Tn70: Hằng Ngày Ăn Dưa Của Pháo Hôi Ở Thập Niên 70 - Chương 1
Cập nhật lúc: 28/01/2026 08:00
Chương 1 Cơ hội
Lâm Họa vốn xuất thân từ một gia đình khá giả, tâm nguyện lớn nhất của cô là sau này có thể trở thành một con "cá mặn" vừa có tiền vừa có thời gian.
Đời người mà, nên biết đủ làm vui, chẳng cần phải làm việc đến kiệt sức để kiếm thật nhiều tiền, để rồi tiền chưa kịp tiêu thì thân thể đã gục ngã. Phải vừa đảm bảo được mức sống của bản thân, vừa phải học cách thư giãn. Như vậy, vừa có đủ tiền để chi tiêu, lại vừa có một sức khỏe tốt.
Tiền đề để có một cuộc sống thảnh thơi chính là phải có tiền. Tục ngữ nói tiền không phải là vạn năng, nhưng không có tiền thì vạn vạn lần không thể làm được gì. Cần phải có đủ tiền làm nền tảng và chỗ dựa thì mới có thêm bản lĩnh để sống cuộc đời mà mình mong muốn.
Kế hoạch Lâm Họa đặt ra cho bản thân là vào năm thứ tư đại học sẽ thi công chức, làm một nhân viên nhà nước thong thả ở địa phương, nhận một mức lương nho nhỏ, ở bên cạnh nhìn cha mẹ già đi, cũng hy vọng có thể tìm được một người cùng chí hướng để chung sống hạnh phúc, nếu có thể thì sinh thêm hai đứa nhỏ, nuôi dạy chúng trưởng thành.
Tuy nhiên, điều này hơi khó thực hiện. Trong thế giới phồn hoa và xô bồ hiện đại này, hôn nhân đã trở thành một xiềng xích. Rất nhiều người không muốn tự đeo lên mình tầng xiềng xích ấy, vì một khi đã đeo vào sẽ mất đi tự do. Có lẽ họ sẽ nổi loạn, sẽ làm ra những việc tổn thương chính mình và người khác, vậy thì thà rằng không có còn hơn.
Tất cả những kỳ vọng tốt đẹp đó đều nằm ở tương lai, vẫn chưa thực hiện được, nhưng bạn sẽ mãi mãi không bao giờ biết được ngày mai và t.a.i n.ạ.n cái nào sẽ đến trước.
——
Năm nay là năm nhất đại học, Lâm Họa đang ngồi trong lớp đợi đến giờ vào học thì bất ngờ nhận được điện thoại của cảnh sát, nói: "Lâm Họa đúng không? Cha mẹ em bị t.a.i n.ạ.n xe cộ, hiện đang ở bệnh viện, đã có thông báo bệnh tình nguy kịch, em có thể quay về ngay không?"
Nghe những lời vang lên bên tai, Lâm Họa chỉ cảm thấy đây chắc chắn là kẻ l.ừ.a đ.ả.o thôi, cha mẹ mình sao có thể bị t.a.i n.ạ.n xe cộ được chứ?
Nhưng bên tai lại truyền đến giọng nói của bác sĩ ở đầu dây bên kia: "Người nhà của Lâm Thịnh, Ngô Họa có ở đó không? Bệnh nhân có thể không cứu vãn được nữa..."
Đoạn sau nói gì cô không nghe rõ, chỉ thấy tai mình ù đi, đầu óc choáng váng, cô vội vàng đứng bật dậy, hoảng loạn hỏi: "Ở bệnh viện nào ạ?"
"Bệnh viện Trung tâm thành phố." Cảnh sát trả lời.
Giảng viên trên bục giảng thấy Lâm Họa hốt hoảng đứng dậy, vội hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Lâm Họa chỉ kịp đáp lại một câu: "Em xin lỗi thầy!", rồi lao ra khỏi lớp học.
——
Cũng may hồi đó khi chọn trường đại học, cô đã chọn một trường ở địa phương, chính là vì không muốn rời xa cha mẹ quá xa. Lâm Họa chạy khỏi lớp ngay sát giờ vào học, ra tới cổng trường, cô bắt một chiếc taxi lao thẳng đến bệnh viện Trung tâm thành phố.
Đến bệnh viện, hỏi y tá xong, cô đi thẳng tới cửa phòng phẫu thuật. Cảnh sát cũng ở đó, chính là người đã gọi điện cho cô.
Gương mặt cô căng thẳng nhìn cảnh sát hỏi: "Cha mẹ cháu thế nào rồi? Họ sẽ không sao đâu đúng không?"
Cảnh sát thấy cô đến, nhận ra đây là người nhà mà mình vừa gọi điện, định an ủi một chút, nhưng nghĩ đến lời bác sĩ vừa nói, chỉ đành bảo cô: "Không được tốt lắm, vừa rồi bác sĩ nói..." Chưa dứt lời thì cửa phòng phẫu thuật mở ra.
"Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng không thành công. Bệnh nhân còn lại rất ít thời gian, em vào nói lời từ biệt đi!" Bác sĩ bước ra.
Thân hình Lâm Họa đứng không vững, được cảnh sát đỡ lấy, người đó vội vàng bảo cô vào trong để kịp nhìn mặt cha mẹ lần cuối.
Cảnh tượng bên trong cô sẽ mãi mãi ghi nhớ, cha mẹ cô toàn thân đầy m.á.u, giống như đang hồi quang phản chiếu mà nhìn cô. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ nhớ rõ mẹ mỉm cười nói với cô: "Họa Họa, con phải sống tốt nhé, mẹ và cha sẽ ở trên trời bảo vệ con..." Cha cô ở bên cạnh gật đầu, muốn nói điều gì đó nhưng không phát ra được tiếng nào "..."
Lâm Họa tiến lên nắm c.h.ặ.t t.a.y cha mẹ, ngơ ngác nhìn họ, nước mặt đã đầm đìa trên mặt từ lúc nào không hay, cổ họng nghẹn đắng không nói nên lời...
Sau đó, khi đã ổn định lại cảm xúc, Lâm Họa lo liệu tang lễ cho cha mẹ, cô lại không muốn quay lại trường học ngay, nên đã xin nghỉ hơn nửa tháng. Lo xong hậu sự cho cha mẹ, nhìn căn nhà trống trải, cô lại nghĩ đến từng chút một những kỷ niệm khi ở bên cha mẹ, nỗi buồn ập đến, nước mắt từng giọt cứ thế rơi xuống.
Khi kỳ nghỉ sắp kết thúc, Lâm Họa cuối cùng cũng vực lại tinh thần, nằm trong phòng ngủ, cô nghĩ đến lời dặn của cha mẹ rằng phải sống tốt. Cô tự nhủ chắc chắn không được để họ phải lo lắng, nghĩ... nghĩ rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Lâm Họa mơ thấy một giấc mơ, trong mơ có một cô gái nhỏ 17 tuổi cũng tên là Lâm Họa, cha mẹ cô bé đó cũng qua đời vì tai nạn, cô bé đau lòng khôn xiết, dưới sự giúp đỡ của hàng xóm đã lo xong tang sự cho cha mẹ...
Lâm Họa tỉnh dậy, cảm thấy từng cảnh tượng sao mà chân thật đến thế, cứ như là chuyện đang xảy ra vậy. Nhìn cách ăn mặc của những người trong mơ, có vẻ như là chuyện của bốn năm mươi năm về trước. Bất chợt, tim cô thắt lại một cái, vốn là người đọc vô số tiểu thuyết, Lâm Họa nghĩ: "Mình không phải là sắp xuyên không đấy chứ?".
Nói thế nào nhỉ, trong thâm tâm cô bỗng có một linh cảm như vậy.
Nghĩ đến việc xuyên không thường sẽ có "bàn tay vàng", cô phải xác minh một chút trước. Nhớ lại trong tiểu thuyết, không gian thường có vật chứa, Lâm Họa ngồi trên giường tìm kiếm những vật có khả năng là vật chứa, chẳng hạn như ngọc thạch hay mặt dây chuyền, nhưng dường như không thấy cái nào đặc biệt, cô lại tiếp tục suy nghĩ.
Chẳng ngờ lúc xuống giường vào nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt, nhìn mình trong gương, cô nhổ một ngụm nước, chiếc vòng ngọc nhỏ đeo trên cổ lộ ra. Đó là chiếc vòng ngoại đã đeo cho cô từ khi còn nhỏ, nói là của hồi môn của mẹ bà để lại, chẳng lẽ chính là nó? Nghĩ vậy, cô đẩy nhanh tốc độ vệ sinh cá nhân.
Quay lại phòng ngủ, cô tháo chiếc vòng ngọc xuống, nhìn kỹ thì thấy chẳng có gì đặc biệt. Cô lại nghĩ đến miêu tả trong tiểu thuyết, loại vật phẩm này thường có vẻ ngoài mộc mạc, giản dị, nếu không sẽ rất dễ bị người ta dòm ngó, tranh cướp.
Nghĩ thấy cũng đúng, cô lại nhớ ra hình như cần phải nhỏ m.á.u nhận chủ hay gì đó. Cô không dám dùng d.a.o cắt, liền lấy một chiếc kim châm một cái, nặn ra giọt m.á.u nhỏ lên vòng ngọc, nhưng dường như chẳng có gì thay đổi. Hay là phải thầm niệm "Mình muốn vào trong, mình muốn vào trong" nhỉ?
