Tn70: Hằng Ngày Ăn Dưa Của Pháo Hôi Ở Thập Niên 70 - Chương 424
Cập nhật lúc: 28/01/2026 11:32
"Đại đội trưởng, vừa rồi... vừa rồi Cố Kiều làm vậy là vì trước đây anh ấy nhờ cháu bổ túc cho, cháu đã nói với anh ấy là anh ấy sẽ giành hạng nhất, không ngờ lại thiếu mất một điểm nên không giành được." Càng nói càng trôi chảy, cô ta kể ra lý do mà mình đã thêu dệt xong.
Lúc này, Cố Kiều đang cúi đầu, mắt bỗng sáng lên.
Lập tức cướp lời phụ họa: "Đúng, đúng là như vậy đấy, cô ta rõ ràng đã nói với tôi là có thể thi được hạng nhất, không ngờ lại thiếu mất một điểm, cho nên tôi tức quá mới làm vậy, đúng, đúng, chính là như thế."
Có lời giải thích, trái tim đang treo lơ lửng của bọn họ rốt cuộc cũng buông xuống.
Đại đội trưởng thấy họ đưa ra lời giải thích, rõ ràng là hai người đã thông đồng với nhau, nhưng vì người bị đ.á.n.h còn không để tâm, nên ông cũng không muốn quản thêm chuyện bao đồng nữa.
Nếu không phải vì lần này thanh niên tri thức Liễu giành hạng nhất, chuyện này chắc chắn sẽ không để bọn họ cứ thế mà qua đi được.
Chuyện này ai tinh mắt cũng có thể nhận ra có điều mờ ám.
Bọn họ nói là bổ túc, nhưng nhìn vào danh sách xếp hạng của Cố Kiều và Cố Huệ là thấy có vấn đề ngay.
Xếp hạng của Cố Kiều là hạng nhì, còn xếp hạng của Cố Huệ lại là hạng bét, hạng bét mà đi bổ túc cho hạng nhì, chẳng phải là chuyện nực cười sao?
Lúc này đại đội trưởng đang im lặng, nhưng thím của Cố Kiều căn bản không tha cho anh ta, hai nhà tuy là họ hàng nhưng hiềm khích cũng khá nhiều.
Đột nhiên nắm được cái thóp này thì chắc chắn không thể bỏ qua rồi.
"Hai người đang trợn mắt nói dối đấy à? Cái người xếp hạng bét mà lại đi bổ túc cho người xếp hạng nhì? Đúng là dám nói thật đấy! Ha ha ha!" Bà thím này không chút khách khí chỉ ra lỗ hổng trong lời nói của họ.
"Chẳng thế sao, ha ha ha!" Bên cạnh bà ta cũng có người phụ họa theo.
Cố Kiều và Cố Huệ hai người có thể thấy rõ là đột nhiên hoảng loạn hẳn lên.
"Cứ cái thành tích nát bét của Cố Kiều mà thi được hạng nhì á, chắc là Cố Huệ thi hộ cho chứ gì?" Bà thím này bô bô trực tiếp hét to cái suy đoán của mình ra.
Câu này vừa nói ra, hiện trường lập tức yên tĩnh lại.
Đại đội trưởng cũng nhìn chằm chằm bọn họ, nhìn bọn họ bắt đầu hoảng loạn phản bác.
"Không phải, không phải như vậy đâu." Hai người đồng thanh nói.
"Thành tích của tôi là do chính tôi thi đấy." Tiếp theo Cố Kiều lại nói thêm một câu.
Đại đội trưởng tuy trong lòng cũng có suy đoán, nhưng lúc này rõ ràng không thể bắt anh ta thi lại một lần nữa, dù sao anh ta cũng không giành được suất học, ai mà rảnh rỗi đi phí thời gian chứng minh giúp anh ta chứ.
Hai người họ khăng khăng nói không phải, mọi người cũng chẳng có cách nào chứng minh được, cũng không hẳn là không có cách chứng minh, chỉ là không muốn phí thời gian để chứng minh cho bọn họ mà thôi.
Thực ra những người đầu óc tinh tường đều đã đoán ra rồi.
Rõ ràng là sự phản bác hoảng loạn vừa rồi của hai người họ chính là lạy ông tôi ở bụi này, vẽ đường cho hươu chạy.
Điều này càng khiến mọi người tin rằng, bọn họ thực sự có hành vi thi hộ, điều này có thể giải thích tại sao một thằng lêu lổng như Cố Kiều lại thi được hạng nhì, còn Cố Huệ vốn dĩ thành tích khá tốt lại chỉ thi được hạng bét.
"Thôi đi, bỏ qua đi!"
Đại đội trưởng không muốn quản thêm, chỉ trước khi đi lại tung thêm một cú chí mạng: "Dù sao đi nữa, dù thế nào thì nó cũng không giành được suất học!"
Chỉ có thể nói đại đội trưởng đúng là đại đội trưởng mà, nhắm chuẩn xác vào điểm đau của anh ta, đúng vậy, bất kể anh ta làm trò gì thì vẫn không giành được suất học đó, lại còn chỉ chênh lệch có đúng một điểm.
Nghĩ mà xem, thật đau lòng biết bao!
Nếu không phải vì chỉ thiếu có một điểm, anh ta vừa rồi cũng không đến nỗi nổi khùng lên bóp cổ Cố Huệ như vậy.
Chỉ vì một điểm mà lỡ mất cơ hội, bảo anh ta làm sao cam tâm cho được?
Bà con lối xóm thấy thái độ này của đại đội trưởng, cũng biết ông không muốn truy cứu thêm nữa.
Rõ ràng ông cũng cho rằng giữa hai người họ chắc chắn có điều mờ ám, giọng điệu này của đại đội trưởng đã khẳng định rồi, giữa họ chắc chắn tồn tại hành vi thi hộ.
Nhưng giống như đại đội trưởng đã nói, dù thế nào đi chăng nữa anh ta cũng không giành được suất học đó.
Điều này khiến rất nhiều người không phục Cố Kiều trong lòng cảm thấy thoải mái hơn đôi chút.
Cho dù anh có gian lận thế nào đi nữa mà vẫn không giành được suất học, anh nói xem có tức không chứ?
"Ha ha ha! Đúng đúng đúng, dù thế nào đi nữa anh ta cũng không giành được suất đó." Cố Đào cười nói.
Cô vừa mới biết điểm số của mình cũng chỉ kém hai người đứng đầu vài điểm, hơn nữa khi thấy Cố Kiều xếp trên mình, cô cũng vô cùng không phục.
Không ngờ anh ta lại là thi hộ, hơn nữa cho dù có nhờ người thi hộ thì anh ta cũng chẳng giành được suất đó, trong lòng Cố Đào vui mừng khôn xiết.
"Đúng đúng đúng, dù thế nào đi nữa anh ta cũng không giành được suất học đó." Lúc này rất nhiều người phụ họa theo đại đội trưởng.
"Ha ha ha ha!"
Rõ ràng bọn họ cũng coi chuyện này như một trò cười.
Cố Huệ và Cố Kiều trên mặt vô cùng xấu hổ, trong tiếng cười của mọi người vội vàng bỏ chạy trốn mất tăm.
"Ha ha ha!"
...
Hạ Tiễn Viễn lúc này đang bế bé con đứng ở vòng ngoài chứng kiến cảnh tượng này, anh cũng không ngờ kỳ thi lần này còn nảy sinh thêm trò mờ ám gì.
Thế mà lại có người tìm người cùng vào phòng thi để thi hộ.
Đây cũng là điều bọn họ chưa chú ý đến, dù sao bọn họ cũng chỉ kiểm tra người đến thi, nhưng không kiểm tra xem tên trên bài thi có tương ứng với chính người đi thi đó hay không.
Phải nói đây là điều mà rất nhiều người không ngờ tới.
Hiệu trưởng trường trung học huyện cũng không ngờ trong cuộc tuyển chọn suất học nhỏ nhoi lần này lại xảy ra chuyện như vậy, ông nghĩ sau này đi thi nhất định phải đề phòng kỹ trường hợp này mới được!
Cũng chính nhờ chuyện lần này mà hiệu trưởng trường trung học huyện sau này khi tham gia cuộc họp tại Cục Giáo d.ụ.c lúc kỳ thi đại học diễn ra, đã đặc biệt đề xuất vấn đề này, và quả nhiên là đã bắt được vài vụ như vậy tại phòng thi, ngăn chặn rất tốt hành vi gian lận trong kỳ thi đại học.
"Nhất Nhất, chúng ta đợi mẹ con về rồi kể chuyện này cho mẹ nghe nhé, được không?" Hạ Tiễn Viễn nghĩ thầm Lâm Họa buổi chiều đi làm về, chắc chắn sẽ hỏi thăm chuyện gì đã xảy ra trong kỳ thi lần này.
Hạ Tiễn Viễn nghĩ cô ấy có lẽ lại sẽ hối hận vì hôm nay đã đi làm cho xem!
Anh không nhịn được cúi đầu nhìn con gái rồi mỉm cười.
Chương 353 Rời đi ~
Trận thi cử này trực tiếp đưa ba người họ lên trang đầu tin tức của đại đội.
