[tn70] Họa Sĩ Thiên Tài Xuyên Không: Làm Vợ Sĩ Quan "mặt Lạnh" Ở Thập Niên 70 - Chương 367
Cập nhật lúc: 26/03/2026 13:11
“Hiệu trưởng Tôn lúc này trong tay đang nắm số tiền bán vé triển lãm, hào phóng vung tay, định trả thêm tiền tranh nhưng đều bị Thời Thính Vũ từ chối.”
Chút tiền vé đó dùng tí là hết thôi.
Mỹ thuật thực sự là một chuyên ngành đốt tiền.
Chương 291 Tầm ảnh hưởng ngày càng tăng
Buổi triển lãm tranh lần này không chỉ gây chấn động ở Kim Nghệ mà một số tòa soạn báo và đài phát thanh cũng nhận được tin tức.
Họ đã chụp không ít tư liệu trong buổi triển lãm, sau khi triển lãm kết thúc còn tiến hành phỏng vấn hiệu trưởng Tôn.
Hiệu trưởng Tôn tập trung giới thiệu tranh của mấy giáo viên trong trường họ.
Lúc đó những bức tranh đó vẫn chưa được khách mang đi.
Tranh của Thời Thính Vũ may mắn được nhiếp ảnh gia chụp lại đưa lên báo, cùng kỳ còn có quốc họa của giáo sư Tề.
Không chỉ có báo chí mà đài phát thanh cũng đang phát sóng sự kiện rầm rộ này.
Kỳ nghỉ Quốc khánh, Thời Thính Vũ đã thấy tờ “Nhật báo Kim Lăng".
Bài báo đưa tin về buổi triển lãm tranh lần này chiếm một diện tích rất lớn, tranh của Thời Thính Vũ nằm ở vị trí trung tâm.
Giờ đây không chỉ thấy tên Thời Thính Vũ trên báo mà còn nghe thấy trên đài phát thanh, người trong khu tập thể quân đội lúc này đã ch-ết lặng rồi.
Họ có nằm mơ cũng không ngờ Thời Thính Vũ lại tiền đồ như vậy.
Bây giờ gặp lại cô, khá nhiều cô vợ nhỏ mới đến theo quân đều không dám tiến lên bắt chuyện.
Đặc biệt là khi Thời Thính Vũ không cười, luôn mang lại cảm giác xa cách hàng nghìn dặm.
Tuy nhiên cho dù vậy cũng không thể dập tắt được trái tim hóng hớt của mọi người đối với Thời Thính Vũ.
Đặc biệt là không ít người trong khu tập thể biết Thời Thính Vũ từng bán một bức tranh giá ba nghìn, trong triển lãm này một hơi bán được bảy bức, cho dù không phải bức nào cũng theo giá ba nghìn đó thì số tiền cũng không hề ít.
Cảm xúc ngưỡng mộ và đố kỵ đang âm thầm sinh sôi.
Nghĩ đến việc họ đi làm bình thường một tháng cũng chỉ được ba mươi mấy đồng tiền lương, người ta vẽ một bức tranh đã bằng gần bảy năm tiền lương không ăn không uống của họ.
Khi danh tiếng của Thời Thính Vũ ngày càng vang dội, không ít gia đình trong khu tập thể bắt đầu thúc giục con cái học vẽ tranh.
Có người trong lòng hiểu rõ không phải ai học vẽ cũng có thể đạt được thành tích như Thời Thính Vũ, nhưng không chịu nổi việc ngay bên cạnh có một ví dụ sống sờ sờ, mắt thấy tai nghe, làm sao họ có thể không động lòng cho được.
Nhưng rất nhanh họ đã phát hiện ra mình đã sai lầm khủng khiếp.
Cắn răng mua họa cụ cho con cái trong nhà, nhưng thứ con trẻ vẽ ra là cái gì thế này.
Đứa trẻ hớn hở hỏi cha mẹ xem mình vẽ thế nào, cha mẹ đều nhìn nửa ngày rồi khen một câu trái lương tâm:
“Con gà trống này vẽ đẹp đấy.”
Ngay khoảnh khắc sau, đứa trẻ liền tức giận vả mặt:
“Gà trống gì chứ, rõ ràng con vẽ là đại bàng bay trên trời mà.”
Giây phút cha mẹ nhìn thấy bức tranh của con mình cũng là lúc chấm dứt con đường mong con thành rồng mong con thành phượng của biết bao bậc phụ huynh.
Khi danh tiếng của Thời Thính Vũ ngày càng lớn, uy tín của cô trong khu tập thể cũng ngày càng cao.
Đôi khi khu tập thể có chính sách thông báo gì hoặc các cơ sở hạ tầng khác cần họp để quyết định chỉnh sửa, đều sẽ thông báo trước cho Thời Thính Vũ, chỉ cần cô đưa ra ý kiến thì đều khá được coi trọng.
Cuộc sống của Thời Thính Vũ bên này ngày càng tốt đẹp, Lục phụ Lục mẫu qua những lá thư thỉnh thoảng nhận được cũng có thể thấy được đôi chút, trong lòng vô cùng an ủi, mong chờ tết năm nay được đoàn tụ với gia đình ba người của con trai út.
Mặt khác, cùng với kỳ nghỉ Quốc khánh sắp đến, hiệu trưởng Tôn đưa Phương Thế Vinh về nhà cha mẹ nuôi của Phương Thế Vinh.
Nhà cha mẹ nuôi của Phương Thế Vinh ở tỉnh Hoàn.
Điều kiện gia đình cũng tạm ổn, không quá nổi bật nhưng cũng không tính là nghèo.
Trước đây vì mãi không có con, hai lao động chính kiếm điểm công nên dĩ nhiên là đủ ăn.
Sau này có Phương Thế Vinh, tinh thần của hai người đều khác hẳn, làm việc cũng hăng hái hơn.
Hiệu trưởng Tôn trước khi xuất phát đã bảo Phương Thế Vinh gọi điện thoại về nhà nói trước tình hình, nếu không dọa hai vợ chồng họ thì không hay.
Khi kỳ nghỉ Quốc khánh đến gần, cha mẹ họ Phương đều bồn chồn lo lắng.
Nghe nói con trai lớn đã tìm thấy cha ruột, tâm trạng của họ vô cùng phức tạp.
Đối với đứa con trai lớn Phương Thế Vinh này, tuy không phải do họ sinh ra nhưng cũng được họ nâng niu trên lòng bàn tay, so với con trai út Phương Thế Hoa cũng chẳng kém cạnh là bao.
Đột nhiên nghe thấy con trai lớn tìm thấy cha ruột, họ cũng lo lắng đứa trẻ mình nuôi nấng t.ử tế, mắt thấy sắp trưởng thành lại còn đỗ đại học, cứ thế bị người ta nẫng tay trên mất.
Nhưng cũng không thể không cho đứa trẻ nhận người thân được.
Nghe nói cha ruột của con trai lớn là hiệu trưởng của một trường đại học, trong thời đại sinh viên đại học còn hiếm hoi này, một vị hiệu trưởng đại học tuyệt đối là sự tồn tại mà người ta không dám nghĩ tới.
Họ có thể làm lỡ tương lai của con trai lớn sao?
Loại dân thường như họ làm sao tranh giành nổi với vị hiệu trưởng ở thành phố lớn chứ?
Tuy nhiên họ có lo lắng đến đâu thì chuyện gì đến cũng phải đến.
Hiệu trưởng Tôn và Phương Thế Vinh tay xách nách mang không ít đồ đạc xuống tàu hỏa, sau đó lại bắt xe buýt, cuối cùng chuyển sang xe bò, lắc lư đến mức người sắp rã rời mới đến được đại đội nơi nhà họ Phương sinh sống.
Bác đ-ánh xe bò thấy hai cha con xuống xe liền vội vàng đi tán gẫu với những người quen trong thôn.
Chẳng bao lâu sau, tin tức cha ruột của cậu sinh viên nhà họ Phương tìm đến đã nhanh ch.óng lan truyền khắp nơi.
Có người tiếc nuối, có người bĩu môi.
Hồi đó chuyện nhà họ Phương có một sinh viên đại học rầm rộ biết bao nhiêu.
Trước đây trong đại đội đều coi thường hành động của hai vợ chồng nhà họ Phương liều mạng nuôi con nuôi ăn học, theo suy nghĩ của họ, đứa trẻ dù sao cũng không phải con ruột, vả lại đã lớn đến tuổi có thể kiếm điểm công rồi, chắc chắn phải để ở nhà giúp gia đình kiếm điểm công mới đúng, huống hồ phía sau còn có một đứa con ruột nữa.
Chỉ là không ai ngờ tới đối phương lại có chí khí như vậy, thế mà đỗ đại học rồi, đó là sinh viên đại học duy nhất của đại đội họ sau khi khôi phục kỳ thi đại học đấy, ai ai cũng nói mộ tổ nhà họ Phương bốc khói xanh rồi.
Chỉ có điều lúc này cha ruột của sinh viên đại học đã tìm tới, chắc chắn là muốn đòi con về.
Một sinh viên đại học mà, đáng giá biết bao.
Chỉ có kẻ ngốc mới từ bỏ.
Nhà họ Phương này e là cuối cùng xôi hỏng bỏng không, vun trồng nửa ngày rốt cuộc lại làm áo cưới cho người khác.
Hiệu trưởng Tôn hôm nay để không gây áp lực cho hai vợ chồng nhà họ Phương nên mặc quần áo không hề đắt tiền.
Cho dù vậy thì bộ quần áo đó trong đại đội này cũng là độc nhất vô nhị, cộng với khí chất toát ra từ con người ông, khiến trái tim hai vợ chồng nhà họ Phương không ngừng chùng xuống.
