Tn70: Hằng Ngày Ăn Dưa Của Pháo Hôi Ở Thập Niên 70 - Chương 304
Cập nhật lúc: 28/01/2026 11:09
Chương 252 Tức xỉu
"Lai Đệ à! Bố con không dễ dàng gì đâu! Bao nhiêu năm nay bị mẹ con lừa gạt nuôi lớn cái loại giống tạp đó, rồi lại bị mẹ chồng con lừa, nếu không thì cũng chẳng đến mức sống hơn nửa đời người rồi mà vẫn chưa có người nối dõi tông đường." Bà cụ Thẩm nhìn thấy dáng vẻ của cô thì bắt đầu khóc lóc kể lể.
Sau một tràng kể khổ của bà cụ Thẩm, quả thực có không ít người mủi lòng. Trong mắt người dân quê, "bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại" (trong ba tội bất hiếu, không có con nối dõi là tội lớn nhất)!
Vả lại, trước đây Thẩm lão nhị nuôi nấng đứa em trai không biết bố đẻ là ai kia cũng tốn không ít tiền của. Bây giờ bắt cô bỏ tiền giúp bố đẻ cưới thêm vợ nữa xem ra cũng không có gì quá đáng.
"Phải đấy, nếu không cưới thêm thì lấy đâu ra hậu duệ nữa."
Mặt Thẩm Lai Đệ đen kịt: Đậu xanh, ba chị em tụi tôi không phải là người chắc?
Lúc này, Thẩm Lai Đệ đột nhiên cũng chẳng biết nên nói gì cho phải.
Thẩm lão nhị thấy sắc mặt cô không tốt, nhưng vẫn không muốn bỏ cuộc, nhớ lại lời mẹ mình đã dặn trước khi đến đây.
Ông ta đột nhiên đưa tay lên quệt mắt, khóc lóc nói: "Lai Đệ à! Con thương bố với! Bố chừng này tuổi rồi mà vẫn chưa có mụn con trai nào, nói ra nghe khó nghe lắm."
"Không phải đâu bố, bố lớn tuổi thế này rồi còn sinh được không?" Thẩm Lai Đệ đen mặt chất vấn.
Thẩm lão nhị nghe thấy câu chất vấn đó, chỉ muốn đ.á.n.h c.h.ế.t đứa con gái bất hiếu này.
Lúc này ông ta cũng chẳng buồn khóc lóc nữa: "Cái con bất hiếu này, mày nói cái gì đấy? Chỉ cần tao muốn sinh là sinh được hết."
Thực ra nghe lời Thẩm Lai Đệ nói, cũng có không ít bà cô bà chị muốn phì cười. Đây đúng là sự thật mà, già chừng này rồi, ai mà biết còn "nhạy" hay không?
"Không phải đâu bố, ng nhỡ bố không sinh được thì chẳng phải phí tiền sao?"
Bất kể Thẩm Lai Đệ nói gì, Thẩm lão nhị vẫn cứ khăng khăng cho rằng cô không muốn bỏ tiền cho mình, không muốn mình cưới thêm vợ, không muốn mình có con trai.
Lần này ông ta chẳng thiết gì nữa, trực tiếp giở trò chí phèo: "Tao không cần biết, tóm lại mày phải đưa tiền cho tao cưới vợ. Dù sao cũng là mẹ mày có lỗi với tao, mày mà không đưa tiền, ngày nào tao cũng đến chỗ làm của mày quậy cho xem."
Thẩm Lai Đệ nghe thấy lời này tức đến mức suýt không thở nổi: Đây mà là bố sao? Đây là muốn phá nát công ăn việc làm của cô mà!
Hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra, cô chợt nghĩ ra một cách hay.
"Bố, không phải con không muốn đưa cho bố, mà là con cũng chẳng còn bao nhiêu tiền nữa rồi. Chẳng phải thời gian trước vừa mới chữa chân cho Thịnh Quốc sao, con vẫn còn cần không ít tiền để chữa tiếp cho anh ấy đây!"
"Ơ? Cố Thịnh Quốc đâu? Sao anh ta không ra ngoài nhỉ?" Lâm Họa đột nhiên nghe thấy cái tên này mới sực nhớ ra hình như chẳng thấy anh ta đâu cả.
Lâm Họa và Hạ Chí Viễn đứng trên sườn dốc cách đó không xa, góc độ này có thể nhìn thấy trong sân, vả lại tiếng của bọn họ cũng không nhỏ, vừa vặn có thể nghe thấy.
Nãy giờ thấy hai cha con nhà nọ cứ kỳ kèo mãi, cô mới nhìn quanh một lượt, chợt nhận ra với tư cách là chồng của Thẩm Lai Đệ —— Cố Thịnh Quốc hoàn toàn không xuất hiện.
"Xì —— trước đây còn là lính đấy, chẳng có chút trách nhiệm nào cả, để mặc vợ mình bị bao nhiêu người vây công như thế, còn mình thì rúc trong phòng không dám ra." Hạ Chí Viễn không thể chấp nhận được hành vi này.
Và thế là sau khi Thẩm Lai Đệ nhắc đến Cố Thịnh Quốc, sự chú ý của mọi người mới chuyển dời, và cũng mới phát hiện ra anh ta từ đầu đến cuối không hề lộ diện.
Cũng có không ít người có cùng suy nghĩ với Hạ Chí Viễn, đều cảm thấy khinh bỉ hành vi này của anh ta.
Nhiều người đồn đoán: Anh ta hôm qua đã trốn một ngày, đến cuối cùng mới xuất hiện, hôm nay chắc cũng định đợi đến phút ch.ót mới ra đây mà?
"May mà em lấy anh Viễn đấy, chứ nếu lấy phải cái loại này, em chắc tức c.h.ế.t mất!" Lâm Họa bĩu môi nói.
Hạ Chí Viễn nghe xong mặt đen lại: "Sao em có thể đem anh ra so với hắn ta chứ?"
"Dạ dạ dạ, hắn ta hoàn toàn không có cửa so với anh, phi phi phi, là hắn ta hoàn toàn không xứng để so với anh ạ." Lâm Họa vội vàng sửa lời.
"Nói thế còn nghe được!"
Thẩm Lai Đệ vẫn không muốn bỏ tiền ra, bèn đem Cố Thịnh Quốc ra làm cái cớ.
"Mày đừng có hòng lừa tao, tao nghe người ta nói rồi, cái chân của nó vốn dĩ không chữa khỏi được đâu."
"Bố, bố đừng có nói bậy, tụi con còn định lên bệnh viện lớn khám nữa, chắc chắn sẽ chữa khỏi được mà."
"Mày mới là đứa nói dối ấy, đừng có mà bày đặt để không phải bỏ tiền."
Dù sao thì...
Thẩm Lai Đệ đúng là đang nghĩ như vậy, chính là không muốn bỏ tiền ra.
"Tao không quan tâm, mày bắt buộc phải đưa cho tao!" Thẩm lão nhị vừa nói vừa có ý định nằm lăn ra đất mà ăn vạ.
Đứng bên cạnh, bà cụ Thẩm thấy cô vẫn khăng khăng không chịu nhả tiền, mắt đảo liên tục: "Lai Đệ à! Hay là thế này, số tiền này coi như con cho bố con mượn, sau này chắc chắn sẽ trả lại cho con, con xem thế có được không?"
Lời này của bà cụ Thẩm thốt ra khiến mọi người thấy dễ chịu hơn hẳn, ít ra người ngoài thấy cách này khả quan, không phải xin trắng mà là mượn. Nếu làm con gái mà còn không chịu bỏ ra thì đúng là quá đáng rồi!
"Ôi dào! Bà nội ơi, thật sự không phải như vậy đâu. Con thực sự không còn chút tiền tiết kiệm nào nữa rồi. Tiền phụ cấp trước đây Thịnh Quốc gửi về đều bị mẹ chồng con lấy mất hơn một nửa, sau đó lại lo cho cái chân của Thịnh Quốc, thực sự không còn bao nhiêu đâu ạ." Thẩm Lai Đệ cũng bắt đầu kể khổ.
Bùm!!!
Không ổn rồi, không ổn rồi! Không ngờ bà Liễu này sau khi con trai cả cưới vợ mà vẫn có thể bòn rút được hơn một nửa tiền phụ cấp từ tay con dâu, số tiền đó chắc chắn không hề nhỏ đâu!
Thẩm lão nhị nghe thấy vậy, đột nhiên thấy ghen tị. Sao lại thế nhỉ? Mẹ chồng thì biết cho, còn bố đẻ thì không biết hiếu kính sao? Sao không mang về đây cho tao hả?
Thẩm lão nhị có một khoảnh khắc bị cô lừa qua mặt, nhưng bà cụ Thẩm là con cáo già, hoàn toàn không tin những lời này.
"Hơn một nửa đó cũng đâu có ít! Bố con cưới vợ cũng chẳng tốn bao nhiêu đâu, cứ coi như là ông ấy mượn không được sao? Con coi như thương lấy ông ấy, tụi già này thực sự hết cách rồi, nếu không cũng chẳng đến tìm con đâu."
Đúng vậy! Nếu còn cách khác, làm sao họ có thể đến tìm con gái đòi tiền, còn cần cái mặt mũi này nữa không?
Câu nói này của bà cụ Thẩm lại một lần nữa đ.á.n.h trúng tâm lý của không ít người.
