Tn70: Hằng Ngày Ăn Dưa Của Pháo Hôi Ở Thập Niên 70 - Chương 119
Cập nhật lúc: 28/01/2026 08:20
Ngoài các đại nương, Lâm Họa còn nhìn thấy không ít các ông cụ cũng nấp trong bóng tối, lặng lẽ vểnh tai lên nghe.
Lâm Họa định thần nhìn kỹ, oa! Không xong rồi, nữ chính và nữ phụ trong nguyên tác đang đối đầu trực diện, còn có tư thế sắp đ.á.n.h nhau đến nơi. Đây quả là đãi ngộ mà trước đây Lý Khâm chưa từng có được nha!
Chậc chậc chậc, đúng là nam chính mới có sức hút như vậy, khiến phụ nữ vì anh ta mà tranh giành ghen tuông, vì anh ta mà đ.á.n.h nhau, vì anh ta mà đập đầu vào tường...
Cũng không biết Cố Thịnh Quốc đang ở đâu? Có biết chuyện đang xảy ra ở đây không?
Cố Thịnh Quốc đương nhiên không biết chuyện đang xảy ra ở đây rồi! Thẩm Lai Đệ sẽ không muốn làm hỏng hình tượng trước mặt Cố Thịnh Quốc, nên cô ta chọn lúc Cố Thịnh Quốc đi đại đội khác thăm gia đình đồng đội để gây khó dễ cho Bạch Tuệ Tuệ.
"Ồ, chân của thanh niên trí thức Bạch đã khỏi rồi à?" Thẩm Lai Đệ mỉa mai nói.
Rõ ràng chuyện hôm qua lan truyền khá rộng, ngay cả Thẩm Lai Đệ cũng nghe nói rồi.
"Liên quan gì đến cô?" Sắc mặt Bạch Tuệ Tuệ khựng lại trong thoáng chốc nhưng rất nhanh đã lý lẽ đanh thép đáp trả.
"Dương nhiên là không liên quan đến tôi rồi!"
Thẩm Lai Đệ đổi giọng: "Nhưng nếu cô cứ lượn lờ trước mặt vị hôn phu của tôi với cái chân không khỏe, rồi còn đòi vị hôn phu của tôi bế thì lại liên quan đến tôi rồi đấy."
Nghe Thẩm Lai Đệ nhắc lại chuyện cũ, Bạch Tuệ Tuệ nhớ lại khoảnh khắc bẽ bàng hôm qua.
"Vị hôn phu? Nghe nói đại nương Liễu đều không đồng ý chuyện của hai người, có thể gọi là vị hôn phu sao?"
Rõ ràng Bạch Tuệ Tuệ cũng đã tìm hiểu về chuyện của hai người họ, lúc này đang xát muối vào nỗi đau của Thẩm Lai Đệ.
Sắc mặt Thẩm Lai Đệ cũng lập tức trở nên khó coi vì bị chạm đúng chỗ ngứa.
"Dù nói thế nào thì anh Thịnh Quốc cũng thích tôi, đồng ý ở bên tôi rồi, cũng là đối tượng của tôi. Nếu cô còn quyến rũ anh ấy như vậy, cô chính là người thứ ba xen vào, hừ!"
Vì danh tiếng của mình, Bạch Tuệ Tuệ lớn tiếng phản bác: "Không phải như thế đâu, cho dù hai người có ở bên nhau đi chăng nữa, tôi theo đuổi anh ấy chỉ là dũng cảm theo đuổi tình yêu mà thôi, vớ lại hai người cũng đã kết hôn đâu!"
Bạch Tuệ Tuệ dừng lại một chút.
"Hơn nữa, nếu sau khi anh ấy hiểu sâu hơn về tôi mà nhận ra tôi mới là người anh ấy thích thì sao?" Nói đến cuối, mặt Bạch Tuệ Tuệ còn mang theo vẻ thẹn thùng.
Bạch Tuệ Tuệ đổi giọng: "Chẳng lẽ cô sợ đồng chí Thịnh Quốc sau khi tiếp xúc với tôi sẽ thích tôi sao?"
Thẩm Lai Đệ bị chấn động bởi những lời phát biểu trơ trẽn này của Bạch Tuệ Tuệ.
Không chỉ cô ta, những người xung quanh nghe thấy cũng sững sờ cả người.
Thậm chí còn có người chưa biết chuyện hôm qua.
"Không phải chứ, cô thanh niên trí thức Bạch này, tôi nhớ cô ta không phải thích thanh niên trí thức Lý sao? Sao lại dính dáng đến thằng nhóc nhà họ Cố rồi?"
"Tôi biết, tôi biết, tới đây, tôi kể cho mà nghe! Hôm qua ấy..."
"Ồ ~ hóa ra là vậy à!" Bừng tỉnh đại ngộ.
Đại nương Vương: "Cái cô thanh niên trí thức Bạch này trơ trẽn quá! Theo đuổi tình yêu, phi! Nếu ai cũng làm thế thì chẳng phải loạn hết cả lên sao?"
Đại nương Lưu: "Đúng thế, bây giờ cặp vợ chồng nào mà chẳng phải là 'lệnh cha mẹ, lời người làm mối', tệ lắm thì cũng phải được cha mẹ đồng ý, nếu ai cũng như cô ta 'theo đuổi tình yêu' thì chẳng phải loạn hết rồi sao?"
Lâm Họa đưa ra một câu hỏi mang tính linh hồn: "Đại nương Liễu không đồng ý chuyện của hai người họ thì tính sao ạ?"
Đại nương Vương khựng lại một chút rồi nói: "Thế cũng không được, có thế nào đi chăng nữa cũng không thể trơ trẽn như vậy!"
Lâm Họa gật đầu. Nói đi cũng phải nói lại, vừa rồi nghe Bạch Tuệ Tuệ phát biểu, cô bỗng cảm thấy cô ta như bị Quỳnh Dao nhập vậy, còn nghĩ đến câu thoại kinh điển hủy hoại tam quan trong "Một thoáng mộng mơ": Anh mất đi chỉ là một cái chân, nhưng cô ấy mất đi chính là tình yêu!!!
Iii, mẹ ơi! Không chịu nổi! Không chịu nổi!
Phía bên kia vẫn đang tiếp tục:
"Sao cô có thể trơ trẽn như vậy?"
"Sao cô có thể nói như thế, hai người vẫn chưa kết hôn, chúng ta hiện tại chính là cạnh tranh công bằng. Hơn nữa, có phải cô sợ rồi không?"
"Đồ trơ trẽn!"
"Tôi làm sao nào? Chẳng qua là thích cùng một người đàn ông với cô thôi mà! Người ta nói 'yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu', đàn ông tốt cũng như vậy thôi! Cô không được ngăn cản trái tim tôi dành tình cảm cho đồng chí Thịnh Quốc!"
Thẩm Lai Đệ lại một lần nữa tức đến phát điên vì những lời phát biểu không biết xấu hổ của cô ta.
"Thanh niên trí thức Bạch nói hình như cũng có lý một chút, mà hình như lại thấy chỗ nào không đúng lắm." Nghĩ không ra nên chỉ biết gãi đầu.
"Tôi cũng thấy vậy." Cùng gãi đầu.
……
Chương 100 Đánh nhau rồi
Theo diễn biến câu chuyện, những khán giả ăn dưa đang ẩn nấp đều bị chấn động bởi những phát ngôn táo bạo của hai người họ.
Tuy nhiên, Lâm Họa còn nghe thấy có vài cô gái trẻ tỏ ra rất đồng tình với lời của Bạch Tuệ Tuệ.
"Oa! Thanh niên trí thức Bạch dũng cảm quá! Vì theo đuổi tình yêu mà cô ấy thậm chí không sợ ánh mắt thế gian, mình cũng muốn được như cô ấy!"
Vừa nói xong cô gái đã bị đại nương bên cạnh tát mạnh vào vai một cái, như muốn đ.á.n.h thức cái suy nghĩ không bình thường này của cô bé.
"Ây da!"
"Học cô ta? Mày còn học cô ta à? Học cái thói trơ trẽn theo đuổi đàn ông của người khác hả? Hửm?"
Cái tát này có đ.á.n.h thức được cô bé hay không thì không biết, chỉ là khiến quyết tâm không để con cháu trong nhà tiếp xúc với Bạch Tuệ Tuệ của đại nương càng thêm kiên định.
"Phi! Đó là đồ trơ trẽn. 'Quân t.ử hảo cầu' thì cũng phải theo cách chính đáng chứ! Có hiểu không, hả? Hiểu không?" Đại nương trợn trắng mắt.
"Hiểu rồi, hiểu rồi ạ." Cô thiếu nữ trẻ dại chưa trải sự đời này vẫn phải khuất phục trước vũ lực.
……
Lâm Họa cảm thấy không chỉ trong "ruộng dưa" mới có dưa, mà bên ngoài "ruộng dưa" cũng có những quả dưa lọt lưới nha!
Nhìn lại "ruộng dưa", hai người kia vẫn đang xát muối vào nỗi đau của nhau.
Thẩm Lai Đệ: "Cô căn bản không thích anh Thịnh Quốc, trước đây không phải cô thích thanh niên trí thức Lý sao?"
Bạch Tuệ Tuệ: "Cô đang nói chính mình đấy à?"
Sắc mặt Thẩm Lai Đệ có chút không tự nhiên, quên mất trước đây mình cũng từng đuổi theo Lý Khâm suốt.
Cô ta đổi hướng suy nghĩ, lộ vẻ mặt đau buồn, giọng điệu mang theo sự khó xử và khẩn cầu nói: "Có phải mỗi khi tôi thích một người đàn ông nào là cô lại muốn đến cướp không? Tôi đã không còn thích thanh niên trí thức Lý nữa rồi, cô có thể đi thích anh ta. Nhưng... nhưng, hiện tại tôi thực sự thích anh Thịnh Quốc, tôi không thể nhường anh ấy cho cô được!"
