[tn70] Họa Sĩ Thiên Tài Xuyên Không: Làm Vợ Sĩ Quan "mặt Lạnh" Ở Thập Niên 70 - Chương 492
Cập nhật lúc: 26/03/2026 14:17
“Khi họ đến nơi, th-i th-ể vẫn chưa bắt đầu khám nghiệm.”
Thực tế thời gian qua không phải không có vụ án mạng nào khác xảy ra, nhưng hiện tại thời tiết nắng nóng, nhiều th-i th-ể đã bắt đầu thối rữa, đối với những sinh viên lần đầu nhìn thấy t.ử thi thì sự kích thích quá lớn, nên đã bị hiệu trưởng An sàng lọc bớt.
Th-i th-ể nam lần này t.ử vong do bị vật nặng đ-ập vào đầu, trông không đến nỗi quá kinh khủng.
Nhưng dù vậy, những sinh viên lần đầu thấy xác ch-ết vẫn đồng loạt biến sắc.
Sự chú ý của Thời Thính Vũ tập trung trọng điểm vào nhóm sáu du học sinh.
Đúng vậy, đây cũng là một phép thử của cô, thử xem mức độ nguy hiểm của bọn họ đến đâu.
Sáu người đó lại tỏ ra mặt không đổi sắc, ngay cả trong mắt cô nàng Lisa trông có vẻ đơn thuần, tinh xảo cũng không có bất kỳ vẻ khác lạ nào.
Ánh mắt Thời Thính Vũ khẽ động, cô nhìn sang các bạn học khác trong lớp, ai nấy sắc mặt đều không tốt, có vài bạn nữ thậm chí còn đang nôn khan.
Phải biết rằng việc giảng dạy và huấn luyện của Đại học Công an khác với các trường đại học bình thường, vậy mà những sinh viên này khi lần đầu thấy th-i th-ể cũng không ai có thể giữ được sự bình tĩnh.
Biểu hiện của sinh viên trong nước và sáu du học sinh tạo nên một sự tương phản rõ rệt.
Thời Thính Vũ càng thêm khẳng định suy nghĩ trong lòng, nhóm sáu du học sinh này chắc chắn đã từng thấy m-áu.
Chỉ số nguy hiểm hơi cao.
Mục đích của Thời Thính Vũ đã đạt được, cô bèn dẫn sinh viên đến đồn công an.
Chỉ là vụ án vừa mới xảy ra, vẫn đang trong quá trình điều tra, tạm thời chưa cần đến bọn họ ra tay.
Hai ngày sau, phía công an rà soát ra được hai người, họ đã nhìn thấy bóng dáng một người phụ nữ tại nơi th-i th-ể xuất hiện.
Thế là, Thời Thính Vũ lại dẫn sinh viên đến đồn công an một chuyến.
Đây là lần đầu tiên nhóm sáu du học sinh trực tiếp đối mặt với việc ứng dụng phác họa hình ảnh tội phạm trong các vụ án hình sự, từng người một đều xem vô cùng chăm chú.
Họ cũng cầm bảng vẽ và b.út vẽ để tiến hành phác họa.
Thời Thính Vũ đối với những việc này đã quá thuần thục, các sinh viên cũng đã thực hành không ít lần, nên biểu hiện khá tốt, còn nhóm sáu người Mỹ thì lại có chút không tìm được manh mối.
Bề ngoài Thời Thính Vũ phải làm được việc đối xử bình đẳng, nên đã tiến hành hướng dẫn cho bọn họ.
Thấy các du học sinh vẫn còn mơ hồ, cô cũng không giảng giải quá nhiều.
Cuối cùng, người chứng kiến chỉ vào bức vẽ của Thời Thính Vũ, kích động lên tiếng:
“Chính là người này, người tôi nhìn thấy chính là người này!"
Một người chứng kiến khác cũng nói:
“Người tôi thấy cũng là bà ta!"
Dù là công an ở đồn hay sinh viên lớp phác họa đều đã thấy quen rồi.
Nhưng sáu du học sinh thì đây là lần đầu tiên chứng kiến năng lực của Thời Thính Vũ.
Họ xác định chắc chắn rằng Thời Thính Vũ không hề biết trước bất kỳ thông tin nào, vì suốt quãng đường từ trường đến đồn công an, họ luôn ở cùng nhau.
Nếu nói trước đó họ cảm thấy phác họa hình ảnh tội phạm là điều mới mẻ nhưng chưa thực sự coi trọng, thì khoảnh khắc này, suy nghĩ của họ đã lặng lẽ thay đổi.
Thời Thính Vũ xem qua tranh của sinh viên, trong đó bức của Hàn Vĩ có độ tương đồng cao nhất, đã gần đạt đến 70%.
Cô lại chọn ra mười bức tranh có độ tương đồng vượt quá 50%.
Lần này rõ ràng đã tốt hơn lần trước không ít.
Nếu nói vẽ tệ nhất, thì vẫn thuộc về nhóm sáu du học sinh.
Cùng một khoảng thời gian, trình độ của bọn họ không bằng các bạn học trong lớp hồi mới vào đại học.
Sắc mặt của nhóm David không được tốt lắm, trước đây ở Mỹ dù đi đến đâu họ cũng là tiêu điểm, là những người xuất sắc nhất, khả năng học tập lại thuộc hàng ưu tú, không ngờ lại liên tiếp nếm mùi thất bại tại một nơi như Trung Quốc.
William thấy vậy, lên tiếng:
“Chúng ta mới vừa đến thôi, những người khác đã học được một thời gian rồi, nếu cho chúng ta cùng một khoảng thời gian, chúng ta nhất định sẽ không thua họ."
Vẻ mặt David giãn ra một chút nhờ lời của William, vừa rồi anh ta cũng quan sát biểu hiện của Thời Thính Vũ, thấy cô đối xử với họ cũng bình đẳng, khiến anh ta thở phào nhẹ nhõm.
Họ quả thực là muốn học được kỹ thuật này và mang về nước.
Lanson nhìn họ tự thuyết phục bản thân, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc, anh ta luôn cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng.
Nhưng cụ thể không đúng ở đâu thì anh ta lại không nói rõ được.
Chỉ đành đi bước nào hay bước nấy vậy.
Liên tiếp mấy ngày sau đó, nhiệt huyết học tập của nhóm David cao hơn hẳn lúc mới đến.
Những câu hỏi họ đặt ra không còn là những lời xã giao lấy lòng nữa, mà là thực sự đang học tập.
Thời Thính Vũ quán triệt nguyên tắc hết giờ làm là về, khiến nhóm David thường xuyên không tìm thấy người, cuối cùng họ chỉ có thể hỏi trợ giảng.
Mà khi họ trở nên nghiêm túc, Hàn Vĩ phát hiện Lisa và Bella không còn hở ra là sáp lại gần mình nữa.
Điều này khiến anh thở phào một cái thật mạnh.
Còn Lisa thì âm thầm quan sát Hàn Vĩ, phát hiện anh không hề có bất kỳ cảm xúc tiêu cực bất thường nào vì sự xa cách của mình mấy ngày qua, cô biết đối phương không có ý tứ gì với mình.
Cô âm thầm tính toán trong lòng, chuẩn bị thay đổi tư duy, nếu việc cố ý quyến rũ không hiệu quả, vậy thì dùng cách chung sống bình thường thì sao?
Tính cách đối phương khá thẳng thắn và đơn thuần, nếu làm bạn với anh một cách bình thường, liệu anh có không còn bài trừ cô như vậy nữa không?
Lisa càng nghĩ càng thấy khả thi.
Chỉ là cô không biết, Hàn Vĩ của hiện tại không phải là một Hàn Vĩ không có sự đề phòng.
Ngay cả khi coi cô là bạn bè, có những chuyện cũng sẽ không tiết lộ dù chỉ một phân.
Sự cảnh giác này, Hàn Vĩ có.
Chương 392 Thâm Thâm bị ốm
Thời gian sau đó, Lisa quả thực đã thực hiện ý tưởng của mình, bắt đầu coi Hàn Vĩ như một người bạn bình thường để đối đãi.
Mối quan hệ của Hàn Vĩ với đối phương cũng hòa hợp hơn trước không ít, điều này khiến Bella rất ngạc nhiên.
Cô không ngờ lại dễ dàng như vậy.
Chỉ là rất nhanh cô đã phát hiện ra, Lisa làm bạn với Hàn Vĩ là thành công, nhưng một khi thỉnh thoảng mang tính dò xét hỏi một chút chuyện gia đình anh, anh liền ngậm miệng không nhắc tới, không để lộ ra một chút xíu thông tin nào.
Một thời gian sau, Lisa không đạt được tiến triển gì.
Nhưng cô vẫn chưa thể cứ thế mà xa lánh đối phương, nếu không hành động tiếp cận có mục đích trước đó của cô sẽ dễ bị lộ tẩy.
