàng xóm cơ.

"Chị mua nhiều thức ăn lắm, lát nữa gói ít sủi cảo, mỗi nhà mang tặng một đĩa."

Thanh Nha vừa ăn bánh vừa nói giọng ngọng nghịu: "Họ có ăn quen không nhỉ?"

"Tặng chín cái thôi, cho họ nếm thử vị. Họ đều mới đến không lâu, chắc vẫn thấy tò mò và sẵn sàng nếm thử món Trung Quốc. À đúng rồi, tầng bốn có hai hộ là người một nhà, đều là người Thượng Hải gốc đấy." Khâu Thu dọn đến đây, thông tin của từng nhà trong khu đã nằm trong tay cô từ trước, nhà nào tình hình thế nào, người ở đâu, mấy nhân khẩu, cô đều nắm rõ.

Khâu Thu và Thanh Nha nghe vậy là thấy có mùi "bát quái", cả hai cùng nhìn về phía chị.

Lâm Thu Phương mỉm cười nói: "Phòng 401 là Tiểu Lý ở, căn sát bên là mẹ đẻ và bố dượng cậu ấy ở. Bố Tiểu Lý mất tích từ sớm, năm ngoái mới trở về, bảo là làm ăn ở Tây Đức. Để chăm sóc con trai và báo đáp vợ cũ nuôi dưỡng con, ông ấy đã mua đứt hai căn nhà liền kề này."

"Sát bên là phòng 402 nhỉ?" Thanh Nha ngậm chiếc nĩa nhỏ, cười hỏi: "Phòng 402 là căn hai phòng. Ông ấy thiếu chút tiền đó sao, sao không mua cho con trai căn ba phòng, để nhà vợ cũ mấy người ở căn hai phòng."

Lâm Thu Phương cười nhạt: "Đổi lại là người khác chắc chẳng thèm mua đâu."

Khâu Thu đoán: "Đứa trẻ này không được đối đãi tốt à?"

"Ừm, mười năm đó không phải khuyến khích thanh niên có chí xuống nông thôn phát triển sao, Tiểu Lý bị mẹ đẻ và bố dượng ấn đầu đăng ký, năm ngoái thanh niên tri thức đại hồi hương cậu ấy mới được về."

Thanh Nha ngạc nhiên: "Vậy ông bố đẻ kia cũng thật quá đáng, biết rõ con trai không hợp với mẹ và bố dượng mà còn để họ ở sát vách."

Lâm Thu Phương cười đầy ẩn ý: "Người ta thành gia lập thất ở Tây Đức rồi, bộ không có con cái sao, đâu có trông chờ vào nhà ở Thượng Hải này để dưỡng lão."

Chập tối, Khâu Thu đã gặp được chàng thanh niên tên Lý Trường Canh này. Cậu ta cưỡi một chiếc mô tô hiệu "Suzuki" mới toanh, người còn chưa đến dưới lầu mà tiếng còi đã bấm inh ỏi. Tóc dài ngang vai, đeo kính râm, áo sơ mi hoa thắt ngang hông, bên trong mặc áo ba lỗ trắng, trước n.g.ự.c đeo đủ loại dây chuyền phụ kiện lớn nhỏ, quần bò ống loe vừa dài vừa rộng để lộ một góc mũi giày da nhọn.

Khâu Thu dựa vào lan can ban công nhìn xuống. Đến trước lầu, một tiếng phanh gấp, chiếc mô tô dừng lại ven đường, sau đó đôi chân dài bước xuống chống xe, đưa cổ tay đeo đồng hồ điện t.ử lên vuốt lại mái tóc dài, lấy bật lửa điện t.ử và t.h.u.ố.c lá ra, vẻ mặt đầy đắc ý châm lửa, đứng đó nuốt mây nhả khói.

Khâu Thu định nói bộ không sợ muỗi sao, dưới lầu trồng bao nhiêu hoa cỏ cơ mà. Nhà cô là phải đốt nhang muỗi tự chế mới khiến đám côn trùng không dám lại gần.

Chiêu Chiêu và mấy đứa trẻ nghe thấy tiếng còi và tiếng động cơ mô tô thì chạy ra, từng đứa một bám vào lan can cạnh Khâu Thu nhìn xuống: "Oa, mô tô kìa!"

"Chị ơi, xe của chị đẹp quá!" Chiêu Chiêu hét xuống dưới.

Nguyên Kim Dao là người học vẽ, dưới ánh hoàng hôn, hình ảnh người ngồi trên mô tô đã tạo nên cảm hứng hội họa trong đầu cô bé: "Chị ơi chị đẹp quá đi!"

Lý Trường Canh giật mình run tay, đầu t.h.u.ố.c lá suýt thì chọc vào mũi.

Khâu Thu không nhịn được "phì" cười, cúi xuống nói với hai đứa nhỏ: "Đó không phải chị, là anh trai."

Lý Trường Canh bẻ gãy điếu t.h.u.ố.c nhét vào túi quần, hất kính râm lên nhìn Khâu Thu và năm đứa trẻ trên ban công tầng hai, nhe răng cười: "Gọi là chú."

"Chào chú ạ——" Mấy đứa trẻ đồng thanh gọi.

"Ừ, ngoan, lát nữa chú cho kẹo ăn."

Viên Soái: "Chú ơi, bọn cháu có thể xem xe mô tô của chú không?"

Lý Trường Canh vỗ vỗ chiếc xe của mình, vẫy tay: "Lại đây, chú đèo đi mấy vòng."

Mấy đứa nhỏ reo hò chạy xuống lầu, trước tiên là quây quanh mô tô xoay vài vòng, sờ sờ một chút. Sau đó dưới lời mời của Lý Trường Canh, Viên Soái và Nhậm Thành Ích trèo lên xe, ôm c.h.ặ.t eo cậu ta.

"Ngồi cho vững nhé." Lý Trường Canh nói đoạn, tay trái bóp c.h.ặ.t t.a.y côn, chân phải đạp mạnh dứt khoát vào cần khởi động, sau đó từ từ nhả côn, nhẹ vặn ga, chiếc xe khởi hành. Chắc là vì chở trẻ con nên cậu ta không dám chạy quá nhanh, đi rất êm và vững.

Chở Viên Soái và Nhậm Thành Ích vòng một vòng trên đường nhựa trước lầu, rồi đổi người. Lần này trèo lên là Nguyên Kim Dao và Chiêu Chiêu.

Khâu Thu đứng ở tầng hai thấy Tôn Lương cứ liên tục gãi cánh tay, cúi đầu gãi chân, liền quay vào nhà lấy một lọ nước hoa hồng xuống lầu, bôi lên những nốt muỗi đốt cho lũ trẻ.

Hàn Hồng Văn dắt Hàng Hàng đang cưỡi xe nhỏ về đến nơi. Mô tô dừng lại, Hàn Hồng Văn tiến lên trò chuyện, tò mò hỏi xem một chiếc giá bao nhiêu, mua có cần phiếu không?

Hai người đang nói chuyện thì Chiêu Chiêu và Nguyên Kim Dao nhảy xuống khỏi mô tô, trêu chọc Hàng Hàng trên xe nhỏ. Tôn Lương lẳng lặng trèo lên ngồi sau lưng Lý Trường Canh, chọc chọc lưng cậu ta: "Chú ơi, đến lượt cháu rồi."

Lý Trường Canh vẫy tay với Hàn Hồng Văn: "Tôi đèo thằng bé đi một vòng đã, lát nói chuyện sau."

Hàn Hồng Văn vẫy tay đáp lại, xoay người đi về phía Khâu Thu: "Sư phụ, em phải đi rồi."

"Ăn cơm xong rồi hãy về."

"Thôi ạ, em về ăn."

"Vậy em lên lầu bảo Thanh Nha lấy một miếng thịt hun khói và một ống tre trà Tứ Cầu cho lãnh đạo của em."

"Để hôm đi xem mắt rồi đưa ạ?"

Khâu Thu suy nghĩ một chút: "Cũng được, biết đường bắt xe không?"

"Biết ạ, vừa nãy em đưa Hàng Hàng ra xem bảng dừng xe ngoài khu chung cư rồi." Xoa đầu Chiêu Chiêu và Hàng Hàng, Hàn Hồng Văn thấp giọng nói: "Chiêu Chiêu, Hàng Hàng, chú về nhé."

"Bọn cháu tiễn chú." Chiêu Chiêu kéo chiếc xe nhỏ của Hàng Hàng, dắt bé đi tiễn Hàn Hồng Văn ra trạm xe buýt.

Khâu Thu không yên tâm, đưa lọ nước hoa hồng cho Nguyên Kim Dao rồi lững thững đi theo sau ba người.

Ra ngoài rồi Khâu Thu mới phát hiện cách đó không xa đã có một cái chợ, chỉ khoảng hai ba trăm mét.

Nghe bác bảo vệ nói: "Bên kia là đường Song Phong, nên cái chợ đó cũng gọi là chợ Song Phong. Đi về phía nam bốn năm trăm mét cũng có một cái chợ, tên là chợ Uyển Bình."

Lâm Thu Phương lái xe đi mua thức ăn là vì cần mua nhiều đồ quá.

Bình thường đi bộ mười phút là đến nơi.

Xe buýt chưa tới, Khâu Thu nhanh chân đi qua, tìm đến tiệm đồ chín, mua hai con vịt quay sốt tương, một cân thịt bò sốt tương, chia làm đôi, nhét cho Hàn Hồng Văn một phần lúc anh lên xe.

"Được rồi, chúng ta về thôi." Nhìn theo chiếc xe buýt đi xa, Khâu Thu gọi hai chị em.

Chiêu Chiêu nhìn túi giấy xi măng trong tay Khâu Thu: "Mẹ ơi con ngửi thấy mùi thịt rồi."

Hàng Hàng phụ họa: "Ăn thịt thịt."

Khâu Thu b.úng nhẹ vào trán hai đứa: "Đói rồi hả?"

Hoạt động nhiều, bảo sao mà chẳng đói.

"Về ăn cơm."

Đến dưới lầu, Khâu Thu chào cảm ơn Lý Trường Canh một tiếng rồi gọi nhóm Viên Soái lên lầu.

Trong nhà, Thanh Nha và Lâm Thu Phương đang gói sủi cảo. Khâu Thu xé vịt quay bày ra đĩa, thịt bò sốt tương thái lát xếp vào đĩa, cho mấy đứa nhỏ ăn trước, cô vào bếp giúp một tay.

Lâm Thu Phương không hổ là tay nấu nướng sành sỏi, vỏ sủi cảo cán vừa nhanh vừa đẹp, Thanh Nha và Khâu Thu gói không kịp.

Rất nhanh đã gói xong một mâm lớn, Lâm Thu Phương rửa tay, bật lửa đun nước.

Luộc trước một nồi cho lũ trẻ ăn, sau đó luộc thêm nồi nữa, vớt ra xối qua nước lạnh rồi bày đĩa, mỗi đĩa chín cái mang tặng từng nhà hàng xóm.

Chiêu Chiêu, Nguyên Kim Dao và mấy đứa nhỏ ăn gần xong, thấy việc này hay hay nên nhận luôn việc đi đưa sủi cảo.

Rất nhanh sau đó, từng đứa quay lại với những món quà đáp lễ. Biết họ mới dọn đến nên mọi người đáp lễ chủ yếu là đồ ăn: Socola, sữa đặc, thịt hộp, cá ngừ đóng hộp, xoài Philippines, cam Mỹ, sầu riêng sấy Malaysia.

Lý Trường Canh cho Chiêu Chiêu một nắm socola đồng tiền vàng, mẹ cậu ta thì tặng hai cái bánh bao ngũ cốc rau dại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.