[tn70] Gia Đình Ở Thượng Hải - Chương 288

Cập nhật lúc: 10/01/2026 10:06

Chiêu Chiêu bịt mũi bố lại.

Chử Thần quá mệt nên không có phản ứng gì, mũi không thở được thì theo bản năng dùng miệng...

Tiếng ngáy biến mất.

Chiêu Chiêu vừa buông tay, tiếng ngáy lại vang lên như kéo đàn vĩ cầm.

Hàng Hàng cẩn thận trèo qua người chị, nằm bò lên người bố, nhéo nhéo tai anh, chọc chọc cằm anh.

Chử Thần biết là bọn trẻ đang phá phách nhưng vẫn không tỉnh nổi, ý thức đang giằng xé, mí mắt vô cùng nặng nề. Anh đưa tay ôm lấy nhóc tỳ để cậu bé không quậy nữa.

Chiêu Chiêu bịt miệng cười khúc khích.

Đang chơi đùa thì chợt nghe thấy tiếng mở cửa và tiếng nói chuyện từ bên ngoài truyền vào, hình như là ông nhị cố tới.

Hai đứa trẻ không nằm nữa, Hàng Hàng thoát khỏi vòng tay của bố, cùng chị xuống giường, mặc quần áo đi tất, xỏ đôi dép bông rồi mở cửa ra phòng khách tìm bà cố và ông nhị cố.

Bà cụ những năm qua đã đào tạo không ít nhân tài tiếng Anh cho nhà máy cơ khí. Thấy thế hệ mới đã trưởng thành, bà tự thấy có hay không có mình ở nhà máy cũng không sao. Đầu tháng bà đã xin nghỉ việc ở nhà máy, dự định sau Tết sẽ cùng anh trai nhị cố, Sử Bác Vinh của nhà cả họ Sử và bạn học cũ Đổng Nhất Cẩn cùng nhau đi đây đi đó, đi du lịch khắp cả nước một phen.

Sức khỏe của Ngô Triệu Tín đã được Khâu Thu điều trị bằng châm cứu và t.h.u.ố.c men trong ba năm qua nên đã hồi phục tốt, hiện nay đã bỏ xe lăn, đi lại nhanh nhẹn như bay. Mùa hè ông đã gợi ý em gái đừng đi làm nữa, cùng ông đi dạo quanh Thượng Hải, sưu tầm một ít đồ cổ. Mài giũa suốt mấy tháng, vất vả lắm em gái mới đồng ý, mấy ngày nay ông cụ đã lập xong bản đồ kế hoạch lộ trình.

Biết hôm nay Chử Thần về nhà, ông tới xem sao, sẵn tiện mang theo bản đồ kế hoạch. Lúc này hai người đang ở phòng khách nhỏ giọng thảo luận xem trạm đầu tiên sẽ đi chơi ở đâu.

Chiêu Chiêu và Hàng Hàng lại gần, cùng xem một lát.

Chiêu Chiêu tiên phong nói: "Đi Quý Châu đi ạ, bản Miêu là vui nhất."

Hàng Hàng: "Có núi, có cây, có hồ."

"Bản Miêu không có hồ, chỉ có suối và sông ngầm thôi. Cái hồ em nói là hồ Trăng trước bản Nguyệt Hồ của chúng ta đấy."

"Thế ạ?" Hàng Hàng gãi đầu, chuyện của ba năm trước, ký ức lúc 3 tuổi có chút chồng chéo và mờ nhạt.

"Đúng vậy. Không tin để chị lấy ảnh cho em xem." Chiêu Chiêu vào phòng sách lấy album ảnh.

Ngô Triệu Tín nhìn hai đứa trẻ đấu miệng với nhau thì mỉm cười, quay sang hỏi em gái: "Nhà máy t.h.u.ố.c của Khâu Thu xây xong chưa?"

"Vâng, chỉ còn đợi dây chuyền sản xuất và thiết bị nghiên cứu phát triển mà Tiểu Thần giúp mua về đến nơi nữa thôi."

Năm 82, Khâu Thu xin 120 mẫu đất ở ngoại ô huyện Phượng Sơn, tỉnh Quý Châu để xây nhà máy. Tháng 9 cùng năm bắt đầu thi công, tháng 11 năm nay hoàn thành xây dựng cơ sở hạ tầng. Các hạng mục bao gồm: xưởng tiền xử lý d.ư.ợ.c liệu, xưởng chiết xuất, xưởng viên nén và viên nang, kho nguyên liệu (bao gồm nguyên liệu thường, kho mát, kho lạnh, kho hóa chất nguy hiểm), kho thành phẩm, trung tâm kiểm nghiệm chất lượng (phòng thí nghiệm QC), trung tâm nghiên cứu, xưởng động lực (phòng nồi hơi, phòng biến áp, phòng máy nén khí), hệ thống xử lý nước, công trình bảo vệ môi trường (trạm xử lý nước thải, thiết bị xử lý khí thải, kho tạm giữ phế thải), thiết bị phòng cháy chữa cháy, tòa nhà văn phòng hành chính, ký túc xá và nhà ăn nhân viên. Tất cả đều được xây dựng hoàn toàn theo tiêu chuẩn của các nhà máy d.ư.ợ.c phẩm thuộc tập đoàn Đại Hoa, tất nhiên cũng không thể thiếu sự giúp đỡ của Sử Đại Hoa.

Việc thiết kế và quy hoạch khu nhà máy hoàn toàn do người mà Sử Đại Hoa giúp tìm chủ trì.

Có vấn đề gì, đối phương đa phần đều trao đổi với Khâu Thu qua điện thoại, thực sự không giải quyết được hoặc có tranh chấp gì thì Khâu Thu mới đi máy bay tới xem xét và giải quyết.

Ngô Triệu Tín: "Công nhân đã tuyển đủ chưa?"

"Cũng hòm hòm rồi. Tôi nghe Khâu Thu nói, Sử Đại Hoa đã giúp giới thiệu một quản lý chuyên nghiệp, lại có ông cậu, chú họ, anh họ, chị họ, anh cả, Khâu Gia Thụ, Hạo T.ử và những người khác giúp đỡ, công nhân chắc chắn là đã tuyển đủ. Nhân viên nghiên cứu càng không thiếu, danh tiếng của Khâu Thu vừa đưa ra là có khối người muốn đến."

Ngô Triệu Tín: "Khi nào thì khai trương?"

"Sau Tết vậy. Từ tháng 9 đã bắt đầu thu mua d.ư.ợ.c liệu quy mô lớn rồi. Anh cũng biết đấy, trong tay Khâu Thu không thiếu nhất chính là đơn t.h.u.ố.c. Dây chuyền sản xuất vừa tới là có thể khẩn trương sản xuất ngay." Không nói gì khác, chỉ riêng cuốn "Miêu y Miêu d.ư.ợ.c cổ kim phương lược" do cô viết đã có hàng trăm loại d.ư.ợ.c phương. Tuy nói đông y chú trọng mỗi người một phương t.h.u.ố.c, nhưng một số loại cũng giống như t.h.u.ố.c cảm mạo dạng cốm mà Khâu Thu đang nghiên cứu hiện nay, có thể thay đổi phương thức để sản xuất hàng loạt như chế thành dạng viên, dạng hạt hay dạng nang.

Ngô Triệu Tín gật đầu: "Cháu dâu này anh cưới về có thể làm hưng thịnh mấy đời đấy."

Đây là lời nói thật lòng, bà cụ rất thích nghe.

Khâu Thu ngủ dậy, trong phòng tối om, bên tai là tiếng ngáy của Chử Thần và tiếng nói chuyện ở phòng khách, tiếng nô đùa của trẻ con.

Cô lười biếng nằm thêm một lát, đưa tay bắt mạch cho Chử Thần, thấy không có vấn đề gì, chỉ là quá buồn ngủ thôi nên không làm phiền anh. Cô lặng lẽ bước qua người anh xuống đất, vặn đèn đầu giường lên, nhìn đồng hồ: 18:35.

Mặc thêm áo ngoài, Khâu Thu tắt đèn rồi đi ra.

Người thật đông, ông cậu, chị họ, chị hai, Đào Tinh Châu và đứa con trai vừa tròn một tuổi Đào Sướng của họ, Hàn Hồng Văn, Phục San San và đứa con gái một tuổi rưỡi Hàn Kiều Kiều của họ, Niệm Thu đang học năm hai khoa Báo chí Phục Đán, Tĩnh Tĩnh năm nhất khoa Ngoại ngữ Phục Đán, Cảnh Thiên năm hai Đại học Trung y d.ư.ợ.c, Thôi Tiểu Thảo và đứa con trai một tuổi ba tháng Diệp Thần của cô.

"Chị." Thấy Khâu Thu đi ra, Niệm Thu và Tĩnh Tĩnh buông đồ trong tay nhanh ch.óng chạy tới.

Một trái một phải đỡ lấy cánh tay cô, người thì hỏi đã ngủ dậy chưa, người thì hỏi có phải họ nói chuyện quá to làm cô thức giấc không.

Chương 166 Tụ họp, Chơi cổ phiếu, Mẹ chồng nàng dâu

"Các em đã thi xong chưa?" Khâu Thu hỏi hai người.

"Dạ rồi," Niệm Thu nhanh nhảu nói, "Nhóm Tĩnh Tĩnh bên khoa Ngoại ngữ đã thi xong từ sáng, bọn em đến tận bốn giờ rưỡi chiều mới thi xong môn cuối cùng. Chị à, năm nay chị về quê ăn Tết với tụi em không? Bà nội Chử đã xin nghỉ việc rồi, bà và ông nhị cố Ngô có thể đi cùng tụi em, về quê ăn Tết đông vui lắm."

Khâu Thu lắc đầu: "Chị tạm thời không đi được." Thử nghiệm lâm sàng vừa được phê duyệt là cô sẽ bận rộn ngay: "Để năm sau đi."

Niệm Thu bĩu môi: "Lại là năm sau."

Thôi Tiểu Thảo: "Khâu Thu tỉnh rồi."

Cảnh Thiên: "Chị."

Hàng Hàng: "Mẹ ơi."

Phục San San: "Sư phụ."

...

Hàn Kiều Kiều: "Nương nương."

Mọi người chào hỏi Khâu Thu, Hàn Kiều Kiều mặc bộ đồ đỏ như phong bao lì xì từ trong lòng mẹ nhoài người ra, giơ hai tay đòi Khâu Thu bế.

Khâu Thu đưa tay đón lấy nhóc tỳ, sửa lại: "Không phải nương nương. Gọi là cô giáo, cô giáo Khâu, sau này giống bố con học y với cô nhé?"

Phục San San cười nói: "Sư mẫu sao lại không phải là nương nương chứ?" (Sư mẫu trong tiếng địa phương đôi khi gọi là nương nương)

Nhóc tỳ gật đầu đồng tình: "Nương nương."

Khâu Thu véo cái mũi nhỏ của cô bé, cười nói: "Cô thấy con là lười đổi cách gọi thì có?"

"Hi hi..." Nhóc tỳ ngượng ngùng che mặt lại.

Khâu Thu nhìn quanh một lượt: "Bác gái không sang đây ạ?" Sau khi Hàn Kiều Kiều chào đời, bác gái Hàn từ quê lên giúp trông cháu. Vì thói quen sinh hoạt khác nhau nên thỉnh thoảng Khâu Thu nghe nói giữa mẹ chồng nàng dâu có nảy sinh không ít mâu thuẫn.

Phục San San cười cười: "Tính cách bà ấy như vậy, không thích ra ngoài."

Khâu Thu ngạc nhiên nhướn mày, phụ nữ trong bản làm gì có ai không thích đi buôn chuyện.

"Bà nội nấu cơm, giặt giũ," Nghĩ một lát, Hàn Kiều Kiều lại nói, "Lau nhà, lau bàn, bận lắm, không đi được."

Phục San San vén lọn tóc mai ra sau tai, cười một cách mất tự nhiên: "Cuối năm rồi, em và Hồng Văn công việc bận rộn, mỗi ngày đi làm về đến nhà trời đã tối mịt. Ăn cơm xong chơi với Kiều Kiều một lát là phải tranh thủ thời gian học tập, việc nhà chỉ có thể làm phiền mẹ vất vả chút vậy."

Người đã sáu mươi tuổi rồi, ngày nào cũng trông trẻ làm việc nhà thì chẳng dễ dàng gì.

Khâu Thu nhìn Hàn Hồng Văn đang nói chuyện với ông cậu và bà cụ, không nói gì thêm.

Trong nhà có lắp hệ thống sưởi, không khí khô, biết Khâu Thu đã tỉnh, Lâm Thu Phương đang bận rộn trong bếp nhanh ch.óng mở tủ lạnh, lấy lọ mật ong vỏ bưởi ra pha một ly mang tới: "Khâu Thu uống nước đi."

Khâu Thu trả Hàn Kiều Kiều cho Phục San San, nhận lấy ly nước: "Cảm ơn chị Lâm, tối nay ăn gì ạ?"

"Bà cụ muốn ăn lẩu, bảo tôi hầm canh xương ống, sắp hầm xong rồi."

"Rau cỏ các thứ đã rửa chưa? Để Tĩnh Tĩnh, Niệm Thu qua đó giúp một tay."

Niệm Thu nắm lấy tay Khâu Thu, nũng nịu lắc lắc: "Chị thiên vị quá, sao không bảo Cảnh Thiên?"

"Chị có việc tìm cậu ấy."

Lâm Thu Phương cười nói: "Ba đứa chúng nó và Tiểu Thảo đã giúp tôi chuẩn bị xong hết rau rồi."

"Ừm, tốt lắm." Khâu Thu tán thưởng vỗ vỗ tay Niệm Thu: "Hành lý mang tới chưa?" Trong nhà có hai phòng khách, trước đây cứ đến chủ nhật hoặc kỳ nghỉ ngắn, Niệm Thu, Tĩnh Tĩnh, Cảnh Thiên sẽ qua đây ở lại một hai ngày.

Niệm Thu: "Mang tới rồi ạ."

"Khi nào về quê, có cần chị giúp mua vé tàu không?" Khâu Thu uống một ngụm nước, thấy Hàn Kiều Kiều trố mắt nhìn: "Chị Lâm, giúp Kiều Kiều cũng pha một ly nhé. Còn ai muốn uống nữa thì để họ tự làm, đừng có nuông chiều mấy đứa nhỏ này."

Lâm Thu Phương đáp một tiếng rồi vào bếp bận rộn.

Niệm Thu: "Em và Tĩnh Tĩnh, Cảnh Thiên đã bàn với nhau rồi, chơi hai ngày rồi mới về. Vé nhờ chú Vương đặt giúp rồi ạ."

Vương Tranh sau khi bệnh u.n.g t.h.ư tuyến giáp được khống chế từ vài năm trước, ngoại trừ mỗi năm vào khoảng tiết Xuân phân tới tìm Khâu Thu tái khám và lấy t.h.u.ố.c dùng trong hơn một tháng thì nhiều năm nay chưa hề tái phát.

"Vé của Cảnh Thiên cũng mua xong rồi sao?" Khâu Thu không ngờ họ hành động nhanh như vậy, cô còn định tranh thủ kỳ nghỉ đông để Cảnh Thiên thực tập cùng mình ở bệnh viện.

Niệm Thu ngẩn người: "Chị muốn giữ cậu ấy lại ăn Tết ạ?"

"Ừm. Năm hai rồi nên đi thực tập thôi."

"Vậy thì em cũng không về nữa." Niệm Thu ôm lấy cánh tay cô đầy quyến luyến.

"Được thôi, chỉ cần mẹ và chú Trương đồng ý."

Niệm Thu xụ mặt xuống, biết là không có hy vọng gì. Chuyện cô lên Thượng Hải học đại học mẹ đã không đồng ý rồi, vất vả lắm nhờ bố và vợ chồng anh cả giúp làm công tác tư tưởng, nghỉ hè về nhà muộn hai ngày còn được, chứ lâu hơn nữa là bà sẽ gọi điện giục ngay.

Tết mà cô dám không về, tính tình mẹ nổi lên thì bố và vợ chồng anh cả đừng hòng được ăn Tết yên ổn.

Khâu Thu xoa đầu cô, không nói gì nữa.

Cách giải quyết không phải là không có, mua một tấm vé máy bay rồi cử người đưa về, mời Tông Mẫn qua đây cùng ăn Tết. Chỉ là cuối cùng sợ rằng mời thần thì dễ tiễn thần thì khó. Khâu Thu không muốn bà can thiệp vào cuộc sống của mình, tiếp quản việc giáo d.ụ.c Chiêu Chiêu và Hàng Hàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.